Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tu-tien-mot-lan-co-gang-gap-tram-lan-thu-hoach

Tu Tiên: Một Lần Cố Gắng, Gấp Trăm Lần Thu Hoạch

Tháng 12 4, 2025
Chương 381: Tiến về Thượng Giới (chương cuối) (3) Chương 381: Tiến về Thượng Giới (chương cuối) (2)
bat-dau-mot-dam-nguoi-nguyen-thuy.jpg

Bắt Đầu Một Đám Người Nguyên Thủy

Tháng 1 17, 2025
Chương 1464. Trở về Chương 1463. Vượt qua!
comic-duy-nhat-nguoi-dot-bien-gwen-dem-khuya-toi-nha-cua-ta.jpg

Comic Duy Nhất Người Đột Biến, Gwen Đêm Khuya Tới Nhà Của Ta

Tháng 2 6, 2025
Chương 371. Vạn linh quy nguyên! Thôn phệ OAA! Siêu thoát! Chương 370. Tốt nghiệp quý! Chia tay quý! Lana cùng Clark lăn ga giường?
mat-mu-than-bo-giang-ho-the-gioi-vo-hiep.jpg

Mắt Mù Thần Bộ Giang Hồ Thế Giới Võ Hiệp

Tháng 1 12, 2026
Chương 86: Cương thi lão quỷ Chương 85: 18 thi nhân
nam-thang-the-tu-lam-hoang-de-nao-co-khi-dai-hiep-thoai-mai

Nằm Thẳng Thế Tử, Làm Hoàng Đế Nào Có Khi Đại Hiệp Thoải Mái

Tháng 1 16, 2026
Chương 200: lấy tên Chương 199: tình ý-2
chan-kinh-ta-hen-ho-online-doi-tuong-di-nhien-la-giao-hoa.jpg

Chấn Kinh! Ta Hẹn Hò Online Đối Tượng Dĩ Nhiên Là Giáo Hoa!

Tháng 1 18, 2025
Chương 579. Giết đệ nhất quân! Kết thúc Chương 578. Nhiều năm tâm huyết một buổi sáng ngã đài
kiem-tong-bang-mon.jpg

Kiếm Tông Bàng Môn

Tháng 1 17, 2025
Chương 807. Cái tiếp theo truyền kỳ Chương 806. Lại một lần nữa nhân tài giếng phun
may-chi-vu-con-van.jpg

Mây Chi Vũ: Còn Vận

Tháng 1 18, 2025
Chương 38. Giang hồ Chương 37. Hủy diệt
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 302 : Làm Quen
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 302 : Làm Quen

“Tới rồi. Xuống xe đi.”

Tiếng vọng từ người đánh xe, đánh thức những người ở bên trong, họ lục đục bước xuống xe.

Khi bước xuống, thứ đầu tiên họ thấy là vô vàng chiếc xe kéo khác đang cùng nhau dừng lại.

Tất cả bọn họ đều choáng ngợp trước quy mô này, không những vậy mà mỗi chiếc xe đều có một nhóm người bước xuống giống họ.

Ai nấy cũng đều có biểu cảm giống họ. Mo giờ mới nhận ra không chỉ mình muốn tới Lạc Việt thôi, mà còn có rất rất nhiều người giống anh.

“Như vậy sự cạnh tranh sẽ rất gắt gao, mình phải thể hiện thật tốt mới được.”

Tự trấn an mình một câu, Mo quay đầu nhìn về phía sau.

Trước mắt họ là một trạm kiểm soát.

Một dãy hàng rào tre đan xen với gạch nung, dựng cao gần bằng người, lối vào chỉ có duy nhất một cổng với mái che. Phía trên là một bảng treo bằng gỗ viết dòng chữ to:

“Lạc Việt – Không phận sự miễn vào.”

Cùng lúc, ba người cưỡi tê giác to như một ngọn núi, mặt đeo mặt nạ sắt, giáp che một bên vai, từ trạm bước ra.

Một trong số họ giơ tay ra hiệu dừng lại. Người đánh xe lập tức kéo thắng, rồi lấy từ trong hộc gỗ ra một tấm thẻ bằng giấy ép giữa hai lớp nhựa cây đặc biệt.

Một trong ba người kia tiến lại. Anh ta không nói gì, chỉ đưa tay nhận thẻ, xoay nhẹ và đưa lên ánh sáng.

