Chương 308 : Phản Bội !!!
Quay lại hai tháng trước.
(dành cho độc giả nào mơ hồ, thì đây là thời gian tháng 4, cũng là sau 2 tuần kể từ khi đoàn giao thương trở về)
Khi những dòng người đầu tiên rời bỏ bộ lạc Hắc Ưng, Thảo Nhỉ, Kai The, Tần Quân, Hổ Hùng bắt đầu thành một khủng hoảng di dân.
Thì ở bộ lạc của mình, Ain đã bắt đầu hạ quân cờ xuống bàn đấu.
Một con cờ trắng trên tay nhưng khi ở trên bàn cờ lại là màu đen?
Không. Từ đầu nó đã là màu đen, nó chỉ khoác lên mình màu áo trắng để hòa nhập với bộ cờ.
…
Ngày 5/ Tháng 4/ Năm thứ 6 Lạc Việt.
Buổi sáng ngày hôm đó, Ain đứng trước chiếc bàn gỗ làm từ gỗ lim khắc tỉ một cách tinh xảo, đặt giữa phòng lớn trong tầng hầm bí mật.
…
Từ lâu, Ain đã bí mật cho đội Phán Quyết đào một đường hầm nối thông từ học viện Sát tới cách ngôi nhà mình khoảng 200m, độ sâu tối đa là 10m.
Căn hầm này vô cùng kiên cố khi sử dụng rất vật liệu chịu áp lực cao, đặc biệt là công nghệ chống sập hầm.
Pu và những thợ cả đã cùng nhóm Nghiên cứu tiêu tốn suốt mấy năm qua để học, tìm tòi ra cách chống sập hầm tốt hơn. Đặc biệt là sau cuộc chiến với bộ lạc Huyết Sắc.
Và cách mà căn hầm được xây dựng thành công bởi công nghệ mới.
Những thợ cả đã dùng một ống sắt, sau đó chế tạo thêm một piston thô sơ, chính xác hình dạng của vật này tương tự như một ống tiêm hiện đại.
Các thợ xây dùng vật dụng mới này để ép xi măng từ ống đã bơm từ trước, áp lực từ piston khiến xi măng phun ra ở cường độ cao. Điều này khiến xi măng bám dính hơn vào vách hầm.
Ngay sau đó, các thợ xây áp vô số tấm lưới thép hàm lượng cacbon dưới 1% vào.
Chưa hết, họ còn mang vào hầm rất nhiều khối bê tông chịu tải để chèn vào mỗi 5m trong đường hầm.
Ngoài ra thì có hơn 108 lối thoát khẩn cấp được tạo ra khắp đường hầm, đảm bảo tỷ lệ sống sót cao nhất.
Bên trong hầm có gần 50 căn phòng lớn nhỏ, đầy đủ chức năng sinh hoạt cơ bản, tuy nhiên khả năng duy trì để cho một bộ lạc sinh sót là không thể.
Dù mỗi căn phòng được xây rất rộng.
Nhưng để ít nhất sống sót của giới tinh anh bộ lạc thì vẫn đáp ứng được.
Chỉ là những vấn đề khác như đại tiện, khói bếp,…thì vẫn chưa giải quyết triệt để hết được.
…
Trên bàn, ba đồng tiền vẫn còn ấp ánh kim trong ánh đèn dầu hắt hiu. Mỗi đồng tiền đều là thành quả một quá trình dài dẳng: khai khoáng, tinh luyện, thiết kế, đúc khuôn, kiểm định.
Ain đặt tay lên tồ vị đồng tiền đầu tiên: Đồng Việt.
Hình tròn, nhỏ cỡ ngón tay cái. Một mặt có biểu tượng con rồng đang uốn lượn giữa sóng nước và mặt trời mọc. Mặt kia đề chữ “Lạc Việt” ở giữa có lỗ nhỏ để xâu dây. Viền ngoài khắc vân trống đồng.
Tiếp theo là Kim Việt. Được làm từ thép cacbon hàm lượng trung bình, đồ bền và kháng gỉ, mài mòn tốt hơn. Mặt trước có hình chim Lạc bay lượn giữa bầu trời, mặt sau giống Đồng Việt: chữ Lạc Việt và đường vân trống đồng.
Cuối cùng, hắn đặt bàn tay lên Lạc Việt Hoàng Kim: Đồng tiền cao cấp nhất, được đúc từ hợp kim vàng – bạc. Mặt trước có cặp Rồng và chim Lạc xoắn vào nhau, tượng trưng cho âm dương hòa hợp. Mặt sau là hình con rùa đội mai khắc hai chữ “Lạc Việt”.
Ba đồng tiền, ba bản linh hồn, ba biểu tượng. Ain mỉm cười. Đồng tiền đã sinh ra.
Tiền không chỉ là một công cụ giao dịch. Đó là ngôn ngữ của quyền lực.
Để biến đôi thứ đó thành huyết mạch trong xã hội, Ain biết rằng hắn phải tạo ra một áp lực xã hội to lớn đủ đảo lộn toàn bộ cơ chế cũ.
Mục tiêu: Di dân.
Khi mà biển người từ các bộ lạc khác ào ạt đổ vào biên giới Lạc Việt, sự bất an sẽ lan rộng. Ai cũng lo sợ sẽ bị thay thế. Ai cũng sợ bị trút danh xưng “tộc nhân chính thức”.
Họ sẽ không còn thời gian để thắc mắc về những cái mà Ain đang cải cách hàng ngày. Họ chỉ biết phải chứng tỏ sự xứng đáng của mình. Điên cuồng làm việc, dù là trồng, xây, nấu, viết…
Trong khi đó, tiền âm thầm xuất hiện.
Ban đầu, để thanh toán những đồ ăn đặc biệt ở quảng trường. Sau đó là dịch vụ đổi lại từ nhóm Thợ cả, Bác sĩ, Giáo viên.
Ai không có tiền, không được dùng dịch vụ.
Người ta bắt đầu trao đổi thứ gì để lấy Đồng Việt. Dù là đồng đánh cá, vỏ, sừng, hay làm công đếm giờ. Từng người, từng nhóm tự tạo ra một chuỗi cung – cầu mới.
Trong một tháng, tiền trở thành thứ ngôn ngữ mới. Ai không theo sẽ bị bỏ lại.
Ain lùi về phía sau, để Sopa và Quán ăn toàn quyền lan truyền.
Kế hoạch chỉ mới bắt đầu.
Kế hoạch giai đoạn 2: Xuyên Phá
Trong khi Lạc Việt đang lên cơn “sốt tiền tệ” Ain âm thầm ra lệnh cho đội Phản Giác.
Hắn đã giao cho Duyên dùng những nữ nhân từng được tặng cho hắn, các “mỹ nhân đào thoát” để len lỏi vào các bộ lạc yếu thế, chia rẽ, khích động, gieo rắc hoang mang.
Bộ lạc Kai The là mục tiêu hàng đầu.
Bởi ngọn núi mà họ đang định cư được xem là kho khoáng chất quý giá. Núi đá vôi. Ain đã nhận được báo cáo từ nhóm “địa chất” trong đoàn giao thương.
Mà Lạc Việt đang thiếu đá vôi để xây dựng đây, chẳng phải đây là ý trời sao?
Tất cả rồi sẽ về tay hắn.
Ain ngồi trong phòng, đặt ba đồng tiền vào một hộp gỗ, lắp nắp. Hắn lẩm bẩm:
“Chỉ cần ba thứ này: lòng tham, nỗi sợ, đói nghèo… Là mỗi thứ đều thay đổi.”
…
Ngay ở hiện tại.
Tại các bộ lạc đang diễn ra khung cảnh vô cùng hoảng loạn.
Bộ lạc Tần Quân.
Chẳng ai biết lý do vì sao những chuyện tồi tệ lại diễn ra liên tục ở bộ lạc khốn khổ này.
Đầu tiên là con trai của tộc trưởng Tần Quân, sau thời gian bám theo đoàn giao thương Lạc Việt để học hỏi thì đã biệt tăm khỏi mắt mọi người.
Để rồi người cha sau hai tuần, tạm thời thoát khỏi những thứ mới mẻ mà Lạc Việt mang lại.
Ông bắt đầu tìm con trai mình, nhưng tìm mãi chẳng thấy đâu. Điều này càng khiến ông lo lắng hơn, cảm giác bất an ngày càng lớn hơn.
Và rồi ông hoàn toàn sụp đổ khi…tìm thấy xác con trai khô quắt nằm gọn trong một hốc đá.
Đôi mắt trũng sâu mở to như chưa kịp khép lại, gương mặt biến dạng vì đau đớn và phẫn nộ.
Tộc trưởng quỳ xuống, ôm lấy xác con, gào khóc như một con thú hoang bị thương. Rồi ông dù cơ thể mình để trút giận. Giận vì đã mải mê những thứ mới mẻ đem lại. Giận vì đã không nhận ra sự bất thường con mình.
Để rồi đây…
Đám tùy tùng đi theo không ai dám mở lời. Một vài người đứng lặng, người khác quay mặt đi. Không khí đặc quánh.
Sau vài phút.
Sự bình tĩnh trở lại, ông cố nén cơn đau mà chui vào cái hốc nhỏ, mục đích là kéo xác con mình ra khỏi đó.
Nhưng vì hốc khá nhỏ nên ông chỉ còn cách nằm rạp xuống nền cát nóng, bò chậm rãi vào.
Để rồi ông khi tay ông chạm vào xương con trai, ông thấy ở phía sau xác con mình có một dòng chữ rất nhỏ.
Như vớ được hy vọng, ông cố nheo mắt nhìn kỹ. Những gì ông thấy là sự chấn động.
“Bộ lạc có nội gián từ Kai The.”
Lời nhắn này khiến tộc trưởng Tần Quân như sôi máu tức thì, ông muốn gào lên để giải tỏa phần nào sự tức giận đang sục sôi.
Nhưng ông vội thanh tỉnh. Bởi vì ông chẳng biết ai là nội gián? Làm sao mà con trai ông lại biết? Kẻ nào đã giết con trai ông hay nó tự xác vì đã bị phát hiện?
Quá nhiều bí ẩn cần giải đáp.
Ở bên ngoài, những người đi cùng chỉ thấy tộc trưởng chui vào hốc hơi lâu, nhưng họ chẳng thắc mắc, họ đều tự nghĩ rằng tộc trưởng chỉ muốn cái xác con mình nguyên vẹn nên có hơi lâu để kéo ra một chút.
Nhưng trong đám người đó lại có một kẻ lại nhếch mép cười bí ẩn.
Tộc trưởng Tần Quân kéo xác khô con mình ra, lão chẳng còn nói chỉ. Những người đi cùng liền tưởng vì xúc cảm mãnh liệt nên thời gian này tộc trưởng hơi không ổn.
Họ đành an ủi một phen nhưng nhận lại cái gật đầu hờ hững.
Sau một buổi chôn cất nhẹ nhàng. Tộc trưởng Tần Quân nhìn nấm mộ con trai, tay siết chặt.
Lão thề với lòng sẽ tìm ra tên nội gián và kẻ đã hại chết con trai lão.
Tộc trưởng Tần Quân dứt khoát quay đầu rời đi.
Nhưng thế giới chẳng để ông yên.
Sau cái chết con trai tộc trưởng, bộ lạc Tần Quân rung chuyển mà chẳng ai nhận ra.
Và rồi khi nó bùng nổ thì tộc trưởng Tần Quân đã cận kề cái chết.
…
Hai ngày sau.
Tộc trưởng Tần Quân trở lại điều hành công việc, gương mặt hốc hác nhưng ánh mắt đã khác. Căm hận và lạnh lùng.
Ông ta lặng lẽ mở các cuộc thẩm vấn bí mật, âm thầm cho người theo dõi các trưởng nhóm. Nhưng ông không ngờ, nội gián cũng đã biết rằng hắn bị nghi ngờ. Và thế là phản đòn bắt đầu.
Ở ngoài kia một nhóm tộc nhân lớn đã tập hợp, tay mang vũ khí, gào thét:
“Chúng tôi không còn tin tưởng ông!”
“Tại sao con trai ông chết? Phải chăng là vì ông bắt ép cậu ta đi theo đám người Lạc Việt?”
“Tại sao những người chết bởi những thứ tộc trưởng hô vang lại đến từ vật dụng của Lạc Việt? Phải chăng là tộc trưởng đã phản bội chúng ta?”
Đám đông được tổ chức chặt chẽ, không phải bạo động tự phát. Một số người dân thường không dám ra mặt, chỉ đứng từ xa quan sát.
Các tộc nhân khác thấy, biết nhưng chẳng ai phản ứng gì. Bởi họ cũng có suy tính của mình, có những điều không hài lòng, có những điều khó nói.
Dù có vài người tiến ra ngăn cản, nhưng cùng lắm họ chỉ làm hời hợp để cho người khác mình có hành động chỉ là đối phương không quan tâm mà thôi.
Tộc trưởng Tần Quân cảm nhận được sự rung chuyển đất đá trong căn lều, lão tưởng kẻ thù tấn công nên vội vàng chạy ra ngoài.
Nhưng khi chạy ra, lão chỉ thấy một đám người đang đứng trước mặt. Nhìn mớ vũ khí vung vẩy trong không khí cùng bước chân đám người.
Lão tộc trưởng liền nhận ra một thứ gì đó rất xấu sắp xảy ra với mình.
tấu chương xong