Chương 304 : Tài Năng Là Như Thế Nào?
Mo vừa bước vào, bắt gặp Jio đang có biểu cảm bực bội, anh cũng chẳng dám hành động quá nhiều, tránh cho mình bị trút giận lên đầu.
Jio nhìn người bước vào tiếp theo là một cậu trai trẻ, liền có chút thả lỏng, bởi vì tộc trưởng có dặn những người trẻ di dân là nguồn lực quan trọng nên nhẹ nhàng với họ một chút.
Cô hít một hơi rồi lại nhận tờ giấy và hỏi như người trước đó, nhưng Mo vẫn mỉm cười lắng nghe, làm Jio thắc mắc không thôi.
Sau khi đợi Jio nói xong, Mo mới dõng dạc nói:
“Tôi không biết gì cả?”
Jio lập tức đứng hình, cô không hiểu sao Mo có thể tới được đây? Chẳng phải ở Trạm di dân số 4 đã lọc người tới đúng nơi phù hợp sao?
“Không lẽ ở nơi đó có vấn đề gì sao? Không đúng, tộc trưởng đã thiết lập rất chặt chẽ, không thể có vấn đề được. Nhưng tại sao?”
Jio nhìn Mo trước mặt, cậu ta vẫn hăng hái nhìn cô như thể bắt gặp sinh vật mới, ánh mắt này rất giống cô khi tìm hiểu ra một thứ gì đó mới mẻ.
“Vậy cậu có thể làm gì?” Jio thở dài, cô hỏi câu cuối cùng, tùy vào câu trả lời của Mo mà Jio sẽ quyết định công việc của cậu.
Mo nghe hỏi, cậu chững lại, Mo thật sự không biết nói gì, cậu chỉ mang theo hoài bão, ước mơ, sự hứng thú trước thời đại mới mà cậu vừa phát hiện, thoát khỏi những lối mòn cũ rích ở bộ lạc Thảo Nhỉ.
Nhưng khi bây giờ được hỏi “Vậy cậu có thể làm gì?” Mo chẳng biết phải trả lời ra sao.
Cậu chẳng có tài năng gì.
Kỹ thuật săn bắt càng không. Bộ lạc Thảo Nhỉ cực ít chiến binh, họ chủ yếu dùng thực vật làm nguồn lương thực chủ yếu.
Mà Mo lại chẳng thích tìm hiểu chúng chút nào. Cậu thích được đi khám phá, tìm hiểu động vật, khoáng sản, vũ khí,…Chỉ là cậu chẳng được Vu cho ra ngoài.
Mo ở trong bộ lạc, nhưng lòng luôn hướng ra ngoài, cậu bỏ những buổi kể chuyện, buổi dạy của Vu, cậu tìm cách ra bên ngoài ngắm nhìn.
Và rồi khi lần đầu được đi giao thương cùng Vu.
Cậu bị choáng ngợp trước màu sắc ở nơi đó. Chỉ là khi Lạc Việt tới nơi, Mo mới nhận ra mọi thứ xung quanh chỉ một màu sắc đặc trưng, còn Lạc Việt là nơi tập hợp vô số màu sắc.
Cách họ nói chuyện, cách họ sử dụng những món đồ lạ lẫm, cách họ xử lý thông tin, hoạt động giao thương, thể hiện sức mạnh âm thầm dù mới tới lần đầu.
Tất cả đều thu hút ánh mắt của Mo. Cậu đã biết chân trời mới của mình ở đâu rồi.
Nhưng khi từ bỏ mọi thứ, tới được nơi mình muốn đến.
Mo mới nhận ra nó khó khăn cỡ nào.
Giờ khi được hỏi, cậu lại nhận ra những gì mình đang làm sẽ quyết định bởi một câu trả lời.
Cậu hít một hơi thật sâu, tĩnh tâm lại, rồi trả lời:
“Tôi không biết.”
Jio hơi nhíu mày:
“Thật sự không biết gì à? Không có điểm mạnh nào sao?”
Mo ngẩn người rồi bật cười, lắc đầu.
Jio chỉ nhẹ nhàng nhíu mày giây lát rồi thôi, dường như cô đã quen với mấy câu trả lời này rồi. Chỉ là lần này lại đặc biệt, bởi dù có trả lời nhưng ánh mắt của Mo chưa từng thay đổi.
Jio trả lại tờ giấy thông tin cho Mo, cô đáp:
“Được rồi. Cậu về nơi nghỉ ngơi, ngày hôm sau sẽ có quyết định công việc.”
Mo cúi đầu, cậu cầm lấy tờ giấy bước đi, nhưng trái tim cậu đã gắn chặt nơi này mất rồi.