Trên thẻ có khắc rõ thông tin của người đánh xe. Anh ta nhìn ảnh bên trên thẻ rồi so sánh với người thật một lúc, sau đó xác nhận dấu ấn chim Lạc dưới ánh sáng một lần.

Sau một lúc kiểm tra, người lính kia gật đầu rồi đưa thẻ trả lại. Anh ta liếc qua khoang xe, ánh mắt không mang ác ý nhưng đầy cảnh giác.

Rồi như theo thủ tục, anh hỏi:

“Bao nhiêu người? Có người bệnh không? Mang theo bao nhiêu Đồng Việt?”

Người đánh xe đáp:

“Mười người, không bệnh. Tổng cộng sáu người có Đồng Việt, ba người đang đổi tin tức, còn một người đi thăm nhân thân đã được duyệt.”

Người lính kia gật đầu, rút ra một con sổ ghi chép gì đó rồi nhìn đám người phía sau nói:

“Đi tiếp. Về nông trại Hồ Ké khu Thực Vật. Trạm di dân số 4 sẽ tiếp nhận.”

Cả đám người mơ hồ chẳng thể mô tê gì, tên đánh xe quật roi khiển hai con ngựa kéo xe rời đi, để lại đám người càng hoang mang thêm.

Mãi tới khi người lính kia quát thêm một lần nữa thì cả đám mới như gà mắc cổ mà chạy vào trong trạm.

Và… rồi họ nhìn thấy.

Một vùng đất mà không ai tưởng tượng nổi lại có thể tồn tại giữa thời đại này.

Lối đi sạch sẽ, hai bên là rừng cây theo hàng, cứ vài trăm mét là một trạm gác nhỏ, có nhiều người cứ nhìn họ rồi lại thôi.

Họ cũng nhận ra không chỉ có nhóm này mới được thông quan, mà có nhiều nhóm nhỏ khác cũng đi qua. Mo thấy có ít nhất 10 lối vào, từng dòng người đổ xô bước đi.

Có người nhận ra đồng tộc liền đi lại tụ hợp thành các nhóm khác nhau, trò chuyện rôm rả.

Đoạn đường trước mặt dù rộng nhưng quá dài, một số người bắt đầu cảm thấy chân mình tê dại đi.

Đúng lúc này họ mới chú ý tới một vài cái xe kéo đậu hai bên đường, dường như họ đang đợi một ai đó.

Một số bạo gan đi lại hỏi thăm, xem có thể chở mình tới trạm di dân được không.

Nhưng tất cả đều nhận lại một câu trả lời: “Một Đồng Việt.”

Họ suy tính mọi thứ rồi lắc đầu từ chối, những người phía sau chạy lên hỏi thì nhận lại câu nói: “Tự đi mà hỏi.”

Thế là một vòng lặp diễn ra, người tới hỏi nhận lại câu trả lời rồi lắc đầu bước đi.

Những người đánh xe dường như đã quen việc này, họ không gấp gáp cứ ngồi ung dung ở đấy.

Anh chàng từ Hắc Ưng cũng dò la được thông tin, anh vô thức sờ vào vị trí 24 Đồng Việt của mình. Rồi anh nhìn mấy người đi cùng trên chuyến xe kia, ai nấy cũng thấm mệt sau quãng đường dài.

Đặc biệt là lão già, chỉ còn nước ngồi tại chỗ đấm bóp chân một lúc rồi tập tễnh bước đi.

Anh quyết định một phen.

Anh đi lại một người đánh xe ở bên phải, hỏi:

“Tôi trả 1 Đồng Việt, nhưng có thể cho mấy người kia đi cùng được không?”

Người đánh xe không từ chối, hắn cười nói:

“Được. Lên đi.”

Anh liền lấy ra một Đồng Việt cho người đánh xe như giao kèo, sau đó quay người nói với mấy người kia.

Ai nấy đều bất ngờ, trước sự thúc giục của anh chàng, họ vui vẻ chạy lại không quen rối rít cảm ơn.

Anh chàng và vợ mình chỉ mỉm cười, hai người cũng là người cuối cùng lên xe.

Hai con ngựa phía trước bắt đầu di chuyển, xe kéo chuyển động theo. Việc này đánh động những người ở phía sau.

