Chương 301 : Đánh Đổi Công Bằng
Mười phút trôi qua, tuy ngắn với nhiều người nhưng với người đàn ông kia dài cả một thế kỷ vậy.
Anh cứ đi đi lại lại ở trước quán ăn, dù muốn vào trong để no cái bụng đói nhưng số còn còn lại đã trả cho tên đơn độc vì đã dẫn hai người tới đây rồi.
Nhưng sự chờ đợi ấy cũng đã kết thúc.
Người phụ nữ kia bước ra cùng vợ anh, anh không chờ được nữa. Anh lao đi nhưng…
Trước mắt anh là hai người đàn ông khác to lớn đang dang tay chặn lại – họ là lính canh cho quán ăn này.
Người phụ nữ mặc áo đỏ kia liền nói ra:
“Cho anh ta vào.”
Hai người đàn ông quay đầu lại, nhận thấy ánh mắt của người phụ nữ liền hạ tay xuống.
Anh liền rón rén đi vào, nhưng không kiềm được sự hồi hộp nhìn vợ mình.
Đón lấy người vợ khỏi tay người phụ nữ kia, sau đó không kịp chờ mà hỏi người phụ nữ:
“Vợ và con tôi ra sao rồi?”
Người phụ nữ nhăn mặt khó khăn nói:
“Vợ anh hoàn toàn ổn nhưng…”
“Cô cứ nói, chuyện gì tôi làm được sẽ làm cho. Miễn con và vợ tôi bình an là được.”
Người đàn ông khẳng khái nói, người vợ thì nép sát vào chồng buồn bã.
Người phụ nữ mặc áo đỏ thở dài rồi nói:
“Thật ra chỗ tôi không phải là Lạc Việt nên cũng không rõ nội tình của vợ anh như thế nào.”
Nghe tới đây thì người đàn ông hoàn toàn sụp đổ, tốn biết bao công sức và thời gian ấy vậy chỉ nhận lại một câu trả lời như này.
Người phụ nữ mặc áo đỏ nhìn người đàn ông khụy dưới chân, ánh mắt cô hiện ra sự khó khăn một quyết định nào đó. Nhưng khi nhìn người vợ của hắn ta, cô lại thở dài.
“Tôi vẫn còn cách. Nhưng anh phải nghe lời, làm theo những gì tôi nói mới tạm thời giữ mạng cho con anh.”
Người đàn ông như vớ được vàng, anh nắm lấy ống quần cô ta gào xin:
“Chuyện gì cũng được. Cô mau nói đi tôi sẽ làm mà.”
Người phụ nữ đỡ anh ta đứng thẳng rồi nhìn vào mắt nói:
“Anh biết chỗ tôi có một thứ gọi là buôn bán tin tức chứ?”
Người đàn ông ngờ vực nhưng vẫn gật đầu. Người phụ nữ nói tiếp:
“Tôi nhìn anh, thì thấy chắn hẳn anh tới từ một bộ lạc nào đó. Hãy bán tin tức đó cho tôi.”
Người đàn ông lập tức hoang mang, đúng là anh bỏ bộ lạc rời đi vì lý do cá nhân nhưng bảo anh bán tin tức bộ lạc cũ thì có chút khó nói.
Người phụ nữ vẫn nói tiếp:
“Tôi biết anh không tin. Nhưng tin tôi đi, hãy bán thông tin đó đi đổi lại anh sẽ có Đồng Việt.”
Người đàn ông càng hoang mang hơn, anh chẳng hiểu cô ả trước mặt đang muốn nói điều gì.
Người phụ nữ vẫn như cũ nói đều:
“Có Đồng Việt thì anh có cơ hội gia nhập bộ lạc Lạc Việt. Từ đây vợ anh sẽ được hưởng quyền sinh con của bộ lạc. Đây chẳng phải điều anh cầu sao?”
Người đàn ông cúi đầu, anh hoàn toàn thông suốt nhưng cảm giác dây dứt khi bán thông tin bộ lạc cũ, chỉ mới một tháng trước họ còn nói chuyện cùng nhau. Vậy mà giờ đây…
Người phụ nữ vỗ vai anh chàng khổ sở nói:
“Quyền quyết định là của anh. Tùy vào lượng tin tức, Đồng Việt sẽ trả càng nhiều. Số Đồng Việt để gia nhập bộ lạc là 100 đồng. Tôi đã nói xong. Tiễn khách.”
Hai người hộ pháp đi lại giọng oang oang quát: “Mời đi cho.”
Hai vợ chồng lủi thủi rời đi, người chồng không quên ngoái đầu lại nhìn quán ăn một lần nữa.