Jio lặng nhìn tất cả, cô hoàn toàn hiểu tâm trạng của Mo. Ai mà không muốn sinh sống ở Lạc Việt, mọi thứ mà nhân loại cần đều có ở đây, thậm chí là vượt trội gấp vài lần so với các bộ lạc khác.
Nhưng để gia nhập Lạc Việt không hề dễ, mọi thứ rất khó và yêu cầu rất cao.
Được phân tới Khu Thực Vật này đã là dễ dàng nhất rồi, nếu còn không đạt nữa thì tránh cho họ không đủ thực lực mà thôi.
…
Dòng người cứ lần lượt đến trước mặt Jio để kiểm tra. Mỗi người chỉ mất chưa tới hai phút, nên chẳng bao lâu, danh sách đã gần hoàn tất.
Nhìn lên mặt bàn, bảng sợ bộ giờ chỉ còn lác đác vài cái tên. Jio thầm hiểu, sau bao vòng tuyển lọc, những người thực sự có năng lực trồng trọt không nhiều.
Thật ra thì điều đó cũng dễ hiểu.
Bởi ở hầu hết các bộ lạc ngoài kia, trồng trọt vẫn chưa thể thay thế được thịt tươi. Một số nơi khá hơn một chút thì biết trồng các loại cây lấy bột, đường, nhưng kỹ thuật chưa ổn định. Có nơi thử nghiệm nuôi nấm, nhưng lại chết người vì nhầm loại, hoặc do nấm phát độc sau khi nướng.
Nói một cách thẳng thắn: nền nông nghiệp ngoài Lạc Việt vẫn còn sơ khai.
Còn ở Lạc Việt thì hoàn toàn khác.
Nếu như trước kia, lúa chỉ là một phần trong cơ cấu lương thực, thì nay lúa đã chiếm tỉ trọng rất lớn, gần như trở thành trụ cột.
Điều này khiến nhóm Săn Bắt – vốn là nền tảng gốc của mọi bộ lạc bắt đầu lung lay.
Và nếu nhóm Săn Bắt thật sự sụp đổ, kéo theo là sự sụp đổ dây chuyền: thực phẩm thiếu hụt, trật tự xã hội đảo lộn, hàng ngàn mạng sống tộc nhân bị đe dọa. Nền móng của Lạc Việt sẽ rạn nứt.
Dĩ nhiên, đó là viễn cảnh của vài năm sau.
Nhưng Ain thì đã thấy trước.
Và đó là lý do hắn vẫn giữ nhóm Săn Bắt như một trụ cột, nhưng đồng thời âm thầm phát triển hai thế lực mới: Thực Vật và Động Vật.
Cả ba tạo thành tam giác kiềm chế lẫn nhau. Khi hai chân kiềng mới đủ vững, hắn sẽ chủ động loại bỏ nhóm Săn Bắt khỏi bố cục không phải vì căm ghét, mà vì không thể dựa mãi vào máu thịt của tự nhiên.
Tiếc là… mọi thứ hiện tại vẫn còn quá xa vời.
…
Ngày mới đã đến.
Từ sớm tinh mơ, trước căn nhà trắng đã chật kín người di dân đứng chờ kết quả.
Không khí đặc quánh bởi hồi hộp và bàn tán xôn xao.
“Ai được chọn nhỉ?”
“Chắc là tôi rồi.”
“Hừ, nếu ngươi được chọn thì ta đi bằng đầu.”
“Ý ngươi là gì?”
“Ý ta là vậy đó, sao? Muốn thử không?”
Những cuộc cãi vã lặt vặt bùng lên, nhưng cũng nhanh chóng bị mấy lính gác đập gậy gỗ dằn mặt. Kỷ luật vẫn phải giữ.
Bên trong căn nhà trắng lại là một sự im lặng hoàn toàn đối lập.
Jio đi đi lại lại, cắn nhẹ ngón tay cái. Cô đang đợi một người nhưng hắn vẫn chưa đến.
Tiếng cửa sau bật mở.
Jio quay lại, thở phào nhẹ nhõm.
Người bước vào vừa thở hồng hộc vừa lầm bầm: “Cái gì mà xa thế không biết…”
Jio lập tức cáu: “Anh tới muộn đấy, Simo!”
Simo chỉ biết cười khổ. Trước mặt là bà chằn dưới trướng mình, vợ của người anh Ska. Mà lại đang mang danh trợ lý khu Thực Vật nữa, hắn không dám đôi co.
Jio không nói nhiều, đẩy hắn về phía cửa trước:
“Ra ngoài. Thông báo mau lên.”
“Rồi, rồi… biết rồi mà…” Simo lắc đầu. Hắn vừa chạy nguyên đoạn dài từ bên khu Động Vật về đây, mệt bở hơi tai mà vẫn bị sai việc như một tên lính mới.
Nhưng hắn cũng hiểu lý do. Jio không muốn phải đối mặt với đám đàn ông, vì họ cứ dán ánh mắt vào người cô thay vì nghe thông báo.
Nghĩ tới đó, Simo thầm tự hỏi: “Nếu gặp Sopa chắc tụi này chảy máu mũi một lượt quá…”
Hắn đẩy nhẹ cánh cửa gỗ. Ánh sáng tràn vào. Trước mặt hắn là hàng trăm cặp mắt chờ đợi.
Im lặng bao trùm.
Rồi hắn cất tiếng:
“Đây là danh sách 25 người được chọn.
Công việc trồng rau: …
Chăm bón, tưới nước: …
Phân loại và kiểm tra sâu bệnh: …”
Tiếng ghi chép vang lên. Một số người khẽ thở phào, một số nắm tay nhau lén reo lên vì thấy tên.
Simo đọc xong, ngẩng lên nhìn đám đông:
“Còn những người chưa được chọn… đừng vội thất vọng. Tôi đã xem xét kỹ. Kỹ năng của các anh chị sẽ được phân về nơi phù hợp hơn. Ngày mai, đúng giờ này, tập trung trước cổng. Sẽ có xe kéo đưa các anh chị đi. Còn giờ thì nghỉ ngơi đi. Đừng nghĩ mọi chuyện đã kết thúc mà chỉ mới bắt đầu.”
Im lặng một nhịp rồi một tràng pháo tay vang lên.
Không khí vỡ òa.
Có người rơi nước mắt. Có người vẫn chưa tin là mình còn cơ hội. Nhưng dù là ai, cũng cảm thấy như vừa được kéo lên khỏi vực thẳm.
Vợ chồng Hắc Ưng cũng mỉm cười hạnh phúc, bởi danh sách 25 người kia có tên bọn họ. Người chồng nhìn cái bụng to của vợ mình thầm nói phải cố gắng hon.
Mo thì vẫn như mọi lần, cậu cười tươi nhưng khi nhìn kỹ người ta vẫn thấy một nét gì đó buồn bã trên khuôn mặt cậu.
Lão già nọ thì vẫn chỉ cười thầm, bởi lão đã liên lạc được với người bạn thông qua số Đồng Việt ít ỏi mình có.
…
Sáng sớm.
Ánh nắng mỏng manh vừa xuyên qua hàng cây còn phủ sương.
Vợ chồng Hắc Ưng đứng từ xa, nhìn theo chiếc xe kéo nơi Mo và lão già đang chuẩn bị lên đường, dưới sự hướng dẫn của Simo.
Người vợ dựa nhẹ vào vai chồng, giọng nhỏ nhẹ:
“Chúng ta… bao lâu nữa mới gặp lại họ hả anh?”
Anh chồng không đáp ngay. Một lúc sau, chỉ khẽ xoa đầu vợ, mỉm cười:
“Chắc sớm thôi.”
Nhưng trong lòng anh hiểu sẽ rất lâu, có thể là không bao giờ. Mỗi người một ngả. Mỗi lựa chọn là một con đường. Và đâu phải con đường nào cũng có ngã rẽ để gặp lại.
Phía bên kia, Mo và lão già cũng nhìn thấy họ.
Mo vội đứng dậy, hai tay chụm quanh miệng hét lớn:
“Tạm biệt!!”
Tiếng gọi vang lên, non nớt nhưng đầy nhiệt thành.
Nhưng cậu chưa kịp đứng vững thì đã bị mấy người trong xe kéo kéo xuống. Xe bắt đầu lăn bánh, nhanh dần.
Lão già ở xe kế bên chỉ khẽ giơ tay lên rồi cúi đầu, quay mặt đi. Không ai thấy đôi mắt ông đã hoe đỏ.
Cặp vợ chồng Hắc Ưng đứng yên đó, không chạy theo, không nói gì thêm, chỉ giơ tay vẫy như nắm lấy một phần nhỏ xíu của khoảnh khắc đang trôi xa.
Dù chỉ quen nhau qua một chuyến xe kéo ở quán ăn. Nhưng tựa như định mệnh đã khâu họ lại bằng những vết chỉ vô hình.
Hai vợ chồng quay về nơi nghỉ ngơi, nhưng họ không hề biết rằng trong bóng tối luôn có những cặp mắt ngắm nhìn tất cả.
Zua trên cây cao, lặng nhìn, nó lấy ra một quyển sổ nhỏ ghi chép gì đó rồi biến mất như chưa từng xuất hiện.
tấu chương xong.