Họ bắt đầu tụ tập lại bàn luận cho một người đại diện trả Đồng Việt để được đi xe kéo.

Đương nhiên là những người đi ké phải có sự trao đổi gì đó tương đương.

Dần dần đoạn đường chẳng còn một bóng người nào đi bộ. Xe kéo cũng chẳng còn. Một sự vừa khít như có tính toán từ trước vậy.

…

Sau một giờ di chuyển.

Xe kéo cuối cùng cũng dừng lại trước một cánh cổng làm hoàn toàn bằng cách đan những cành cây lại với nhau, trên đó treo một bảng gỗ có dòng chữ: Hồ Ké.

Mọi người trên xe lần lượt bước xuống, người đánh xe nhanh chóng giật dây cương khiển ngựa trở lại vị trí ban đầu.

Nhìn chiếc xe kéo rời đi, mỗi người lại xuất hiện một cảm xúc khác nhau.

Lúc này, một cô gái trẻ, mặc áo vải màu đen, có bảng hiệu bằng gỗ ghi “Hướng dẫn viên tập sự” đeo ở cổ, bước ra tươi cười:

“Chào mừng quý vị đến Trạm Di Dân số 4. Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu đợt kiểm tra đầu tiên: sức khỏe, giấy tờ, trình độ và phân loại nghề nghiệp. Sau đó sẽ được bố trí nơi làm việc phù hợp. Mong các bạn hợp tác.”

Người đàn ông nắm lấy tay vợ. Cô ngước lên nhìn anh, ánh mắt không còn chỉ là hy vọng mà là một sự tin tưởng.

Họ đã đến.

…

Sau 3 ngày.

Cặp vợ chồng kia cũng dần hiểu hơn về nơi này, cái trạm di dân này chỉ là tạm bợ, còn thật sự muốn chứng kiến toàn cảnh Lạc Việt thì quãng đường sắp tới rất xa.

Anh có chút kinh nghiệm trồng trọt, được phân vào khu đất thử nghiệm, công việc không quá nặng. Tối về có người canh gác, họ sống yên ổn hơn nhiều so với quãng thời gian lang bạt lúc trước.

Lương anh được hưởng thấp hơn so với một tộc nhân Lạc Việt chính thống, theo những gì anh dò la được thì với tộc nhân bình thường mỗi ngày họ làm sẽ được phát 1 Đồng Việt.

Còn anh chỉ được một nửa Đồng Việt, vậy chi anh phải làm ở đây 3 tháng mới đủ 100 Đồng Việt.

Đúng hơn là anh chẳng hiểu gì cả, có mấy người giống cô hướng dẫn viên mấy ngày trước thì thầm giải thích gì đó về toán cộng trừ, rồi tự tay tính luôn cho anh như thể biết chắc anh chẳng hiểu nổi.

Nhưng khó là chỉ vài ngày sau, kết quả kiểm tra sẽ công bố, nếu đạt thì hai vợ chồng anh phải di chuyển tới một nơi khác. Ở đó điều kiện sẽ tốt hơn, nhưng chi phí sinh hoạt sẽ tăng cao, số tiền anh có cũng vơi đi.

Ở đây tuy ‘lương’ thấp nhưng cuộc sống lại nhàn rỗi, lều được cấp chỉ là một tấm vải trắng, nhưng đủ ấm chống gió, mưa tốt. Thức ăn cũng được cung cấp miễn phí, làm cả ngày sẽ có đủ 3 bữa, dù có là đạm bạc hơn so với một tộc nhân bình thường nhưng với cặp vợ chồng họ là quá quý rồi.

Ở chỗ này cũng có một nơi bán những dụng cụ sinh hoạt, đa phần là những sản phẩm thuộc loại 3,4 của bộ lạc Lạc Việt, như chén móp, dĩa méo, nồi cong,… Giá cả cũng vô cùng rẻ bèo, 1 Đồng Việt có thể hốt tầm chục món nếu khéo léo trả giá một chút.

Khi suy đi tính lại thì anh lại nhận ra nếu mình bạo gan một chút thì có thể vợ chồng anh sẽ sớm gia nhập Lạc Việt, bởi con của họ cũng đã không chờ quá lâu nữa.

