Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ta-tai-quy-di-the-gioi-chong-b-u-f-f

Ta Ở Quỷ Dị Thế Giới Chồng Buff!

Tháng 1 4, 2026
Chương 1096: May mắn mà thôi ~ Chương 1095: Tham Lam cùng điên cuồng
dai-dao-trieu-chan-bat-dau-tu-giap-tu-lao-dao

Đại Đạo Triều Chân, Từ Giáp Tử Lão Đạo Bắt Đầu

Tháng 10 29, 2025
Chương 311: Cảm nghĩ cùng sách mới Chương 310: Siêu thoát, ngao du Chư Thiên ( Đại kết cục )
bat-dau-hai-muoi-van-lan-toc-do-tu-luyen-truong-lao-pha-phong

Bắt Đầu Hai Mươi Vạn Lần Tốc Độ Tu Luyện, Trưởng Lão Phá Phòng

Tháng 1 5, 2026
Chương 174: Bất tử bất diệt! (đại kết cục) Chương 173: Đế cảnh chi thượng!
phan-thien-than-ton

Phần Thiên Thần Tôn

Tháng 10 23, 2025
Chương 560: - đại kết cục. Chương 559: - tiêu dao tự tại.
chu-nguyen-chuong-chi-vuong-gia-trieu-hoan.jpg

Chu Nguyên Chương Chi Vương Giả Triệu Hoán

Tháng 1 18, 2025
Chương 207. Đại Kết Cục Chương 206. Tuyệt địa phản kích
trong-the-gioi-hokage-hap-huyet-quy.jpg

Trong Thế Giới Hokage Hấp Huyết Quỷ

Tháng 2 1, 2025
Chương 501. Muốn nói rất nhiều Chương 500. Xong, cũng không xong
sinh-tu-thanh-hoang

Sinh Tử Thánh Hoàng

Tháng 1 11, 2026
Chương 1175 viện trợ Đông Bộ chiến trường Chương 1174 Lục Thần giết người như chặt đồ ăn
Dị Thế Giới Mỹ Thực Gia

Bạch Hoàn Đấu La

Tháng 1 15, 2025
Chương Phiên ngoại thứ tư: Hồn Thú chi quốc (hạ) Chương Phiên ngoại thứ ba: Hồn Thú chi quốc (thượng)(là bản thể)
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 309 : Chạy! Trốn! Phục Thù!
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 309 : Chạy! Trốn! Phục Thù!

Trước mặt ông là kẻ cầm đầu, gã đàn ông trẻ từng là bạn thân của con trai ông.

“Ngươi…” Ông gằn giọng: “Là ngươi đã hại nó?”

“Không. Chính ông hại nó.” Gã đáp một cách giận dữ: “Chính ông để nó rơi vào tay kẻ thù.”

Một viên đá ném thẳng vào ngực tộc trưởng. Ông ngã xuống, máu trào nơi miệng. Gã cầm đầu giơ tay cao:

“Chúng ta cần người mới!”

“Kai The yếu hơn nhưng lão già chẳng dám cho chúng ta tiến đánh. Vì sao?”

“Chúng ta cần đổi thay! Chúng ta sẽ tiến đánh Kai The, giành lấy tài nguyên của chúng.”

Tộc trưởng Tần Quân dần lùi lại phía sau, bởi khí thế đám người quá lớn. Ông đưa mắt cầu cứu những tộc nhân khác, nhưng nhận lại sự lờ đi.

Rõ ràng là họ đã phản bội ông.

Chẳng còn cách nào khác, lão quay người bỏ chạy. Bỏ lại mọi thứ ở phía sau.

Đám đông gào lên, rồi ào tới. Điên cuồng truy sát cựu tộc trưởng nhưng đuổi chẳng được bao nhiêu, đám người lại quay về. Họ chẳng tin là cựu tộc trưởng có thể sống sót ở nơi này.

Vùng đất khan hiếm tài nguyên, khô hạn nguồn nước. Mà lão tộc trưởng còn chẳng kịp mang theo lương thực thì mấy ngày sau cũng chỉ còn là cái xác khô mà thôi.

Cộng thêm việc có một tên đã kịp đâm một giáo vào lưng lão già thì cả đám đuổi theo mà gì cho mệt.

Đám người thà quay lại bộ lạc để bắt đầu bầu cử tộc trưởng mới có tốt hơn không?

