Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tong-vo-chi-can-ta-du-tan-nhan-lien-co-the-vo-dich-thien-ha.jpg

Tổng Võ: Chỉ Cần Ta Đủ Tàn Nhẫn, Liền Có Thể Vô Địch Thiên Hạ

Tháng 2 1, 2025
Chương 745. Đại kết cục Chương 744. Hiệp Khách đảo! Thế giới cực lạc
minh-tinh-nay-sap-phong-sau-lam-sao-cang-phat-hoa

Minh Tinh Này Sập Phòng Sau Làm Sao Càng Phát Hỏa

Tháng mười một 23, 2025
Chương 340:: Đại kết cục-2 Chương 340:: Đại kết cục
truong-sinh-bat-dau-thien-lao-nguc-tot-so-thi-lien-manh-len.jpg

Trường Sinh: Bắt Đầu Thiên Lao Ngục Tốt, Sờ Thi Liền Mạnh Lên

Tháng 2 26, 2025
Chương 142. Nhân gian vô địch!! Tuyên cổ vĩnh tồn, vạn cổ độc tôn Chương 141. Sát kiếp sát tràng!! Các phương tề tụ
dao-hoa-son-luu-gia-tu-tien-truyen

Đào Hoa Sơn Lưu Gia Tu Tiên Truyện

Tháng 12 14, 2025
Chương 1278: Đi tới Vô Cực Hải chỗ sâu Chương 1277: Đại hiển thần uy
senju-gia-toc-quat-khoi.jpg

Senju Gia Tộc Quật Khởi

Tháng 12 18, 2025
Chương 89: trở về, Kushina xấu hổ Chương 88: tận dụng thiên thời địa lợi
tu-bach-ho-bat-dau-tien-hoa-den-cuu-vi-thien-ho.jpg

Từ Bạch Hồ Bắt Đầu Tiến Hóa Đến Cửu Vĩ Thiên Hồ

Tháng 2 26, 2025
Chương 77. Đánh giết Yêu Hoàng Chương 76. Đột kích
La Bàn Vận Mệnh

Lão Sư, Ta Thật Sự Không Phải Học Sinh Nghèo!

Tháng 2 26, 2025
Chương 1245. Huyền tôn Chương 1244. Cố nhân lần lượt tàn lụi
ta-la-mot-cai-nguoi-nguyen-thuy.jpg

Ta Là Một Cái Người Nguyên Thủy

Tháng 1 24, 2025
Chương 1326. Đời người lấy được Viên đầy Chương 1325. Lúa mạch!
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 303 : Nơi Làm Việc Mới
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 303 : Nơi Làm Việc Mới

Khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh vào khu vực nội đô của Lạc Việt, mọi người trên xe gần như nín thở.

Từ bên trái, một tháp canh bằng đá đắp cao dần hiện ra, trên đỉnh có người ngồi, tay cầm thứ gì đó giống như một ống tròn dài – ống nhòm thô sơ. Họ không la hét, không cảnh báo, chỉ theo dõi.

Và… rồi họ nhìn thấy.

Một vùng đất mà không ai tưởng tượng nổi lại có thể tồn tại giữa thời đại này.

Lối đi sạch sẽ, hai bên là những vườn cây theo hàng. Những luống rau xanh mướt, có người đang tưới nước bằng gáo gỗ. Xa xa là các dãy nhà gạch mái cong, mỗi dãy đánh số rõ ràng.

Trẻ em chạy chơi bên đường, mặc áo chẽn vải thô nhưng lành lặn. Có đứa còn cầm theo thứ gì đó lấp lánh – một món đồ chơi bằng kim loại gò thủ công.

Ở một góc đường, một người đang giảng bài, dùng thước gỗ chỉ lên tấm bảng đen dựng bằng đá bảng, trước mặt là gần 20 đứa trẻ đang ngồi.

Có người chợt bật khóc. Là một phụ nữ trong một trăm người.

Chị ta che miệng, run run nói:

“Trời ơi… bọn trẻ được chỉ dạy kìa… thật sự sao?”

Mọi người trên xe đều im lặng, không ai bảo ai, nhưng lòng họ cùng rúng động.

Người vợ của anh chàng từ Hắc Ưng nắm lấy tay chồng, mắt đỏ hoe.

Mo cũng ngẩng đầu lên, khẽ nói:

“Thì ra…lời đồn là thật.”