Cái bụng ngày càng to tướng, ăn uống cũng phải cần nhiều hơn, thậm chí là anh phải trích ra một Đồng Việt để bồi bổ mấy thành viên Trị Liệu mới thăm khám.

Và anh biết được rằng, người duy nhất có thể đỡ cho vợ anh một cách an toàn nhất là Rin.

Mà Rin trong lời họ chính là vợ của tộc trưởng.

Anh hoàn toàn hiểu rằng, ngoài 100 Đồng Việt phí gia nhập Lạc Việt thì còn thêm một số không nhỏ để nhờ Rin giúp đỡ đẻ.

Anh nhìn cái bụng của vợ, anh siết tay quyết tâm phải cố gắng hơn mới được.

…

Cuối cùng sau những ngày dài dai dẳng thì kết quả cuối cùng cũng được công bố.

Anh cố gắng chen lấn giữa dòng người di dân để xem kết quả. Một ngàn người chỉ lấy một trăm, tỷ lệ chọi phải nói là rất cao.

Bất chấp ở phía trước là những hộ vệ cao lớn không ngừng quát: “Không chen lấn. Trật tự.”

Nhưng ai ở đây nào quan tâm, thứ trong mắt họ giờ đây chỉ còn tờ thông báo ở trên một bảng gỗ kia mà thôi. Họ chờ không ngắn, không dài nhưng đủ cho ai nấy cũng hồi hộp chờ đợi.

Không chỉ là cánh cửa tương lai, mà còn là lời phán xét cho những quyết định đã qua. Người thì phản bội quê hương, người đánh đổi tất cả, kẻ bỏ cả người thân. Mọi thứ… giờ gói gọn trong một tờ giấy.

Và rồi từng cái tên được đọc lên.

Có người òa khóc sung sướng, có người chỉ lặng im gật đầu cho những người thân quen ở bên, có người đổ gục vì hạnh phúc.

Nhưng trái lại cũng có người bất lực vì cái tên cuối cùng chẳng phải là của mình. Có người cười chua chát vì đã thất bại. Có người khóc, khóc rất to.

Cuối cùng cảm xúc động náo động lần nữa khí người đọc thông báo rằng sẽ có đợt tuyển dân tiếp theo, lại thêm 100 người trong 900 người còn lại.

Ở hàng 74 – tên họ hiện lên. Người chồng siết tay vợ đến nổi cả khớp. Cô vợ chỉ rơi nước mắt, không nói gì. Lúc này, họ biết: tất cả đã không uổng phí

Trong số 100 người đầu tiên này có một số cái tên nổi bật, như lão già kia vậy mà đạt thứ hạng 12, nhóc Mo cũng đạt thứ hạng 51. Còn những người từng đi chung xe lần đó, anh chẳng thấy có tên họ, hiển nhiên họ đã bị loại đợt này.

…

Anh quay đầu nhìn Trạm Di Dân số 4, dù mới sống ở đây một tuần nhưng nó lại chứa đầy kỷ niệm. Là nơi bắt đầu cuộc sống mới của hai vợ chồng anh.

Giờ đây tạm gác lại, anh phải tiếp tục tới nơi tương lai đón chờ.

“Mau lên xe đi.”

Tiếng thúc giục của người đánh xe, anh quay đầu mỉm cười bước lên.

Chiếc xe kéo dần chuyển động mang theo những người chứa đầy ước mơ, hoài bão tiến tới – Khu Thực Vật.

tấu chương xong

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-dich-dai-lao-sap-xuat-the.jpg
Vô Địch Đại Lão Sắp Xuất Thế
Tháng 2 4, 2025
tien-la-boc-de-la-no-gia-toc-nay-qua-bat-hop-li.jpg
Tiên Là Bộc, Đế Là Nô, Gia Tộc Này Quá Bất Hợp Lí
Tháng mười một 29, 2025
mat-mu-bay-nam-khap-nui-tinh-quai-toan-bo-thanh-yeu-than.jpg
Mắt Mù Bảy Năm, Khắp Núi Tinh Quái Toàn Bộ Thành Yêu Thần
Tháng 1 19, 2025
tong-vo-cuoi-vo-tu-vi-hung-che-tao-vo-thuong-de-toc
Tổng Võ: Cưới Vợ Từ Vị Hùng, Chế Tạo Vô Thượng Đế Tộc
Tháng 10 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved