Chương 306 : Thủ Đô
Dù buổi sáng là thời gian hạnh phúc của anh. Nhưng khi trời chiều…Thời gian ấy lại là ác mộng.
Hào hứng bước về nhà, anh muốn khoe với vợ về thành quả nỗ lực của mình.
Nhưng đứng trước căn lều, nơi vốn vẫn ồn ào bởi vợ anh sợ buồn nên hãy rủ mấy người phụ nữ khác lại trò chuyện giải khuây. Nay chẳng thấy ai, mà xung quanh lều còn vết lộn xộn.
Anh cúi xuống, nhìn một vết máu rất nhỏ nằm trên đất, nếu chẳng nhìn kỹ thì có lẽ dấu vết này đã bị anh dẫm lên rồi.
Anh bắt đầu cảm thấy sợ hãi, vội vàng bước vào trong lều xem.
Nhưng bên trong chẳng có ai.
Anh quay đầu, gương mặt tái nhợt, anh hoàn toàn mất phương hướng. Đến việc hô lên để nhờ hỗ trợ, anh cũng chẳng thể làm được.
Anh cứ đứng như trời chồng, tay chân quơ loạn cả lên.
Mãi tới khi một người đồng nghiệp ở gần đó mới chạy lại hốt hoảng, lay người anh nói:
“Cậu mau tới khu Thủ Đô đi, vợ cậu đang ở đó đấy. Này, này.”
Anh chẳng kịp nghĩ ngợi, chẳng quan tâm tới người vừa nói, anh cứ chạy đi, mặc kệ khu Thủ Đô nằm ở đâu?
Nhưng khi đã chạy chừng trăm mét, anh mới bình tĩnh lại.
Nhìn quanh, anh thấy một xe kéo đang chuẩn bị về, anh như vớ được muối, lập tức chạy lại gấp gáp hỏi:
“Này. Tới khu Thủ Đô mất bao nhiêu?”
Người đánh xe quay lại, thấy người đàn ông trước mặt thở hổn hển, gương mặt xanh xao. Người đánh xe đắn đo một lúc rồi thở dài nói:
“Lên xe đi.”
Anh bất ngờ, bởi trong lời nói của người đánh xe chẳng hề nói tới giá tiền, khiến anh suy nghĩ rối bời. Nếu như khi chở tới khu Thủ Đô mà tên này hét giá cao thì sao? Rồi lỡ như…
Quá nhiều câu hỏi trong đầu khiến anh cứng đờ cơ thể.
Người đánh xe thấy người kia vẫn chưa bước lên mới lớn giọng hối thúc: “Ê. Có đi không?”
Anh bị tiếng gọi đánh thức, liếc nhìn về căn lều của mình. Anh dứt khoát nhảy lên xe, dù có tốn bao nhiêu tiền anh cũng sẽ chấp nhận, chỉ cần vợ con anh an toàn là được.
Người đánh xe vỗ vào lưng hai con ngựa trước mặt, giọng nói trầm đi:
“Cố nốt chuyến này nhé, hai chiến hữu.”
“Hí…hí…iii”
Hai con ngựa hí lên như muốn nói rằng chẳng sao đâu, người đánh xe cười rồi dùng dây cương giật mạnh.
Xe kéo dần chuyển động.
Ở trong khoang xe, người chồng mới dần bình tĩnh lại. Anh tự hỏi vợ anh tại sao lại tới khu Thủ Đô? Vết máu và sự lộn xộn ở căn lều là sao? Lý do gì người đồng nghiệp kia lại biết vợ anh ở khu Thủ Đô?
Suy nghĩ nhiều cộng thêm về chưa kịp ăn uống, khiến anh đói lả muốn ngất lịm đi. Nhưng vì lo lắng cho vợ, anh vẫn cố gắng gượng tỉnh táo.
Chỉ là đường đi dù có xây bằng xi măng cũng không tránh khỏi có cát đá, cành cây rụng xuống khiến xe kéo cứ vài phút lại tưng nhẹ.
Mỗi cú xóc như ai nện vào xương sống. Cơ thể anh lắc lư, mồ hôi lạnh túa ra như đang lên cơn sốt.
Mắt anh mờ đi. Nhưng anh vẫn gắng mở mắt nếu lỡ vợ anh có đang chờ ở cuối con đường, anh không thể đến trễ.
Anh cuối cùng chỉ có thể nằm ngoặt nghẹo bởi xóc xe, anh thở như muốn đứt hơi tới nơi.
Người đánh xe thì vui vẻ mà ca hát không hề biết rằng sau xe của mình có một tên đang sống dở chết dở.
Mất gần hai tiếng đồng hồ vật vã, cuối cùng người chồng Hắc Ưng cũng tới được khu Thủ Đô.
Vừa đặt chân xuống khỏi xe, anh lập tức rút túi vải thô bên hông, lấy ra mấy Đồng Việt cất kỹ trong tấm da thuộc, rồi chìa về phía người đánh xe.
Người kia nhìn thấy thì phì cười, xua tay:
“Thôi, không cần đâu. Tôi tiện đường. Nhà tôi ở gần đây. Đi nhờ thôi mà.”
Người chồng ngớ người, chưa kịp phản ứng thì người đánh xe đã huýt sáo, giật cương quay đầu ngựa. Bóng xe kéo dần lăn bánh mất hút giữa lòng Thủ Đô.
Anh chồng đứng lặng, siết chặt mấy đồng xu trong tay. Anh thầm ghi nhớ khuôn mặt ân nhân, hứa với lòng sau này sẽ báo đáp.
Không dám phí thời gian, anh lập tức đi hỏi thăm từng người qua đường, nét mặt thấp thỏm khiến không ít người ái ngại. May mắn thay, có một phụ nữ trung niên nhận ra dáng vẻ của vợ anh, nói rằng cô đã được đưa vào Bệnh Xá sáng nay.
Anh lập tức cảm ơn rối rít, vội vã tìm đến Bệnh Xá. Nhưng khi vừa tới cửa, một người mặc giáp màu lam đã chặn lại.
“Anh là ai? Từ đâu tới?”
“Tôi là người ở khu Thực Vật… Vợ tôi đang trong này, cô ấy mang thai, tôi chỉ muốn gặp cô ấy thôi.”
Lính gác không trả lời, chỉ nhìn anh từ đầu tới chân bằng ánh mắt lạnh băng.
“Xin lỗi. Người di dân không được vào khu vực Bệnh Xá trừ trường hợp được phép. Nếu anh gây rối, tôi sẽ báo lên cấp trên.”
Dù lòng nóng như lửa đốt, anh vẫn cố kìm nén. Bởi anh biết, chỉ cần cái tên anh lộ ra, không chỉ mình, mà cả người đánh xe cũng gặp rắc rối.
Anh đành gật đầu, quay đi, lòng như nghẹn lại. Anh hỏi nhỏ một lính gác khác xem có chỗ nào để chờ đợi hay ăn uống. Người kia sau một hồi im lặng cũng chỉ về phía quảng trường gần đài phun nước.
Anh cảm ơn, bước đi, dù đôi chân nặng trĩu.
Quảng trường lúc này đông đúc người qua lại. Những chiếc bàn đá bóng loáng, những tấm dù che nắng được xếp ngay ngắn, mùi đồ ăn thơm lừng lan tỏa khắp nơi. Người dân Thủ Đô trò chuyện rôm rả, tiếng cười giòn giã hòa vào tiếng nước chảy róc rách từ đài phun.
Anh lặng lẽ bước tới, ngồi xuống một chiếc ghế gỗ trống. Một người phục vụ lập tức bước đến, đưa cho anh một tấm bảng gỗ chính là thực đơn.
Anh liếc nhìn: bánh canh giá 10 Đồng Việt, cơm sườn nướng giá 6 Đồng Việt, súp gà giá 4 Đồng Việt, nước dưa ép giá 1 Đồng Việt…
Mỗi dòng chữ như một cái tát. Số tiền trong túi anh, nếu tính cả thưởng tuần rồi, chỉ vỏn vẹn hơn 7 Đồng Việt. Chỉ đủ gọi một món bình dân và một ly nước nhỏ.
Người phục vụ bắt đầu nhíu mày, ánh mắt đầy khó chịu. Rõ ràng, kẻ này là loại “nghèo kiết xác” chẳng đáng để lãng phí thời gian.
Ngay lúc đó, một giọng nói trầm vang lên từ phía sau:
“Cho hai phần bánh canh.”
Một người đàn ông cao lớn, cơ bắp vạm vỡ, tóc buộc gọn phía sau bước tới, kéo ghế ngồi xuống đối diện anh chồng.
Người phục vụ lập tức thay đổi thái độ, mỉm cười lễ phép:
“Vâng, đợi chút.”
Khi quay đi, người đó vẫn không quên liếc xéo anh chồng, như muốn nói: “Gặp may đấy.”
Anh chồng ngơ ngác. Người đàn ông kia không nói gì, chỉ ngồi chống cằm nhìn dòng người qua lại. Anh chẳng biết người đó là ai, càng không hiểu vì sao lại mời mình ăn.
Chỉ khi hai tô bánh canh nghi ngút khói được đặt trước mặt, người kia mới đẩy một tô về phía anh:
“Ăn đi. Tôi bao.”
Anh chồng vội từ chối:
“Không cần đâu… Tôi…”
“Ý tôi là: tôi cho cậu đấy. Đừng ngại.”
Nụ cười của người đàn ông kia đầy rộng lượng, vừa có gì đó giản dị, vừa có gì đó từng trải.
Anh chồng im lặng. Trong lòng dấy lên thứ cảm xúc khó gọi tên. Từ ngày tới Lạc Việt, đây là lần đầu có người lạ tốt với anh đến vậy.
Anh cúi đầu, nói nhỏ: “Cảm ơn.”
Rồi bắt đầu ăn.
Thìa đầu tiên đưa lên miệng, anh sững lại. Nước dùng đậm đà, vị xương hầm ngọt thanh thấm đẫm đầu lưỡi. Cọng bánh canh mềm, nhưng không nát. Mỗi miếng ăn vào như có một luồng ấm áp chạy qua người.
Anh chẳng quan tâm tới hình tượng, cứ thế húp sùm sụp. Cái bụng trống rỗng reo hò trong sự hân hoan. Mồ hôi túa ra trán, không phải vì nóng – mà vì quá lâu rồi mới được ăn một bữa đàng hoàng đến vậy.
Người đàn ông đối diện cười lớn:
“Haha…ha…ha…Lâu rồi tôi mới thấy có người ăn bánh canh mà như đánh trận. Ngon hả?”
Anh chồng gật đầu lia lịa, chẳng nói được câu nào. Cả tô bánh canh biến mất trong vòng chưa tới năm phút.
Người kia vỗ vai anh:
“Cậu ăn được như vậy là tốt rồi. Có sức thì mới lo được cho vợ con chứ.”
Anh chồng giật mình:
“Anh… biết tôi?”
Người kia chỉ mỉm cười, không trả lời. Rồi nghiêng người nói nhỏ:
“Tôi biết vợ cậu đang ở Bệnh Xá. Chắc giờ đang làm kiểm tra. Không sao đâu, tôi có người quen trong đó. Chỉ là chút trục trặc nhỏ thôi.”
Người chồng tròn mắt, cảm xúc dâng trào. Bao nhiêu lo lắng trong lòng phút chốc dịu đi.
Người kia đứng dậy:
“Tôi đi trước, cậu cứ ngồi đây nghỉ ngơi. Một lát có người tới gọi. Và đừng quên rửa tay đấy, mùi cá nấu bánh canh mà để vợ cậu ngửi thấy chắc lăn ra nôn luôn đó.”
Anh chồng không nói gì, chỉ cúi đầu thật sâu.
Không biết người kia là ai, nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh chợt cảm nhận được điều gì đó thật khác biệt: Sự tử tế không cần lý do cũng có thể trở thành điểm tựa trong cuộc đời.
Và anh hiểu: Dù là di dân, dù xuất phát ở đâu miễn là còn cố gắng, thì Lạc Việt vẫn có chỗ cho anh.
Một lát sau khi người đàn ông lạ mặt rời đi, anh chồng vẫn ngồi lặng trước chiếc bàn đá, tay ôm bụng, đầu hơi cúi xuống. Hơi ấm từ tô bánh canh vẫn còn đọng lại nơi cổ họng, nhưng lòng anh thì trống rỗng, như bị xới tung bởi những câu hỏi.
Ai là người đàn ông ấy? Tại sao lại biết anh, biết cả vợ anh? Và vì sao lại giúp?
Giữa vô vàn khuôn mặt lạ lẫm, đôi khi chỉ một ánh mắt thân thiện, một cử chỉ ân cần… cũng khiến lòng người như được tiếp sức. Nhưng với anh, sự tử tế bất ngờ ấy còn khiến anh lo sợ.
Trong một xã hội mà anh vẫn chưa hiểu rõ quy luật vận hành, không biết ai là bạn, ai là thù, mọi điều tử tế đều đi kèm sự ngờ vực.
Anh thở dài. Ánh mắt nhìn đài phun nước phía xa, nơi trẻ con đang chơi đùa, nước bắn tung tóe dưới ánh đèn dầu hắt xuống. Khung cảnh ấy đẹp, nhưng cũng khiến anh thấy mình xa lạ biết bao.
Giữa lúc anh đang chìm vào suy nghĩ thì một bóng người trẻ tuổi mặc áo khoác xanh dương nhạt, biểu tượng của Y Thảo tại Thủ Đô, tiến về phía anh.
“Anh là người đang tìm vợ tên Lalu đúng không?”
Anh lập tức đứng bật dậy: “Phải! Phải rồi! Cô ấy… cô ấy ổn chứ? Có phải…”
“Không sao. Cô ấy chỉ hơi choáng. Thai yếu một chút nhưng không nguy hiểm. Cô ấy tỉnh lại và có nhắc tới anh. Tôi được nhờ tới gọi.”
Anh chồng mừng rỡ suýt nữa thì khóc. Bao nhiêu lo sợ tích tụ từ sáng giờ như vỡ òa. Anh siết chặt tay y tá trẻ rồi vội vã bước đi.
“Khoan, khoan đã…” Y tá kia kéo tay anh lại nói nhỏ: “Anh không thể đi vào từ cổng chính. Tôi sẽ dẫn đường vòng phía sau. Anh hiểu luật ở đây rồi mà, đúng không?”
Anh gật đầu lia lịa, mắt vẫn rưng rưng.
Hai người len qua một con hẻm nhỏ, băng qua khu nhà kho phía sau bệnh xá. Tường đá được xây kiên cố, nhưng vẫn để lại vài khe nhỏ thông gió.
Một cửa hậu mở hé, y tá nhanh chóng kéo anh vào trong, dẫn đi qua vài hành lang hẹp, cuối cùng dừng lại trước một gian phòng nhỏ lợp mái mây tre đan xen.
“Cô ấy ở trong đó. Nhưng chỉ được vào mười phút thôi. Nếu ai hỏi, đừng nói tôi đưa anh vào.”
Anh chồng gật đầu lần nữa. Tim anh đập thình thịch, hai tay run rẩy như thể sắp bước vào một thế giới xa lạ.
Cánh cửa mở ra.
tấu chương xong