Chương 305 : Sửa Chữa Sai Lầm
Trong những ngày đầu tiên tại Khu Thực Vật, người chồng từ bộ lạc Hắc Ưng được phân công trồng và chăm sóc những luống rau non.
Công việc tưởng chừng đơn giản như đào, gieo, tưới, bón nhưng anh nhanh chóng nhận ra, tại Lạc Việt, mỗi việc đều là một môn khoa học.
Cánh tay rắn chắc, từng quen với rìu và săn bắn, giờ đây cầm cái xẻng nhỏ bằng gỗ mà run run. Đất trong vườn xốp, mùi mùn mục bốc lên như một thứ lạ lẫm đối với anh – người chồng Hắc Ưng.
Anh cắm cúi làm theo đúng như những gì người ta hướng dẫn sơ sài, tay bốc đất, tay nhấc cây non, ánh mắt thì liếc nhìn người khác.
Trưa hôm đó, khi Jio đi kiểm tra, cô cau mày.
Chỉ sau hai ngày, hơn một phần ba luống rau non anh chăm sóc bị chết, phần lớn do bón sai lượng phân, dùng sai loại nước, hoặc tưới quá tay khiến rễ úng.
Thậm chí, một số cây đang sinh trưởng cũng héo rũ vì anh tưởng chúng cần thêm phân, nhưng lại vô tình thiêu cháy rễ bằng phân chưa ủ đủ ngày.
“Anh nghĩ anh đang làm gì vậy?” Giọng Jio lạnh băng.
Người chồng lúng túng, mồ hôi rịn ướt cả trán. Anh cố giải thích về sự cẩn thận, về kinh nghiệm cũ, về cách tưới nước ở bộ lạc mình. Nhưng mỗi lời nói ra chỉ càng khiến Jio lạnh lùng hơn.
Như theo bản năng nguyên thủy khi sợ hãi con người sẽ hành động một cách quyết liệt.
Người đàn ông đứng bật dậy, ánh mắt lập tức như một con thú bị dồn vào góc:
“Tôi làm đúng như hướng dẫn mà! Cây non yếu thì nó chết chứ sao trách tôi được?”
“Cẩn thận? Kinh nghiệm? Ở Lạc Việt, không ai làm việc theo bản năng rồi đổ lỗi cho thói quen cả. Anh đang phá hủy công sức của cả khu này đấy.” Jio chất vấn.
Người đàn ông im lặng. Mọi người xung quanh đều dở tay, ánh mắt tập trung vào chỗ hai người.
Jio nhìn một lúc rồi quay lưng bỏ đi, để lại anh trong sự tủi nhục, giận dữ và cả bản năng phản kháng.
Anh nghiến răng, ánh mắt lóe lên một tia giận dữ. Đó là bản năng của một người từng sống bằng bản năng. Không ai chỉ trích anh mà anh không phản kháng lại.
Lời Jio như chạm đúng dây thần kinh sinh tồn trong anh, khiến anh vùng dậy bảo vệ chính mình dù biết rằng mình sai.
Và anh không nhận ra mình đã thất bại ngay từ đầu.
Ba ngày sau.
Trong ba ngày đó, người chồng chẳng nói nhiều. Mỗi sáng vẫn thức dậy, vẫn đi làm, nhưng ánh mắt anh mệt mỏi, cơ thể nặng nề, tâm trí thì giằng xé như một cuộc chiến âm thầm.
Đêm tới anh trằn trọc không ngủ được, không thể ngừng tự hỏi: Tại sao mình sai? Mình đã làm hết sức, tại sao họ vẫn không công nhận?
Anh từng tin rằng, chỉ cần cố gắng thì trời sẽ không phụ người. Anh từng vượt hàng trăm dặm để tới đây, ôm giấc mộng về một vùng đất mới cho vợ con mình. Nhưng tại sao… chỉ vì vài luống cây, vài cú xúc đất, anh lại trở thành kẻ thất bại?
Có giây lúc anh muốn bỏ, anh muốn tới trước Jio nói rằng: “Tôi là thợ săn, không phải kẻ đào đất!”
Nhưng vợ anh… vẫn ngày ngày dậy sớm đun nước, giặt áo, mang phần ăn về, chẳng phàn nàn nửa lời. Cái bụng cô đã lớn hơn, những cử động đã nặng nề hơn. Nhưng ánh mắt cô, vẫn tin anh.
Đêm về, nghe tiếng thở nặng nhọc của vợ, nhìn cái bụng ngày một lớn, sự phản kháng ấy lại trôi dạt đi.
“Em tin anh làm được. Đừng sợ thay đổi. Lạc Việt không giống nơi ta từng sống. Ở đây… là nơi tốt cho con chúng ta.” Câu nói đó của cô vợ, vào đêm thứ hai, đã khiến anh lại nằm trằn trọc đến sáng.
