Chương 310 : Nội Chiến
Thế nhưng, có một điều mà không một ai ngờ tới: dù bộ lạc Tần Quân có hỗn loạn, tan nát đến đâu đi nữa, thì khi kẻ địch thực sự xuất hiện ở biên giới, họ bằng một bản năng nguyên thủy nào đó, lại gắn kết với nhau như thể chưa từng xảy ra bất kỳ chia rẽ nào.
Chuyện đó xảy ra vào ngày thứ 11 kể từ khi nội chiến bắt đầu.
Một bộ lạc nhỏ tên là Mộc Hạp, nằm ở rìa phía Đông, đã tổ chức một nhóm đột kích. Họ gồm khoảng ba mươi người, phần lớn là thanh niên trẻ, phần còn lại là vài chiến binh từng tham gia chiến đấu trong thời trẻ.
Tộc trưởng Mộc Hạp biết rõ rằng bộ lạc mình không đủ sức chiếm trọn vùng đất của Tần Quân.
Nhưng ông ta không cần cả vùng, chỉ cần một phần biên giới có trữ lượng nước ngầm hoặc kho lương thực. Thế là đủ để giúp dân mình sống sót thêm vài tuần, hoặc có thể là vài tháng, trong thời buổi thiếu ăn như hiện tại.
Chỉ là một phần đất nhỏ nhưng đối với người đói khát, đó là cả thế giới.
Mộc Hạp không phải bộ lạc duy nhất nghĩ đến điều này.
Từ phía Bắc, bộ lạc Liễu Lâm cũng đang manh nha điều động quân lính. Bên phía Tây, bộ lạc Giáng Hao vốn sống dọc các bờ suối cạn, cũng cử người do thám. Và có lẽ chỉ còn vài ngày nữa thôi, nếu tình hình nội bộ Tần Quân vẫn hỗn loạn, thì sẽ có thêm nhiều bộ lạc nhỏ tìm cách “chia phần”.
Tài nguyên của Tần Quân không nhiều. Có thể nói, họ là một trong những bộ lạc lớn nhất nhưng sống ở vùng đất khắc nghiệt, đất đai không phì nhiêu, nước uống phải dựa vào một vài mạch ngầm và sự đa dạng sinh học không nhiều.
Nhưng nếu đặt lên bàn cân, thì Tần Quân vẫn là một kho báu đối với các bộ lạc nhỏ những kẻ phải ăn rễ cây, uống nước mưa, và sống bằng cách cướp giật.
Nhưng đòn tấn công đầu tiên không thành công như Mộc Hạp dự tính.
Ngay khi đội lính Mộc Hạp đột nhập vào vùng giáp giới phía Đông, tưởng rằng sẽ chỉ gặp vài nhóm người rối loạn, không ngờ họ gặp ngay một nhóm tộc nhân đang âm thầm canh giữ tuyến đường này.
Những kẻ tưởng như đã rút giáo mác giết lẫn nhau, nay lại xếp hàng, phối hợp, phản công không chút chần chừ.
Trận chiến diễn ra chớp nhoáng, chỉ trong một buổi sáng, nhóm lính Mộc Hạp đã mất hơn mười người, số còn lại chạy tan tác, hoảng loạn rút lui.
Tin tức lan nhanh như lửa đốt cỏ khô.
Toàn bộ bộ lạc Tần Quân những kẻ đang quay giáo đâm nhau bỗng chốc khựng lại. Họ nghe được thông tin về “kẻ xâm phạm từ Mộc Hạp” nghe những chiến binh sống sót kể lại “cách đồng bào của họ tử thủ như điên cuồng”.
Một thứ cảm giác lạ lẫm xuất hiện, không phải là tình yêu bộ lạc, cũng không hẳn là lòng tự hào. Nó là nỗi sợ bị mất tất cả.
Khi nội chiến, người ta nghĩ mình có thể giành lấy bộ lạc.
Nhưng khi có địch thật sự, người ta nhận ra… nếu không đứng cùng nhau, sẽ chẳng còn bộ lạc nào để mà tranh giành nữa.
Một cuộc họp bất ngờ được triệu tập.
Không có tộc trưởng chính danh. Nhưng có tới hơn mười “người cầm đầu” các nhóm khác nhau cùng nhau ngồi xuống. Mỗi người có một vết thương, một vẻ mặt mệt mỏi, và một cái nhìn chằng chịt nghi ngờ.
Nhưng ai cũng hiểu: nếu không hành động, Mộc Hạp sẽ quay lại. Và những kẻ khác nữa sẽ tới.
Không có ai nói ra miệng, nhưng tất cả đều biết: cần một liên minh tạm thời.
Thế là những tuyến phòng ngự được thiết lập. Những kho vũ khí bị chiếm dụng được mở lại. Những thanh niên từng đánh nhau mới hôm qua, hôm nay được phân chia đứng cùng nhau ở lối vào phía Đông.
Dù lòng tin chưa trở lại, dù nhiều nhóm vẫn thù hằn nhau âm ỉ… nhưng kẻ thù từ bên ngoài là điều không thể chối cãi.
Trong các cuộc chiến của loài người, điều đáng sợ nhất không phải là nội chiến mà là khi nội chiến bỗng dừng lại.
Vì khi đó, những kẻ sống sót không còn kẻ thù bên trong nữa, họ sẽ dồn mọi căm giận, mọi điên cuồng ra bên ngoài.
Và đó là điều đang xảy ra ở Tần Quân.
Khi Mộc Hạp thử lại một đợt tấn công nữa vào ngày thứ 13, họ đối mặt với một lực lượng mà chính họ cũng không ngờ: một đội quân kỷ luật, đông đảo, sẵn sàng chết chứ không lùi.
Từng nhóm nhỏ phối hợp tác chiến. Những cái bẫy thô sơ nhưng hiệu quả được bố trí suốt tuyến đường. Và đặc biệt là tinh thần không một ai hoảng loạn. Họ đã từng giết lẫn nhau, nên đối mặt với kẻ thù ngoài cổng, chẳng còn gì có thể khiến họ sợ hãi.
Cuộc tấn công lần thứ hai của Mộc Hạp hoàn toàn thất bại. Thậm chí, họ còn mất thêm đất bởi người Tần Quân phản công, đánh thẳng vào khu lán trại mà Mộc Hạp vừa dựng để làm điểm trung chuyển.
Những bộ lạc nhỏ xung quanh vốn đang thăm dò, do dự giờ thì hoảng hốt.
Họ tưởng Tần Quân đã tan rã.
Nhưng không. Hóa ra họ chỉ đang “tạm nghỉ” để sửa chữa nội bộ. Và giờ, khi kẻ thù lộ mặt, họ trở lại là một con thú hoang bị thương, điên cuồng phản kháng.
Trong vòng chưa đến hai ngày, tất cả các nhóm quân do thám của các bộ lạc nhỏ rút sạch.
Nhưng điều thú vị là: ngay khi mối nguy tan biến, không khí bộ lạc Tần Quân lại chuyển mình.
Người ta không còn nhìn nhau như kẻ thù nữa. Họ bắt đầu hỏi han nhau. Một số nhóm nhỏ từng tham chiến giờ bắt đầu hợp tác chia phần tài nguyên. Một số thanh niên ở tuyến đầu được ca ngợi như người hùng.
Và, lần đầu tiên sau gần hai tuần, có tiếng cười.
Có lẽ, đôi khi, người ta cần một kẻ thù chung để nhận ra: mình đã sai khi biến nhau thành kẻ thù.
Khung cảnh tạm yên bình sau chiến thắng trước Mộc Hạp, chỉ hiện lên ở nơi những tộc nhân bình thường sinh sống.
Ở đó, những người mẹ tranh thủ hâm lại nồi cháo loãng giữa buổi chiều, và lũ trẻ, dù áo rách tả tơi, vẫn có thể rượt đuổi nhau giữa các ụ đất, như thể chiến tranh chưa từng tồn tại.
Nhưng với mười kẻ đứng đầu các phe cánh trong bộ lạc Tần Quân hiện tại, thì không có phút giây nào gọi là “bình yên”.
Sau sự kiện đánh lui Mộc Hạp, họ không họp mặt thêm lần nào nữa. Không ai trong số họ tin nhau. Không có thỏa thuận ngầm, không có giao ước danh dự, không có sự liên minh thực sự.
Chỉ là từng người âm thầm vẽ ranh giới lãnh thổ riêng, dựng lại doanh trại, chiêu mộ người thân tín tất cả đều hiểu: thời gian tạm gác thù hằn đã hết. Cuộc chơi sắp sửa khởi động lại.
Nhưng họ không ngờ, cuộc chơi lần này không có thời gian khởi động.
Ngày thứ 20 sau khi nội chiến bắt đầu.
Hơn hai mươi bộ lạc nhỏ, vốn là những kẻ cướp, những tàn dư bị lãng quên, những con người bị đói khát dồn đến bước đường cùng đồng loạt tấn công.
Không giống Mộc Hạp liều lĩnh và đơn phương. Lần này, chúng có kế hoạch. Rõ ràng. Tính toán. Và hiểm độc.
Chúng chia thành từng nhóm nhỏ, mỗi nhóm có chiến lược khác nhau: đột kích ban đêm, bao vây kho lương, bắn tên độc vào chuồng gia súc, cắt nguồn nước ở những con suối ngầm mà Tần Quân đang kiểm soát.
Thậm chí, có những bộ lạc không đủ quân, nhưng vẫn được bộ lạc gần đó “cho mượn”. Có người Tần Quân nói đùa: “Họ đánh thuê à?” nhưng xung quanh chẳng ai cười nổi.
Vì kẻ thù của họ, giờ đã không còn đánh bằng máu nóng. Mà bằng trí óc.
Toàn bộ bộ lạc Tần Quân căng như dây đàn.
Mười phe cánh vốn chưa từng hợp tác thật sự, nay bị đẩy vào thế bắt buộc phải phản ứng.
Dù bộ lạc Tần Quân có nội chiến cả năm thì họ cũng chẳng mất nổi quá 3 phần tổng dân số, vì vậy mà có chiến từ sáng tới tối, chiến suốt cả tháng họ cũng chẳng sợ.
Thậm chí có người còn mong chuyện đó xảy ra, bởi 20 bộ lạc kia chẳng đủ quân để bù ‘nhiệt’ cho chiến trưởng.
Nhưng tất cả đều tan thành mây khói.
Bọn xâm lược không đánh ào ạt như trước. Chúng cứ rỉa từng mảng, từng chốt chặn, cứ như đàn sói đói vây quanh một con trâu lớn không lao đầu vào húc, mà cắn dần, cắn mỏi, cắn đến lúc con trâu gục xuống vì mất máu.
Và đáng sợ hơn: chúng không mệt.
Bởi mỗi bộ lạc nhỏ chỉ cần vài nhóm người. Hôm nay Mộc Hạp, mai Liễu Lâm, rồi tới Giáng Hao, Ngọc Tiên, Thanh Lưu,… Luân phiên nhau. Khi thì đánh sáng, khi thì đánh đêm. Tần Quân không thể đoán được hướng nào là đòn chính, hướng nào là nghi binh.
Một cuộc chiến… không có kẻ địch cụ thể, chỉ có nỗi mệt mỏi tích tụ.
Ở tuyến đầu, đám chiến binh trẻ nổi nóng.
Không phải vì kẻ địch mạnh mà vì kẻ địch hèn.
Chúng cứ thò ra, rồi rút về. Chúng đánh nhanh, đâm lén, bắn tên từ xa, đặt bẫy rồi bỏ chạy. Không ai trong đội hình Tần Quân có được một trận đánh “ra trò”.
Chỉ có mệt mỏi, hoài nghi, và chờ đợi những đợt tấn công bất ngờ.
“Bọn khốn đó thậm chí không đủ can đảm để nhìn mặt ta mà đánh.” Một chiến binh gào lên khi kéo thi thể bạn mình vừa trúng tên độc.
Nhưng dù có chửi, có tức, có khát máu đến mấy, họ vẫn không làm gì được. Vì kẻ địch không xuất hiện để thỏa mãn cơn thịnh nộ đó.
Đêm đến, lũ trẻ mới nhập ngũ run rẩy quanh đống lửa.
Một vài đứa chỉ mới mười bốn, mười lăm tuổi vừa đủ cao để cầm gậy, vừa đủ khỏe để đứng gác. Nhưng kinh nghiệm thì gần như bằng không.
Mỗi đêm là một cuộc tra tấn tinh thần.
Tiếng gió thổi qua cỏ lau cũng khiến chúng giật mình. Bóng cây đung đưa hắt từ ánh lửa cũng làm chúng tưởng có người rình rập. Có đứa chỉ cần bị khiêu khích vài lời, đã tự lao ra ngoài doanh trại, để rồi mất tích không trở lại.
Không ai còn dám ngủ sâu. Người già canh cho người trẻ. Người trẻ dựa vào nhau để không ngã. Nhưng vẫn có người gục. Và khi gục, là mất luôn mạng sống.
Tệ hơn là những việc xảy ra ban ngày.
Những kẻ địch nhỏ hơn biết rõ Tần Quân khát người, bắt đầu dùng kế sách hiểm độc: dụ dỗ, bắt sống rồi… cưỡng hiếp công khai.
Họ biết Tần Quân sẽ không bỏ trận địa chỉ để trả thù một vụ nhỏ. Nhưng với những chiến binh còn lương tri, điều đó là không thể chấp nhận.
Một thiếu nữ mười bảy tuổi bị ba tên bộ lạc Ngọc Tiên bắt được khi đi lấy nước. Sáng hôm sau, họ thả xác cô ta về phía doanh trại, không mặc gì, trên cổ treo tấm bảng: “Tao còn ở đây.”
Đội trưởng nhóm tuần tra muốn kéo quân đi giết sạch đám cướp. Nhưng cấp trên giữ lại. “Không được trúng kế ly gián.” Hắn nói nhưng giọng run run một cách rõ ràng.
Bởi hắn cũng biết, nếu chuyện này cứ tiếp tục, chẳng ai giữ được lính của mình.
Giữa sự hỗn loạn ấy, có người trong mười phe cánh bắt đầu nghĩ đến một điều khủng khiếp hơn: ai đã bày ra toàn bộ kế hoạch này?
Bởi những bộ lạc nhỏ vốn dĩ không thể có đủ tài nguyên, đầu óc và lòng tin để liên kết bền chặt thế kia.
Phải có kẻ đứng sau.
Một kẻ điều phối. Một bộ não lạnh lùng. Một con rắn đang cười trong bóng tối.
Tới lúc này, những kẻ từng mơ giành chức tộc trưởng mới hiểu: nếu không có một trung tâm quyền lực rõ ràng, nếu cứ mười đầu mười ý, thì chẳng cần kẻ thù lớn. Chỉ cần những bộ lạc đói khát, cũng đủ khiến bộ lạc Tần Quân chết dần trong chính máu của mình.
Và khi đó, chẳng còn lãnh thổ nào để mà “chia phần” nữa.
tấu chương xong