Lão già chỉ cười, khẽ lẩm bẩm những từ ngữ mà không ai hiểu lão đang nói gì.

Cuối cùng xe kéo cũng dừng lại trước một cánh cổng lớn, tấm bảng gỗ treo dòng chữ:

“Khu Thực Vật.”

Đám người còn thấy kế bên dòng chữ là một biểu tượng hình một ngọn cỏ, có hai cành xòe ra hai bên, màu xanh đậm.

Người đánh xe ngoái đầu ra sao nói:

“Tới rồi. Nhiệm vụ của tôi đã hết. Mọi người hãy xuống xe.”

Dòng người lại lục đục bước xuống, ai nấy cũng căng thẳng, bởi họ chẳng thấy ai ra hướng dẫn như hồi ở Trạm di dân số 4.

Trong khi đa phần mọi người ngơ ngác, khó hiểu thì một số tinh ý liền đi tới chỗ canh gác ở cổng gần đó.

Họ nhìn lính gác rồi lấy ra tờ giấy thông tin của mình, lính gác nhìn qua rồi chăm chú nhìn từng người, sau đó họ trả lại rồi chỉ tay về phía trước nói:

“Đi thẳng, chừng 100m, nhìn bên trái có ngôi nhà màu xanh, cửa sổ nhỏ hai bên là nơi tiếp nhận các người.”

Mấy người họ liền cười rạng rỡ, cảm ơn lính gác rồi cầm giấy tờ chạy đi. Những người ở phía sau lúc này mới ngỡ ra, họ mới nhận ra đã ở nơi kia một tuần rồi nên cũng phải hiểu một số quy tắc.

Họ tự trách mình đã nhận ra trễ hơn để mấy người phía trước chiếm ưu thế. Chẳng ai bảo ai, họ liền nhao nhao chạy tới làm đám lính canh phải chạy ra khỏi chòi mà giữ trật tự.

Nếu để cảnh này mà người quản lý ở đây thấy thì họ không chỉ bị phạt mà còn chịu phạt nữa.

Mất cả phút đám người di dân kia mới ổn định, làm cho mấy tên lính canh mới kịp vuốt đi mồ hôi trên trán. Sau đó họ bắt đầu nhận giấy thông tin.

Ánh mắt của người lính không chỉ đọc chữ. Họ dò xét cả dáng đi, quần áo, nét mặt. Một lần gật đầu của họ như đang định đoạt tương lai người khác.

Sau khi kiểm tra một lượt rồi trả lại, từng người rời đi trong vui sướng.

Nhìn người cuối cùng rời khỏi, một tên lính canh mới hỏi nhỏ đồng nghiệp:

“Này. Đám này ngày càng nhiều thì phải? Chẳng phải là bộ lạc ta đang không đủ ăn sao?”

“Im đi. Nói bậy nói bạ đám Phán Quyết bắt cậu thì đừng có lôi tôi vào. Cậu cứ làm việc của mình, còn mấy chuyện này để tộc trưởng giải quyết.”

Đồng nghiệp kia lập tức quát lên, giọng nói có chút sợ sệt, rõ ràng là cái tên Phán Quyết trong mắt anh ta rất đáng sợ.

Hai người thở dài rồi quay lại công việc nhàn tẻ thường này.

…

Đám người đi tới căn nhà được hướng dẫn.

Họ chỉ dám đứng ngoài nhìn vì chẳng biết phải làm gì tiếp theo, mấy người nhìn lại sau lưng thấy đám người kia cũng đang ùn ùn kéo tới.

Một người đành hy sinh chui vào căn nhà trước, khi bước vào anh ta chỉ thấy bên trong chỉ có hai người đàn ông đang ngáp ngắn ngáp dài.

Thấy người vào, họ vội nghiêm chỉnh lại, một người nhìn người vừa rồi rồi nói:

“Giấy tờ?”

Anh kia ngơ ngác nhưng tay vẫn đưa tờ giấy ra, người đàn ông nhận lấy mắt rà tất cả dòng thông tin, sau đó hắn ta lại nói:

“Được rồi. Mọi thứ ổn, anh đi ra ngoài chạy thẳng xuống thêm một đoạn, nhìn bên phải thấy một căn nhà màu trắng. Anh sẽ được phân việc ở đó.”

Anh chàng kia gật gù, ghi nhớ tất thảy lời nói vừa rồi, khi định bước ra thì người đàn ông kia sực nhớ ra gì mà nói thêm:

“À, giúp tôi gọi người phía sau vào luôn nhé.”

Anh chàng gật đầu rồi nhanh chóng chạy ra.

Ở bên ngoài, mấy người đi trước thì hồi hộp chẳng biết người vào trước ra sao rồi, đám đằng sau đã sắp đuổi tới nơi rồi vậy mà.

Có người bắt đầu than vãn “Lâu thế không biết?”

Có người bức rức tay chân cứ múa loạn xạ, chẳng có mục đích.

Có người đứng nhưng chân cứ nhịp nhịp vì chờ quá lâu.

Và rồi kẻ bạo gan kia cũng bước ra ngoài, nhưng không phải là bước đi nhẹ nhàng mà lao ra như một cơn gió, mặt mũi đỏ gay như người vừa thoát án tử.

Cũng may là vài người đứng đầu hàng đã kịp phản ứng níu anh chàng kia lại. Anh chàng kia chẳng bỏ cuộc, nhưng vài giây trôi qua, biết mình chẳng thoát được, anh vội nói lớn:

“Đi vào đi, cản tôi làm gì?”

Đám người đứng hình ra, anh chàng vội đứng dậy chạy đi. Mấy người họ nhìn bóng dáng phía trước ngày chàng nhỏ dần, họ mới vỡ lẽ thì ra chẳng có anh hùng nào, chỉ có kẻ lưu manh.

Ai cũng thể hiện ra sự tức giận, nhưng trong lòng ai cũng hối tiếc vì khi nãy mình không dám tỏ ra anh hùng một chút.

Rồi tất cả trở lại thực tế, từng người vội vàng bước vào căn nhà.

Sau cú “bùng chạy” bất thành, vài người lẩm bẩm chửi thề. Nhưng rồi, một người lên tiếng:

“Mỗi lần chỉ một người vào. Cứ vậy mà làm. Ai vào xong thì ra báo hiệu cho người kế tiếp.”

Cả đám gật gù, lần này không ai chậm trễ nữa.

…

Trở lại với anh chàng kia.

Khi anh tới nơi thì đã thấy gần đó vô số khu vườn đang được dọn dẹp cỏ dại, rất nhiều người đang làm việc.

Anh liếc nhìn căn nhà trắng rồi hít một hơi, tự tin bước vào.

Và anh thấy Jio đang cầm một xấp giấy đọc, anh nhìn xong liền thốt lên trong lòng: cô nàng này đẹp quá.

Chỉ là anh không hề biết nếu lời này nói ra bên ngoài, anh sẽ nhận vô số kẻ thù từ nhóm Trồng trọt.

Bởi Jio là nữ thần trong mộng mấy người này, mà cô còn là vợ của Ska, một biểu tượng sống về tinh thần không bỏ cuộc của khu Thực Vật này.

So với hai người phụ nữ khác là Byr và Tli, cùng là trợ lý cho Ska, Simo như nhau nhưng Jio lại được mọi người đánh giá xinh đẹp và tài năng hơn.

Dẫu vậy, Jio lại chọn thử thách khi mà cô chọn làm trợ lý cho Simo, trông coi mảng cây ăn trái. Còn hai người kia, Byr thì làm trợ lý cho Ska, thuộc mảng cây lấy gỗ, Tli tự thân mình quản lý mảng cây cảnh và một phần thảo dược cùng với Rin.

Jio nhìn anh chàng di dân, cô chỉ mỉm cười nhẹ rồi chỉ vào cái ghế trước mặt nói:

“Ngồi đi.”

Anh chàng có chút chần chừ ngồi xuống, cảm giác hồi hợp khiến anh chẳng biết làm gì lúc này, ngoại trừ việc đưa tờ giấy thông tin của mình cho Jio.

Jio nhận lấy tờ giấy, cô liếc qua một cái rồi cất giọng hỏi:

“Anh từng trồng trọt? Bao lâu? Chẳng phải anh xuất thân từ bộ lạc Tần Quân sao? Nơi đó có chỗ trồng cây à?”

Anh chàng nọ gần như cứng họng, ai mà ngờ khi vào tới đây lại hỏi mấy câu hỏi như này. Chẳng phải mọi thứ đều ghi trong tờ giấy sao?