Và anh bắt đầu nghĩ: Nếu không thay đổi, mình sẽ bị đuổi. Không phải một mình mình mà cả vợ và đứa con chưa ra đời sẽ phải ra đi.
Không ai muốn trở về cái nơi mà họ đã từ bỏ để hy vọng.
Sáng ngày thứ ba, anh đứng trước hồ nước rửa mặt chung. Nhìn khuôn mặt mình, thô ráp, cứng cỏi nhưng trong đôi mắt là sự chới với.
Anh tự vỗ vào mặt mình như cho tỉnh táo lại. Và anh quyết định một lần dứt khoát.
Chiều hôm đó.
Anh đứng trước cửa nhà điều phối. Đôi chân không ngừng run, tim đập thình thịch như thể đang chờ một bản án tử.
Jio bước ra, định rời đi thì thấy anh đứng đó. Cô khựng lại, rồi đẩy cửa vào, nói: “Vào đi.”
Anh thận trọng bước vào.
Jio ngồi vào bàn làm việc của mình, cô vẫn chăm chú xem sổ trồng trọt, ánh nắng xuyên qua tóc cô làm ánh lên màu nâu nhạt.
Người đàn ông cúi đầu, thấp giọng: “Tôi xin lỗi.”
Jio ngẩng đầu, thoáng ngạc nhiên. Người đàn ông đó, không còn ánh mắt phản kháng, không còn giọng điệu hung hăng. Thay vào đó là một dáng người hơi cúi, bàn tay nắm chặt, và ánh mắt kiên định.
“Tôi sai. Tôi không hiểu gì hết. Nhưng tôi muốn học. Tôi không muốn vợ tôi phải rời khỏi đây, không muốn con tôi sinh ra ở nơi bất ổn nữa. Xin hãy cho tôi thêm một cơ hội.”
Jio lặng nhìn anh. Cô không trả lời ngay. Trong ánh nhìn ấy, là rất nhiều cảm xúc. Jio nhìn anh thật lâu.
Sự bực tức trong cô đã trôi đi từ lúc nào, chỉ còn là nỗi buồn trước những cây non chết yểu.
Cô nhớ đến Ska, chồng mình, cũng từng khờ khạo như vậy ngày đầu thành lập Lạc Việt. Cũng từng làm chết cây non, từng bị Ain mắng tới mức bật khóc.
Cô nhớ mình từng mang thai, từng mất nó vì một cơn sốt, từng ao ước có một mái ấm nhỏ mà giờ cô chỉ có công việc và giấc mộng trồng rừng.
Nhìn người đàn ông này, Jio không chỉ thấy một người nông dân mới mà là một người chồng, một người cha, và một linh hồn đang cố gắng bước qua ranh giới giữa bản năng và văn minh.
Cô thở ra, dịu giọng:
“Ngày mai, tôi sẽ sắp xếp cho anh đi theo học việc với một người trong nhóm tôi. Làm lại từ đầu.”
Người đàn ông cúi đầu thật thấp: “Cảm ơn.”
Và lúc anh quay lưng rời đi, Jio nói thêm:
“Anh làm vì gia đình, tôi tôn trọng điều đó. Nhưng đừng quên, cây non cũng là sinh mạng. Nếu anh không biết nâng niu nó, anh cũng không biết cách giữ được bất kỳ điều gì khác đâu.”
Anh khựng lại, rồi gật đầu. Lần này là cú gật sâu từ trái tim.
…
Một tuần trôi qua.
Hôm nay là một ngày đặc biệt đối với cặp vợ chồng Hắc Ưng.
Khi sáng, anh chồng được vinh danh là nông dân xuất sắc tuần, anh được thưởng 2 Đồng Việt.
Khi được trao hai miếng kim loại nhỏ nhắn, tròn trịa nằm gọn trong lòng bàn tay. Anh chẳng biết thốt ra lời gì hợp lý, anh chỉ cứ im lặng nhận thưởng, bởi mọi thứ quá bất ngờ với anh.
Một tuần là đủ cho anh hiểu hơn về Lạc Việt.
Công việc của anh được người khác gọi chung là nông dân, nhưng anh vẫn chưa đạt mức đó. Mọi người đều gọi những người di dân như anh là học việc.
Phải khi gia nhập Lạc Việt thì danh xưng của anh mới được thay đổi.
Mỗi tuần tùy vào lượng năng xuất làm ra mà Simo hay Jio sẽ thưởng Đồng Việt cho người xuất sắc nhất. Mỗi tháng lại tìm ra người tốt nhất, được thưởng tân 10 Đồng Việt.
Lương hằng ngày của anh chỉ đạt 0,75 Đồng Việt, anh dù có bỏ chút thời gian buổi tối ra để học lớp bổ túc toán được xây dựng nên bổ sung kiến thức cho những người di dân. Nhưng anh chẳng hiểu được quá nhiều, phải dùng 1 Đồng Việt nhờ thầy giáo tính toán dùm.
Theo lời họ thì cứ mỗi 4 ngày anh sẽ có được 3 Đồng Việt, nếu làm đủ một tuần, cộng thêm thưởng nông dân xuất sắc nhất tuần, may mắn có danh hiệu xuất sắc tháng thì anh chỉ mất 2 tháng liên tục làm tốt sẽ có đủ 100 Đồng Việt.
Nhưng từ đây, anh còn biết thông qua một buổi ‘nhậu’ để làm quen mấy người trong khu vực thì Lạc Việt có tổng 3 loại tiền.
Thấp kém nhất, cũng là phổ biến nhất chính là Đồng Việt, cũng là thứ mà anh đang phấn đấu hằng ngày, chạy đua với thời gian.
Tốt hơn là Kim Việt, có tỷ giá hối đổi là 100 Đồng Việt bằng 1 Kim Việt, được làm đẹp hơn, có trọng lượng hơn khiến cho việc tìm kiếm, giữ bên người tốt hơn.
Và thứ tối cao nhất là Lạc Việt Hoàng Kim, thứ này những người kia chỉ nghe thấy qua mấy tin tức lá cải, nhưng bọn họ đều biết có thứ này tồn tại bởi tộc trưởng của họ có từng úp mở rồi.
Hình dạng, màu sắc, biểu tượng của thứ này vẫn là ẩn số, nhưng giá trị ròng của nó thôi đã là con số khủng khiếp, 1000 Kim Việt mới đổi được 1 Lạc Việt Hoàng Kim.
Đây là con số như thế nào.
Để xây một ngôi nhà cơ bản ở một khu vực bình thường, tiêu tốn đâu đó 30 Đồng Việt chi trả cho toàn bộ từ thiết kế, thi công từ đội Xây dựng.
Nhìn rộng hơn một chút.
2 Kim Việt là con số trả cho Pu để xây Quán ăn ở ngoại biên lãnh thổ trong ba tuần.
Căn nhà hai tầng – Trung tâm Khu Luật Pháp tiêu tốn chừng 50 Kim Việt.
Đường xá cho toàn bộ lãnh thổ mà Pu cùng đội nhóm của mình xây nên trong suốt một năm tiêu tốn của Ain khoảng 400 Kim Việt.
Tất cả đều chỉ là con số chưa chính xác, nhưng những người liên quan đều ngầm thừa nhận rằng con số đó gần đúng thực tế.
Vì vậy mà các tộc nhân Lạc Việt đang cố làm sống làm chết để mơ có ngày chạm tay vào Lạc Việt Hoàng Kim một lần cho biết mùi đời.
Anh chồng sau khi nghe xong mấy lời tâm sự này, cũng tỉnh cả người. Anh không ngờ là Lạc Việt lại tiến bộ như vậy.
Nhưng anh cũng tự cười chính mình, bởi nếu nơi này không tiến bộ thì làm sao mà khi tới nơi giao thương ở bộ lạc Kai The, gây ra sự đứng hình ngạc nhiên cho tất cả bộ lạc ở đó chứ.
Anh càng tự hỏi Ain – tộc trưởng Lạc Việt là người như thế nào? Anh chỉ biết rằng tộc trưởng này rất trẻ. Nhưng không những thế, anh còn nghe nói rằng kể cả rằng sức mạnh người này rất ghê gớm.
Người mà đang quản lý anh, Simo còn chẳng lọt nổi top 50 người mạnh nhất bộ lạc, vậy mà ai cũng nói là Ain đủ sức cân 3 người top đầu mà chẳng rơi một giọt mồ hôi.
Nhưng anh thấy kỹ năng, sức chiến đấu, thiên phú, kinh nghiệm, kiến thức, gần như mọi mặt Simo đều vượt bậc nếu so với một chiến binh ưu tú của bộ lạc cũ Hắc Ưng.
Vậy Ain còn khủng bố như thế nào nữa.
…
Nếu Ain biết tin này, hắn thề sẽ đánh chết tên nói ra tin đồn này, nếu trước kia thì hắn cân được 3 người Zua, Ry, Garu với điều kiện cả 3 bị trói chặt tay chân.
Hắn cũng là con người chứ phải quái thai đâu mà cân 3, 4 người mạnh mẽ cùng cấp độ. Chưa nói độ trâu chó của Ry, sự di chuyển tinh quái của Zua thì chỉ với Garu thôi Ain còn đổ mồ hôi như suối ấy.
Còn bây giờ thì…Người ta hắt xì thôi Ain cũng văng 800 thước, nói gì đánh nhau.
Người thì yếu như sên mà tộc nhân toàn đồn thổi hắn như thần thánh.
Kẻ thù nào nghe được đòi ra solo thì Ain biết làm sao đây?
Aiz, thủ lĩnh luôn là như vậy. Mạnh quá thì lính nó ảo tưởng. Yếu thì nó đạp mình xuống.
tấu chương xong