…
Họ tìm thấy chỗ ngủ tạm gần đó, một gốc cây già lâu năm mọc trên nền đất lổn nhổn đá, tán lá che đủ một khoảng nhỏ để chắn gió đêm. Xung quanh là tiếng côn trùng rả rích và bóng tối đặc quánh như nuốt chửng cả thế giới.
Người chồng nhóm lửa, dùng hết mớ củi khô còn lại. Anh gói lại chiếc áo khoác rách nát làm gối cho vợ nằm, rồi ngồi yên bất động bên đống lửa cháy lép bép.
Vợ anh quay sang khẽ nói:
“Anh… hay chúng ta quay về bộ lạc đi? Không cần phải làm gì. Em ổn mà.”
Anh không đáp, chỉ siết lấy bàn tay nhỏ lạnh của vợ mà thở dài.
“Em không cần khuyên. Anh biết mình cần làm gì mà. Yên tâm. Ngủ đi trời khuya rồi.”
Vợ anh muốn nói gì nữa nhưng bắt gặp ánh mắt của chồng, cô lại thôi.
Phải mất đến gần một canh giờ sau.
Khi anh ở một mình, nhìn người vợ ngủ dưới đùi mình. Anh tự hỏi:
“Tại sao họ lại cần tin tức ?”
Và rồi anh dần hiểu ra, ở cái nơi mà người ta sống để giành lấy ngày mai, thông tin là thứ có giá trị hơn cả vũ khí hay lương thực.
Bởi nó giúp họ… không chết.
Chỉ là, giá của sự sống… là phản bội.
…
Sáng hôm sau, khi mặt trời chỉ vừa hừng sáng, người đàn ông đã quay lại quán ăn, đi một mình.
Người phụ nữ áo đỏ vẫn đứng nơi quầy, đang nói chuyện gì đó với một phụ nữ khác. Thấy anh đến, cô ta không ngạc nhiên, chỉ nhàn nhạt nói:
“Quyết định rồi sao?”
Người đàn ông gật đầu, ngón tay siết chặt quanh nắm áo cũ của mình.
“Tôi sẽ nói. Nhưng tôi chỉ biết chuyện nhỏ thôi. Mấy chuyện to hơn… tôi không biết.”
Người phụ nữ gật đầu, ra hiệu cho một người đi vào trong.
Rất nhanh, một người khác mang ra một sấp đồng kim loại hình tròn, nhỏ cỡ ngón tay cái, một mặt có biểu tượng con rồng đang uốn lượn giữa sóng nước và mặt trời mọc. Một mặt có chữ Lạc Việt ở trung tâm, một lỗ nhỏ ở giữa, viền ngoài khắc họa vân trống đồng. Đó là Đồng Việt.
Khi người đàn ông cầm lấy, cảm giác lạnh buốt từ kim loại như chạm vào cột sống.
Không ai nói gì nữa. Người phụ nữ ngồi xuống, lấy ra một mảnh giấy và bắt đầu viết.
“Bắt đầu đi. Tên bộ lạc. Vị trí. Số người. Loại tài nguyên. Vũ khí. Thói quen canh gác. Những dị tật bệnh lý thường thấy. Mọi thứ.”
Người đàn ông nuốt khan, rồi bắt đầu chậm rãi kể ra.
…
Hai ngày sau, tại một góc khác của quán ăn, nơi những người trao đổi hàng hóa bình thường tụ tập, một tờ thông cáo bằng vỏ cây được treo lên.
Trên đó viết tay nguệch ngoạc: Tuyển người làm việc cho nông trại ven hồ. Điều kiện: có hơn 20 Đồng Việt. Ưu tiên người mang theo gia đình hoặc có kinh nghiệm trồng trọt.
Người phụ nữ áo đỏ đứng lặng nhìn dòng chữ, phía sau là một người hỏi nhỏ:
“Có cần đưa họ đi sớm không?”
Cô ta khẽ gật đầu.
“Họ là kẻ bỏ bộ lạc. Sớm muộn gì cũng bị truy lùng. Giải thoát họ trước khi quá muộn…Kế hoạch của tộc trưởng đã định. Không ai thoát được.”
Người kia liền im lặng.
…
Đêm đó, người đàn ông ngồi bên cạnh vợ, tay cầm 25 Đồng Việt. Dù biết cần 100 Đồng Việt để gia nhập bộ lạc, nhưng ánh mắt vợ anh vẫn lần đầu tiên ánh lên niềm hy vọng thật sự.
Anh đưa cho cô xem từng đồng kim loại, và trên mỗi đồng lại có một hình khác nhau, như một con rùa ở mặt trên, một con chim lạ, một lá cờ khó hiểu nhưng cả hai đều hiểu đó có thể là biểu tượng của Lạc Việt.
Vợ anh bật cười yếu ớt:
“Chúng ta… đang thực sự thay đổi rồi hả anh?”
Anh không trả lời, chỉ nhẹ nhàng gật đầu và ôm lấy vợ.
Họ chưa vào được Lạc Việt. Nhưng họ đã bước ra khỏi nơi cũ.
…
Sáng hôm sau.
Hai vợ chồng lại quay lại quán ăn.
Người phụ nữ áo đỏ không nói gì, chỉ tay về một chiếc xe kéo gần đó. Xe thô sơ nhưng chắc chắn, có mái che bằng lá sậy, bánh to ghép từ gỗ lim già.
Cả hai khó khăn lắm mới leo lên khoang xe, do đây là lần đầu họ thấy thứ phương tiện như vậy.
Khi đã yên vị, họ mới nhận ra… trên xe còn người khác.
Ba nữ, bảy nam. Trong đó sáu người là thanh niên, ba người trung niên, và một lão già râu bạc, da xám đen như từng sống nhiều năm dưới gió cát.
Người chồng đảo mắt một lượt, rồi bất chợt trố mắt, chỉ tay về góc trái xe:
“Mo… Phải Mo ở bộ lạc Thảo Nhỉ không?”
Một cậu thanh niên đang ôm gói đồ ngẩng lên. Nghe có người gọi tên mình, cậu ngơ ngác rồi nhìn kỹ.
Người đàn ông kia gật đầu cười: “Là ***… từ bộ lạc Hắc Ưng đây.”
(ghi chú: nhân vật này tạm thời chưa tiết lộ nhé)
Mo chớp mắt kinh ngạc:
“Sao anh ở đây? Chẳng lẽ… cũng muốn tới Lạc Việt?”
Người đàn ông cười trừ. Trong xe không ai lên tiếng. Bởi dù lý do có khác nhau, thì đích đến của họ đều giống nhau.
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài.
Lão già ngồi bên phải gật gù, rồi khẽ hỏi:
“Vì con cậu đúng không?”
Người đàn ông gật đầu. Anh nhìn lại lão, rồi hỏi ngược:
“Còn lão?”
Lão bật cười:
“Ta? Ta chỉ đi thăm bạn cũ thôi. Gần đất xa trời rồi, nghe tin có người quen cũ ở đó… thì phải đi thôi. Nếu không đi bây giờ, chẳng còn dịp nào nữa.”
Không ai cười theo. Chỉ là một sự im lặng kỳ lạ, như thể ai nấy đều hiểu… mỗi người trên xe này đang mang theo một lý do mà không tiện nói ra.
Rồi bên ngoài vang lên giọng gọi:
“Xe chuẩn bị chuyển bánh. Ngồi vững vào!”
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Chuyển động bất ngờ khiến mấy người ngã nhào, va cả vào nhau. Cũng may, người đánh xe hiểu ý, chỉ cho xe đi thật chậm để mọi người lấy lại thăng bằng.
Người đàn ông kia thì đã được dặn từ tối qua là một tin nhỏ trong rất nhiều thông tin được đổi bằng 1 Đồng Việt nên sớm bảo vợ mình vịn chắc vào khung xe, tránh bị ngã.
Đừng tưởng đó là lòng tốt.
Mỗi lời dặn dò, mỗi thông tin nhỏ nhặt nhất từ cách leo xe, cách dùng nước sạch, đến các quy tắc trong bộ lạc, đều là thứ phải đánh đổi bằng tin tức.
Một Đồng Việt có thể đổi được hàng chục mẩu tin lặt vặt, nhưng với hai vợ chồng nghèo khổ này, nó lại là mạng sống, là hành trang trước khi vào một thế giới mới.
Với người ở quán ăn kia, đó chỉ là tin tức phổ thông, chẳng đáng mấy xu.
Nhưng với kẻ đang rời khỏi cái cũ để tiến vào cái mới thì từng mẩu tin… là vũ khí sinh tồn.
Xe kéo dần di chuyển nhanh hơn, con đường cũng đã êm đềm trên đường xi măng.
Nhưng quãng đường khá xa, một số người cũng không chịu được cảnh im lặng bất thường này, cộng thêm gió mát thổi qua cửa xe nên họ thoải mái mà ngủ gục.
Không ai nhận ra khung cảnh bên ngoài.
Một con đường nhỏ dẫn ra một con đường lớn hơn, nơi có vô số xe kéo cũng đang chạy song song.
Tất cả đều cùng đích đến – Lạc Việt.
tấu chương xong