Anh vẫn trả lời đúng như những gì mình ghi thông tin, không sót một chữ. Anh vô cùng tự tin trước câu trả lời.

Anh mơ mộng trong vài giây, có thể anh sẽ được phân vào nhóm phụ tá, phụ trách theo Jio. Rồi vài tháng sau, anh sẽ nổi bật, được cô ghi nhận. Ai biết được, có khi Ska còn đích thân mời anh dự tiệc cùng các trợ lý…

Nhưng khi Jio mở miệng, cú đập đầu tiên giáng xuống thẳng thừng.

Anh nói tưới bằng nước tiểu? Vậy anh có ủ nó bao nhiêu ngày trước khi tưới? Có trộn loãng? Hay anh tưới trực tiếp như tưới… cỏ dại?”

“Còn đất? Đất anh trồng là đất gì? Cát pha, đất thịt, hay là… bùn dơ từ suối? Mỗi loại cây đều cần loại đất riêng, anh biết không?”

Anh cúi đầu, không dám nhìn vào mắt cô gái trước mặt nữa. Những giấc mộng huy hoàng trong đầu tan như bọt nước.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, anh cảm thấy mình… nhỏ bé. Và ngốc nghếch.

Chẳng để anh ta nghĩ ngợi quá lâu, Jio thẳng thừng nói:

“Được rồi. Anh đi ra đi. Còn công việc anh sẽ được phân công lại.”

Dù thất vọng, rất muốn biện minh nhưng anh ta cũng buộc phải rời khỏi căn nhà.

Cũng là lúc người tiếp theo vừa chạy kịp tới.

Nhìn gương mặt buồn bã vừa bước ra, Mo vô cùng ngạc nhiên, anh chẳng biết lý do gì khiến anh chàng này lại có biểu cảm như vậy.

“Chẳng lẽ người ở bên trong ghê gớm đến vậy sao?”

Mo loáng thoáng nghĩ ngợi, nhưng anh chẳng ngại, khi tới đây anh đã vượt qua giông bão, làm sao phải sợ nữa.

Mo dũng cảm bước vào trong căn nhà trắng.

Anh chàng kia liếc nhìn Mo đang tự tin bước vào, anh nhếch mép thầm nghĩ:

“Chút nữa thôi… Cậu cũng sẽ giống tôi mà thôi. Đừng tưởng mọi thứ dễ như trong mộng.”

Anh không biết, người ta càng ít mơ mộng thì càng có thể đi xa.

Anh chàng quay về hướng căn nhà màu xanh lá, nhưng phải khựng lại vì một người chắn trước mặt.

Anh ngước nhìn, là một người mặc giáp sáng bóng, mặt đen mặt nạ hình thù kỳ quái. Người kia nói với cái giọng trầm vang:

“Mời anh đi tiếp về trước, nơi đó là khu nghỉ ngơi của mọi người, nếu quay ra thì đồng nghĩa là bị trục xuất.”

Anh chàng vô cùng bất ngờ trước lời này, chút nữa thôi nếu không có người này, anh đã tự mình phá hủy những nỗ lực vượt qua khốn khó vừa qua.

Anh nhìn người đàn ông mặc giáp, gật đầu rồi lủi thủi bước đi.

Người đàn ông mặc giáp nhìn bóng người rời đi, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, nhưng mặt nạ lại giấu đi trước ánh sáng.

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

de-nguoi-xay-dung-tan-thu-thon-nguoi-dem-than-ma-lam-lao-cong.jpg
Để Ngươi Xây Dựng Tân Thủ Thôn, Ngươi Đem Thần Ma Làm Lao Công
Tháng 1 2, 2026
de-nguoi-lam-phan-phai-nam-chinh-toan-bo-thanh-nhi-tu-cua-nguoi.jpg
Để Ngươi Làm Phản Phái, Nam Chính Toàn Bộ Thành Nhi Tử Của Ngươi?
Tháng 5 8, 2025
tran-trung-kinh
Trần Trung Kính
Tháng 10 24, 2025
do-thi-cao-vo-ta-tai-phia-sau-man-sang-lap-sieu-pham
Đô Thị Cao Võ: Ta Tại Phía Sau Màn Sáng Lập Siêu Phàm
Tháng 10 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved