Chương 307 : Học Nữa, Học Mãi
Bên trong là một căn phòng đơn sơ. Một chiếc giường tre, vài món dụng cụ y tế được sắp gọn trong góc. Trên giường, Lalu đang nằm nghiêng người, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng đôi mắt vẫn còn ánh lên sự sống.
Cô quay lại khi nghe tiếng cửa. Khi thấy chồng, mắt cô long lanh, đôi môi mấp máy.
“Anh… đến rồi à…”
Không cần nhiều lời, anh lao tới, quỳ gối bên giường, nắm lấy tay vợ. Cảm giác ấm áp, mềm mại ấy là thứ duy nhất kéo anh khỏi vực thẳm bất an suốt mấy ngày qua.
“Em không sao… chỉ hơi mệt chút thôi.” Cô thì thầm: “Con chúng ta… vẫn ổn.”
Nghe thấy hai từ ấy, anh bật khóc.
Lalu đưa tay lau nước mắt cho chồng, rồi lại cười yếu ớt: “Em xin lỗi… khiến anh lo.”
“Không, là anh xin lỗi. Anh không đủ giỏi… để em phải khổ như vậy.”
“Anh làm tốt rồi. Ở khu Thực Vật, em nghe mọi người khen anh nhiều lắm.”
“Nhưng vẫn chưa đủ để được đi vào đây bằng cổng chính…” Giọng anh chùng xuống.
Lalu im lặng một lúc rồi nói: “Em từng nghe người ta kể lại rằng Ain từng nói: không có ai sinh ra đã thuộc về Thủ Đô. Chỉ có những người dám đi từ nơi thấp nhất tới cao nhất. Và anh đang đi. Em tin… một ngày nào đó chúng ta sẽ được sống ở đây, chính thức.”
Một làn gió nhẹ thổi qua, chiếc rèm mỏng lay động. Bên ngoài, tiếng đài phun nước vẫn rì rào, như hát khúc ca cổ tích giữa lòng thành.
Thời gian trôi thật nhanh.
Một tiếng gõ nhẹ vào cửa. Y tá trẻ nhắc khẽ: “Đến lúc rồi.”
Anh chồng siết tay vợ lần cuối, nhìn vào mắt cô như thể muốn ghi nhớ từng đường nét.
“Anh đi nhé. Em nghỉ ngơi. Mọi chuyện còn lại… để anh lo.”
Lalu gật đầu, mắt đỏ hoe.
Khi anh quay đi, không ai trong hai người biết rằng hôm nay chính là lần đầu tiên họ chạm tới ranh giới thực sự giữa thân phận và giấc mơ. Và từ đây, mọi thứ sẽ thay đổi.
Lalu nhìn chồng biến mất, cô mới rơi lệ nói nhỏ chỉ để mình nghe: “Em cảm nhận chúng ta bị theo dõi anh à.”
Sau đó cô lại nhắm mắt ngủ thiếp đi.
…
Nếu Ain nghe được câu này thì hắn thề sẽ đái ra quần, bởi hắn cực kỳ sợ giác quan thứ sáu của phụ nữ, đặc biệt là trong thời kỳ mang thai, phụ nữ rất nhạy bén tới nguy hiểm.
Những gì cặp vợ chồng Hắc Ưng này gặp thấy, cảm nhận thấy đều là một phần kế hoạch của Ain.
Một kế hoạch mà chẳng ai tưởng tượng ra được.
(thật ra thì đoán ra dễ mà, chỉ là Ain nói quá cho nó bí ẩn)
…
Rời khỏi Bệnh Xá, anh chồng như người vừa sống lại từ trong cơn mê. Ánh sáng của những cột đèn dầu dịu nhẹ, nhưng trong lòng anh, có thứ gì đó vừa thắp lên mạnh mẽ.
Một hi vọng nhỏ, nhưng đủ để khiến đôi chân anh không còn run rẩy.
Anh men theo lối hẻm cũ để tránh bị phát hiện. Khi đi ngang qua quảng trường, người phục vụ ban nãy bắt gặp anh, hơi sững người nhưng rồi chỉ liếc mắt lạnh nhạt, không nói gì.
Chỗ anh ngồi khi nãy đã có người khác, nhưng cảm giác ngồi nơi ấy ngửi mùi đồ ăn, nghe tiếng nói cười – vẫn còn in đậm.
Anh chồng đứng lại một lúc, ngẩng nhìn tháp đồng hồ giữa Thủ Đô. Kim đồng hồ được gắn bằng đá đen, chuyển động nhờ trục nước và sức gió, đó là công trình mà kỹ sư Thủ Đô từng tự hào giới thiệu.
“Rồi một ngày nào đó…” Anh nghĩ: “…mình sẽ làm được gì đó cho nơi này.”
Bước chân đưa anh tới khu nhà dành cho di dân. Đó là những khu lán tạm bợ dựng ngoài rìa Thủ Đô, có người gọi đùa là “xóm nghèo” bởi toàn người nghèo thợ mới, dân tản cư, những kẻ từng bị lưu đày…
Khi vừa tới gần, một đám trẻ con chạy vụt qua, trên tay cầm cây sáo làm từ tre non. Một đứa dừng lại, ánh mắt nghi ngờ:
“Chú ở đâu tới?”
Anh gật đầu, im lặng. Anh rảo bước nhanh chóng, toang đi tìm chỗ khác.
Một người đàn ông lớn tuổi bước tới, vỗ vai anh:
“Cậu tìm chỗ ngủ à?
Anh gật đầu.
“Tôi gặp nhiều người như cậu rồi nên tôi hiểu. Nếu cậu không ngại có thể ngủ ở đây qua đêm.”
Người kia chỉ vào một căn lều rách nát, ở góc xóm.
Anh chồng siết tay, cảm động đến nghẹn lời.
Bóng đêm đậm đặc bao phủ, anh đốt một ít củi nấu nước nóng, rồi ngồi xuống bên bậc đá trước cửa lán. Bữa ăn ngon ban nãy vẫn còn dư âm, nhưng trong đầu anh là một danh sách.
“Phải kiếm thêm việc. Phải học thêm chữ. Phải biết đọc, biết viết như dân Thủ Đô. Phải biết tính toán, phải biết sửa công cụ, phải hiểu đất, hiểu mùa. Phải học… nhiều lắm.”
Tiếng trẻ con chơi đùa phía xa. Tiếng người phụ nữ gánh nước ngang qua. Tiếng người đàn ông rèn sắt đập côm cốp trong xưởng nhỏ.
Thủ Đô – nơi mọi thứ vận hành bằng luật lệ, nhưng cũng là nơi cho người ta cơ hội nếu đủ sức vươn lên.
Anh chồng không có danh phận, không có hậu thuẫn, chỉ có hai bàn tay và một trái tim đã trầy xước vì đời sống.
Nhưng hôm nay, sau một ngày tưởng chừng là tận cùng, anh lại nhìn thấy một điều: những người như anh vẫn có thể được giúp đỡ. Không vì thân phận, mà vì cố gắng.
Anh cúi nhìn vết xước trên lòng bàn tay, dấu tích từ mảnh đá vô tình cào trúng khi trồng cây. Anh không băng bó, bởi vết thương này… anh muốn giữ lại.
Để nhớ: mọi đau đớn hôm nay đều có thể trở thành động lực ngày mai.
Tối đến, anh sang lán hàng xóm để xin mượn ít giấy và than củi, định viết lại những điều đã trải qua, như lời thầy giáo nhỏ ở khu Thực Vật từng dặn:
“Người nghèo thường không ghi chép, nên trí nhớ cũng nghèo. Nhưng ai chịu viết, người đó dần dần sẽ nhớ được nhiều điều hơn những gì họ tưởng.”
Ánh đèn dầu leo lét.
Trang giấy cũ. Nét chữ ngoằn ngoèo.
Nhưng từng dòng, từng nét đều là những bước chân chập chững đi lên từ tận đáy xã hội.
…
Sáng hôm sau.
Anh dậy sớm, đứng trước Bệnh Xá, lưng thẳng như cột mốc, ánh mắt hướng về cánh cửa gỗ lớn chưa mở. Anh không ngủ được, suốt đêm cứ trằn trọc, chờ tới bình minh.
Chẳng mất bao nhiêu thời gian, Lalu được hai y tá dìu ra. Cô nhìn thấy chồng mình từ xa, bóng dáng quen thuộc đứng yên bất động giữa sương mai. Vai áo anh ướt đẫm.
Lalu mím môi. Chồng cô đã mạnh mẽ như vậy, sao cô có thể yếu đuối hơn được?
Cô gạt tay hai y tá, tự bước đi, chậm rãi nhưng kiên quyết. Hai người kia ngơ ngác, định ngăn lại, nhưng rồi dừng bước. Nếu bệnh nhân đã đủ sức đứng dậy, nhiệm vụ của họ cũng xem như hoàn thành.
Họ lạnh lùng quay đầu bước đi, không để lại một câu chào, không có cái nhìn cảm thông. Phía sau họ là một cặp vợ chồng trẻ đang lặng lẽ đứng bên nhau, không ai nói gì.
Người chồng nhìn theo hai bóng lưng mất hút, tay siết chặt lại. Ở Thủ Đô, không phải lúc nào cũng có lòng tốt. Mọi thứ vận hành bằng quyền lực, tiền bạc, danh dự.
Đi một ngày, học một sàng khôn.
Anh đã có bài học cho riêng mình. Đã đến lúc trở về để ngẫm nghiệm tất cả.
…
Nhưng không ai nhận ra.
Từ một ngôi nhà cũ kỹ ở gần đài phun nước, một đôi mắt sắc bén dõi theo tất cả. Ánh nhìn lướt qua từng cử chỉ, từng biểu cảm, rồi nở một nụ cười bí ẩn.
…
Trên đường về khu Thực Vật, người chồng được vợ kể lại lý do vì sao cô xuất hiện ở khu Thủ Đô.
Thì ra, trước buổi trưa ngày hôm qua, khi cô đang chuẩn bị bữa ăn, bụng đột nhiên đau dữ dội. Cô ngã xuống đất, máu chảy từ giữa thân thể khiến cô hoảng loạn.
Tiếng ngã của cô khiến vài người hàng xóm chạy sang, ai cũng bối rối. Ở bộ lạc cũ, tình trạng như vậy không hiếm người ta chỉ cố nén đau mà tiếp tục làm việc, rồi kết cục đa phần đều là sảy thai.
Nhưng giờ ở Lạc Việt, họ biết có nơi chữa trị, chỉ là… không biết nên giữ nguyên hay di chuyển.
May thay, có người tỉnh táo chạy đi tìm Jio.
Khi nghe tin, Jio lập tức gọi xe kéo, đích thân hộ tống Lalu đến Thủ Đô. Vì chỉ ở nơi đó mới có nhân lực đủ chuyên môn xử lý sản phụ.
Vấn đề lớn nhất là thời gian.
Khi Jio tới nơi, máu trên người Lalu đã khô lại. Cô cùng vài phụ nữ khác cẩn thận đỡ Lalu lên xe, dùng bao da, cỏ khô và vài lớp vải làm đệm giảm xóc.
Tới Thủ Đô là khoảng 3 giờ chiều, gió mùa thu thổi nhẹ, mang theo sự lành lạnh và một nỗi buồn lặng thầm.
Jio chi trả toàn bộ chi phí, cả phần dự phòng nếu người chồng tìm đến mà không được cho vào từ cổng chính.
Với số tiền ấy, hai vợ chồng Lalu làm nửa năm cũng chưa chắc đủ, nhưng với mức lương và vị trí của Jio thì chỉ như một khoản chi nhỏ.
Dù không rõ số tiền chính xác, nhưng Lalu thừa hiểu nó không hề nhỏ.
Bởi toàn bộ quá trình sau đó diễn ra rất trơn tru: vừa đến nơi, một nhóm y tế đã đón cô từ xe, đỡ lên giường bệnh. Sau đó là những câu hỏi, những thuật ngữ cô không hiểu, tiếng bước chân vội vã, người chạy đi lấy thuốc, người lục tìm dụng cụ.
Hai người mặc áo trắng cao cấp đứng im, ánh mắt đầy tò mò nhưng chỉ trong chốc lát. Rồi họ nghiền thuốc, đun thảo dược, theo dõi tình trạng của cô cho đến khi nhận được tin chồng cô đã tới.
Nghe xong, người chồng thở dài. Bao nhiêu câu hỏi trong đầu cuối cùng cũng được giải đáp.
Anh hiểu vì sao hàng xóm biết vợ mình ở khu Thủ Đô. Hiểu vì sao chiều qua Jio không có mặt ở xưởng. Hiểu luôn vì sao có nhiều sự giúp đỡ “tình cờ” đến vậy.
Tất cả đều xoay quanh tiền bạc. Không có gì là miễn phí ở bộ lạc này.
Nhưng đó không phải điều khiến anh chán nản. Trái lại, nó là động lực.
Bởi vì anh đã hiểu: nếu có nhiều Đồng Việt hơn, gia đình anh sẽ sống tốt hơn.
Và biết đâu, một ngày không xa anh có thể dắt vợ mình đường đường chính chính đi qua cánh cổng chính kia, mà không cần cúi đầu, không cần sợ hãi.
Hai vợ chồng Hắc Ưng biến mất giữa khu rừng, trở lại nơi họ đang ở. Nhưng ngoài rìa Thủ Đô, vẫn có một cặp mắt dõi theo.
Zua bước ra trước ánh sáng, nó lặng nhìn cả hai người ở phía xa đầy sự thương cảm.
Bởi cả hai người cuối cùng chỉ là một quân cờ ngẫu nhiên trên bàn cờ của Ain.
Bàn cờ khu vực sắp hạ màn.
tấu chương xong.