Một cuộc đảo chính cứ như vậy đã xảy ra.

…

Trong khi đó, ở xa vài chục kilomet…

Duyên nhận lấy báo cáo mới nhất liền mỉm cười. Cô hí hoáy viết gì đó, sau đó đưa cho người trước mặt.

Bóng đen biến mất mang theo mệnh lệnh tiếp theo.

…

Lão tộc trưởng Tần Quân còn sống hay không?

Sau hai ngày trốn chạy.

Lão còn sống. Nhưng cũng sắp chết rồi.

Giờ đây, lão đang cố lê lết cơ thể già nua của mình về phía trước. Lão phải sống sót, phải tìm ra kẻ đã giết con trai mình, phải lấy lại bộ lạc Tần Quân.

Đó là nơi tiêu tốn bao nhiêu công sức xây dựng, không thể cứ như vậy mà mất đi được.

Lão dựa vào một gốc cây mà thở phì phò. Bầu trời rực nắng. Ông thở dốc, mồ hôi chảy như suối.

Nhưng bây giờ đơn thân thế cô, chẳng còn thân tính làm sao mà lão có thể chống lại cả một bộ lạc.

Lão nhìn lên bầu trời một cách bất lực, thở dài vì số phận của mình thật trớ trêu.

Lão sẽ không từ bỏ nhưng lão chẳng biết mình phải bắt đầu từ đâu?

“Hừ…hừ…nơi này nóng chết mất. Biết vậy mình ở đó cho rồi. Đi tới đây chi cho khổ không biết?”

Trong lúc lão tộc trưởng đang tìm cách sinh tồn thì lão nghe thấy một giọng nói khe khẽ phát lên. Bản năng sợ hãi của lão phát huy, vội quay phắc khom người vào thế thăm dò, ánh mắt dáo dác nhìn quanh.

Tiếng động dần rõ ràng hơn, mồ hôi trên trán ngày càng nhiều.

Như khi hình bóng kia hiện rõ ra khiến lão ngỡ ngàng.

Bởi vì hình dáng, trang phục, biểu cảm kia lão chắc chắn đây là một kẻ đơn độc. Nhưng chẳng phải lão cũng đang ở tình trạng tương tự sao?

Kẻ đơn độc chỉ hờ hững liếc nhìn rồi vội bước đi, nhưng nửa chừng thì hắn nheo mắt quay mặt lại. Bốn mắt chạm nhau.

Kẻ đơn độc bất ngờ thốt lên, tay chỉ về phía người đối diện:

“Ơ! Đây chẳng phải là tộc trưởng Tần Quân đây sao? Nhưng…nhưng sao lại như này?”

Lão tộc trưởng thở dài mừng rỡ vì kẻ mới tới chỉ là một người đơn độc, nhưng lại buồn bã khi nghe câu hỏi kia.

Lão vẫy tay về phía kẻ đơn độc, tỏa ý đuổi hắn đi.

Nhưng cuộc đời có những thứ rất lạ.

Khi tò mò con người lại càng muốn khám phá.

Kẻ đơn độc chẳng màng việc tình trạng cả hai, hắn cứ như vậy mà đi tới, khoác vai lão như hai người quen biết rất lâu rồi. Miệng hắn không dừng hỏi mấy câu như lý do, tại sao, chuyện gì,…

Lão tộc trưởng chẳng còn cách nào phải kể lại mọi chuyện, bởi vì lão đã sợ kẻ nhiều chuyện này. Thật ra lão cũng có người lắng nghe nỗi khổ của bản thân.

Nam giới là một giới tính rất lạ, họ bình thường chẳng nói năng gì, cứ âm thầm mà chịu đựng. Nhưng khi tinh thần bị tác động mạnh hơn sức chịu đựng, họ cố gắng tìm một thứ gì đó để xua tan cơn đau.

Và một trong số cách chính là nói với một ai đó, bất kể có quen hay không. Họ cứ nói, cứ kể mặc dù hiểu rõ có thể người kia chẳng giúp được gì cho mình, họ có thể ghét bỏ bản thân.

Sau mười phút ngồi lắng nghe câu chuyện, kẻ đơn độc thở dài nặng nề, hắn không ngờ chỉ mới một thời gian ngắn mà lão già bên cạnh lại gặp nhiều chuyện buồn như vậy.

Kẻ đơn độc sau khi nghe hết câu chuyện từ tộc trưởng Tần Quân, chỉ lặng im hồi lâu. Hắn không chen vào, không hỏi han thêm điều gì. Mặt hắn sầm lại như trời sắp đổ mưa.

Dưới ánh nắng giữa buổi, hai kẻ đơn độc ngồi tựa vào thân cây duy nhất tỏa bóng mát ở nơi này, xung quanh chẳng có lấy một tiếng chim hót hay lá xào xạc. Tất cả như thể đang nín thở theo những gì vừa được kể ra.

“Ông biết không?” Cuối cùng hắn mở lời: “Tôi từng nghĩ bộ lạc mình là khốn khổ nhất, nhưng giờ nghe chuyện ông rồi… tôi chẳng biết phải nói gì nữa.”

Lão tộc trưởng không đáp, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt nhắm nghiền vì mệt mỏi và xót xa. Một lúc sau, hắn nói tiếp, như thể nhớ ra điều gì đó:

“Lúc trước, tôi từng nghe ở Quán Ăn của Lạc Việt, có người nhắc đến chuyện thuê lính đánh thuê. Nghe nói là phải trả bằng Lạc Việt Hoàng Kim hay gì đấy, nhưng mà tôi cũng không chắc. Tôi chỉ nghe người ta kháo nhau thế thôi.”

Lão tộc trưởng ngẩng lên, hai mắt sáng lên chút hy vọng nhưng rồi lại nhanh chóng tối sầm. Lạc Việt – cái tên đó vừa xa vời, vừa quá gần. Vừa là niềm hy vọng duy nhất, vừa là vết cứa đau đớn trong lòng ông.

Ông run run hỏi: “Cậu… có chắc là có thể thuê được không?”

Kẻ đơn độc nhún vai:

“Không chắc đâu. Chỉ là… tôi nhớ một ông đầu bếp hay kể với khách về chuyện đó. Cũng có người bảo là Sopa – một người phụ trách Quán Ăn – từng nói mập mờ về dịch vụ này. Nhưng không ai dám hỏi thẳng. Ở Lạc Việt, chuyện gì cũng có giá, nhưng cũng có luật lệ riêng. Mà mấy luật đó… người ngoài đâu hiểu.”

Tộc trưởng Tần Quân cúi đầu, rít qua kẽ răng: “Lạc Việt…”

Ông nhắm mắt hồi lâu. Rồi lại mở ra, ánh nhìn hoang hoải như sóng gió chưa ngừng.

“Chính đám người Lạc Việt là nguồn cơn khiến bộ lạc ta lung lay. Vậy mà giờ, ta lại phải tìm tới họ để mong được cứu vớt? Cái giá đó… có đáng không?”

Kẻ đơn độc gãi đầu:

“Có lẽ… ông nên nghĩ đơn giản hơn. Nếu ông không làm gì, thì bộ lạc đó cũng chẳng còn là bộ lạc của ông nữa rồi.”

…

Trong lúc hai người đang vật lộn giữa lựa chọn sống còn, ở bộ lạc Tần Quân – nơi từng có một vị tộc trưởng già nua đầy mưu trí, giờ đây chỉ còn là bãi chiến trường loạn lạc.

Kể từ sau khi người đứng đầu bị lật đổ và biến mất, những kẻ còn lại lập tức dấy lên tranh giành quyền lực. Không ai chịu ai. Ai cũng tự cho mình là người xứng đáng nắm giữ vị trí cao nhất.

Kẻ thì tự nhận từng là chiến binh dũng mãnh nhất.

Kẻ thì vỗ ngực khoe rằng mình từng nhiều năm quản lý lương thực và vũ khí.

Kẻ khác lại trưng ra hàng trăm người ủng hộ phía sau lưng, cho rằng sức mạnh tập thể là bằng chứng xứng đáng nhất.

Thế là hội nghị bộ lạc vốn được tổ chức để bầu ra tộc trưởng mới nhanh chóng biến thành chợ phiên cãi vã, rồi chuyển sang đe dọa, rồi cuối cùng là xô xát đổ máu.

Tối hôm đó, máu đã chảy trong Đại Lều.

Một thanh niên bị xiên giáo vào bụng chỉ vì hét lớn “tôi không công nhận bất kỳ ai ngoài tộc trưởng cũ”.

Cái chết ấy chỉ là mồi lửa.

Kể từ đó, nội chiến chính thức bùng nổ.

Không còn sự kiểm soát trung tâm, từng nhóm người chia bè kết phái, vũ trang lẫn nhau. Bất kỳ ai bước chân vào khu lều trung tâm đều phải mang theo vũ khí. Lều lửa cháy sáng suốt đêm, không phải để soi sáng mà là để canh phòng.

Trẻ con chạy loạn khắp nơi.

Những đứa không may mắn thì bị lôi ra làm con tin, hoặc bị bắt đi theo như lá chắn sống. Có đứa chỉ mới 7 tuổi đã biết cách cầm dao, máu dính đầy tay.

Người già những bậc lão niên từng được kính trọng, giờ đây chỉ là gánh nặng. Không ít người bị chính con cháu bỏ lại trong căn lều cháy dở, mặc cho gió rít và tro bụi vùi lấp dưới tiếng ai oán.

Cảnh cướp bóc diễn ra ngay trước mắt tất cả.

Bọn họ từng là hàng xóm, từng cùng nhau chia thịt thú rừng, giờ đâm dao vào nhau vì một miếng thịt khô hay một cốc nước.

Hiếp dâm không còn là chuyện lén lút. Trong loạn lạc, đạo lý là thứ xa xỉ. Đàn bà bị giằng kéo giữa hai phe, tiếng khóc hòa lẫn với tiếng cười man rợ.

Có người bỏ trốn, chạy xa khỏi vùng tranh chấp – nhưng phần lớn đều bị bắt lại. Không phải để giết, mà để ép trở thành tài sản cho phe nào chiếm giữ được.

Người ngoài nhìn vào nếu có người ngoài nào dám bén mảng đến gần, sẽ tưởng nơi đây là hai bộ lạc đang đánh nhau vì mối thù truyền kiếp.

Không ai tin nổi đây từng là một cộng đồng có tổ chức, có luật lệ, có trưởng lão và lễ nghi. Từng là một trong những bộ lạc lớn ở khu vực này.

Tất cả đã tan thành mây khói.

Một vùng đất mà xưa kia từng khiến các bộ lạc khác phải dè chừng, giờ chỉ là mớ đổ nát hỗn loạn không hơn không kém.

…

Ở một gò đất xa vùng chiến sự, một nhóm phụ nữ và trẻ con tụ tập lặng lẽ. Họ ngồi nép vào nhau, không dám lên tiếng.

Một bà lão hỏi trong vô vọng: “Giờ… ta phải làm sao?”

Một cô gái thì thào:

“Nghe nói… có người định đi cầu viện Lạc Việt.”

“Cầu viện Lạc Việt?” Bà lão nghi hoặc: “Đám đó chẳng phải là nguồn cơn của mọi tai họa sao?”

“Cũng có thể… nhưng có ai khác đâu?” Cô gái đáp, mắt đỏ hoe gần như khóc tới nơi: “Chúng ta không thể sống mãi thế này.”

Không ai trả lời thêm. Chỉ còn tiếng gió rít qua những mái lều rách tơi tả, hòa lẫn với âm thanh hỗn loạn từ phía xa như quỷ dữ gào thét.

…

Gã trai trẻ kia… là ai? Tộc trưởng không biết.

Nhưng sau hôm đó, ông không còn đơn độc.

Chuyến hành trình trở lại bắt đầu từ hai kẻ bị ruồng bỏ. Một người mất bộ lạc. Một người mất quê hương. Nhưng cả hai đều có… một mục tiêu hướng tới Lạc Việt.

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cung-vo-so-cai-ta-cung-huong-thien-phu.jpg
Cùng Vô Số Cái Ta Cùng Hưởng Thiên Phú
Tháng 1 18, 2025
tan-the-tro-choi-bat-dau-thuc-tinh-sss-cap-phan-giap.jpg
Tận Thế Trò Chơi: Bắt Đầu Thức Tỉnh Sss Cấp Phản Giáp
Tháng 1 24, 2025
cao-vo-nguoi-da-trung-nien-thuc-tinh-toi-cuong-mo-phong.jpg
Cao Võ: Người Đã Trung Niên, Thức Tỉnh Tối Cường Mô Phỏng!
Tháng mười một 28, 2025
ta-6-tuoi-lien-thanh-phia-sau-man-dai-lao.jpg
Ta 6 Tuổi Liền Thành Phía Sau Màn Đại Lão
Tháng 2 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved