Chương 300 : Đánh Cược Hiểm Nguy
“Ai ở trong bụi?”
Một người đàn ông đang cắm cúi nướng thịt bỗng hét toáng lên, đồng thời kéo người phụ nữ bên cạnh ra sau lưng.
Từ trong lùm cây đối diện, một giọng nói sợ sệt phát ra.
“Là tôi. Người đơn độc thôi.”
Bước ra trước ánh lửa, người đàn ông kia mới bình tĩnh lại, nhìn người đối diện là một đàn ông nhỏ con, mặc dù có chút bẩn thiểu nhưng nhìn chung vẫn có chút mập mạp, không giống người đơn độc.
Mang theo sự nghi ngờ, người đàn ông kia mới hỏi:
“Ngươi đến đây làm gì?”
Người đơn độc gãi đầu đáp:
“Tôi ở gần đây, ngửi thấy mùi thơm nên mới mò mẫm tới xem như thế nào? Không ngờ là do anh nướng thịt.”
Người đàn ông nhíu mày nhưng vẫn cảnh giác tiếp tục dò hỏi:
“Anh bảo là người đơn độc nhưng tôi thấy anh không ốm vậy?”
Kẻ đơn độc mới cười trừ bảo:
“Uhm, gần đây tôi tìm được một chỗ thú vị. Anh có muốn biết không?”
Người đàn ông lập tức lắc đầu, bởi anh biết thông tin từ người đơn độc không hề rẻ mà thịt trên người cũng chẳng còn nhiều. Bỗng người đàn ông sực nhớ ra gì đó hỏi tên đơn độc lần nữa:
“Anh ở gần đây có biết chỗ nào là Lạc Việt không?”
Tên đơn độc chưa kịp lên tiếng thì đã có thứ lên tiếng trước.
“Ọtttt”
Tên đơn độc nhìn xuống bụng mình rồi nhìn người đàn ông một cách ngại ngùng. Người đàn ông chẳng còn cách nào, lấy miếng thịt nóng hỏi quăng cho tên kia.
Tên đơn độc chẳng sợ nóng mà dùng một phần áo lá của mình chụp lấy miếng thịt, đưa lên mũi hít hà hương thơm đang tỏa ra đậm đặc.
Chẳng kịp chờ, tên đơn độc đưa lên miệng ăn nhanh chóng, trong cái thời đại này, còn là một người đơn độc thì bữa ăn cần phải giải quyết nhanh.
Nếu không hậu họa rất lớn.
Người đàn ông im lặng nhìn tất cả, anh biết mình trước kia có thể khinh thường cảnh này, nhưng hiện tại thì anh cũng như hắn mà thôi.
Với hy vọng tìm nơi Lạc Việt từ những dữ kiện nhỏ nhoi bởi những kẻ đi giao thương về, hắn quyết tâm bỏ lại tương lai ổn định ở bộ lạc Hắc Ưng.
Không vì tri thức, khoáng sản, vũ khí.
Mà anh nghe được một người kể lại trong thời gian trao đổi hàng hóa thì ở bộ lạc Tần Quân có một phụ nữ đi cùng trong lúc có mang.
Khi tới nơi giữa chừng thì chuyển dạ, ai nấy cũng chẳng biết làm sao, bởi giao thương thì cần bà đẻ làm gì?
Ai ngờ lúc đó, Lạc Việt mới vừa tới chưa được một ngày, còn chưa biết ai là ai thì đã có chục người lao tới, dùng ngôn ngữ ký hiệu tạm thời để tách đoàn người bu kín ra.
Sau đó những người Lạc Việt dựng nên một cái lều tạm bợ, rồi đưa người phụ nữ đang chuyển dạ kia vào trong.
Người ở bên ngoài chẳng biết làm sao, họ không dám tiến lại hỏi thăm bởi hàng chục kỵ binh đi lại bao vây bên ngoài.
Mấy tên tộc trưởng bộ lạc lớn thì đầy cảm xúc quan sát mọi thứ.
Tộc trưởng Kai The thì hào hứng xem liệu đám người mới ngày làm gì, nếu chuyện không hay thì tốt, họ có cớ tiêu diệt đám người non nớt này trước thiên hạ một cách công khai.
Tộc trưởng Hắc Ưng thì im lặng nhìn, nhưng sau vài giây lão lại quay đầu vì nghĩ rằng không có chuyện gì quá quan trọng, chuyện không phải của mình quan tâm làm gì.
Tộc trưởng Thảo Nhỉ thì hoàn toàn không màn thế sự, lão vẫn ở gian hàng của mình rao bán như mọi khi.
Tộc trưởng Hổ Hùng thì khịt mũi một cái rồi cũng quay đầu về gian hàng của mình, với hắn phụ nữ chỉ là vật dụng đi kèm.
Tộc trưởng Tần Quân thì hồi hộp lặng nhìn mọi thứ, bởi người phụ nữ kia là người bộ lạc mình. Vốn dân số đã chẳng nhiều như Kai The hay Hổ Hùng nên mỗi người phụ nữ đều rất quý với bộ lạc Tần Quân.
Tiếng “Oe… oe…” vang lên giữa phiên chợ đông đúc, như một tiếng chuông lạ.
Mọi người không nói gì nhưng tất cả cùng nhìn về phía căn lều.
Những người bộ lạc Tần Quân thở phào nhẹ nhõm, nhưng sau đó ai nấy cũng tỏ ra buồn bã.
Vì mọi người đều hiểu khi một sinh linh mới chào đời thì người mẹ cũng chiến đấu với sinh tử.
Có mấy ai đủ sức vượt qua sau khi sinh con. Có người kiên cường sống vài ngày rồi cũng chết. Có người chết ngay khi sinh con.
Vì vậy mà người ta mặc định sau khi sinh, người mẹ sớm muộn cũng sẽ chết.
Những người may mắn sống sót cũng được dần tôn trọng hơn, bởi vì đã chiến thắng tử thần.
Có người đã quay lưng vì nghĩ chẳng có điều kỳ diệu nào diễn ra.
Ấy vậy mà cửa lều mở ra, người ta thấy người mẹ kia vẫn đang mỉm cười hạnh phúc ôm lấy con mình.
Những người Lạc Việt mới bước ra cặn dặn vài thứ rồi nhanh chóng rời đi.
Bỏ mặc lại những ánh mắt nghi ngờ, nhưng mẹ con kia vẫn ở đó, vẫn cười nói, vẫn hành động dù yếu ớt.
…
Sự kỳ diệu ấy đã khiến người đàn ông quyết định mạo hiểm, vì vợ anh cũng đang có mang. Vì yêu vợ và đứa con chưa chào đời, anh muốn nhờ Lạc Việt giúp vợ mình vượt qua tử thần.
Người đàn ông nhìn kẻ đối diện vừa nuốt miếng cuối cùng, rồi hỏi:
“No rồi chứ?”
Tên đơn độc cười hì hì, gãi đầu:
“Uhm… cũng vừa đủ để nói chuyện.”
Rồi hắn nheo mắt, giọng như thì thầm chuyện quan trọng:
“Lạc Việt? Tôi biết… nhưng không phải chỗ ở đâu nha…”
Người đàn ông vừa nhen lên sự hy vọng lại bị dập tắt phũ phàng nhưng vẫn phải cố lắng nghe cho hết, tên đơn độc nói tiếp:
“Một nơi tên là quán ăn, đây là chỗ tụ họp của những người chúng tôi thời gian gần đây. Nếu anh muốn tới dò hỏi, tôi có thể dẫn đường. Thế nào?”
Người đàn ông hoàn toàn bị chọc giận, rõ ràng là tên này muốn kiếm chút thịt nên mới tiết lộ thông tin ít như vậy.
Nhưng bây giờ chỉ còn hắn là người có thể dẫn hai người tới nơi cần đến.
“Được. Nhưng sáng mai sẽ đi, còn bây giờ anh có thể rời đi cho tôi nghỉ ngơi.”
Tên đơn độc gật đầu rồi rời đi.
Người đàn ông mới thả lỏng tay, cho người vợ dựa vào mình, tay không ngừng vỗ về. Chờ cho không gian yên tĩnh trở lại, anh ta mới nói nhỏ:
“Ngủ đi. Anh canh cho.”
Người vợ chỉ nhẹ nhàng chỉnh sửa đầu mình cho thoải mái mà ngủ. Người chồng lặng nhìn ánh lửa trước mặt, hơi thở đều đặn của vợ.
Anh thở dài.
Anh sợ là tên đơn độc kia kéo người khác tới đây làm gì hai người.
Anh sợ tên đó nói dối. Anh sợ mình bị dắt tới nơi hang ổ của người đơn độc.
Như suốt đêm đó chẳng có gì xảy ra.
Hai người tỉnh dậy tranh thủ xóa dấu vết và dọn dẹp một chút rồi đứng dậy.
Vừa bước tới lùm cây đã thấy tên đơn độc ngủ dựa vào gốc cây lớn gần đó.
Nghe động, tên đơn độc mới nhìn qua, mỉm cười rồi đứng dậy phủi bụi.
Ba người bước đi.
Mặc cho hai người đi cùng im lặng thì tên đơn độc vẫn luyên thuyên đủ thứ.
Dù khó chịu ra mặt nhưng người đàn ông vẫn chú ý tới một vài chi tiết trong những câu chuyện của tên đơn độc này.
Quán ăn kia là một nơi được Lạc Việt bảo hộ, chủ nhân của nó là những người phụ nữ xinh đẹp, thức ăn ngon và đặc biệt là hoạt động buôn bán tin tức.
Tin càng hấp dẫn càng được hoan nghênh, được ngồi ở phía trong nhà thức ăn ngon hơn, muối và phụ nữ xinh đẹp phục vụ.
Còn tin kém hấp dẫn thì chỉ được ngồi ở phía ngoài mà ngắm nhìn bên trong một cách thèm thuồng, được phục vụ bởi đám nam nhân lực lưỡng.
Ngoài ra thì những người lui tới cũng phải tuân thủ nội quy của Lạc Việt đặt ra, nếu kháng cự lại sẽ nhận quả đắng.
Đồng thời thời gian gần đây cũng xuất hiện một vài điểm mới, trong đó đáng chú ý là: có thể đổi thức ăn bằng vật phẩm tương đương không cần bán thông tin nữa.
Nhưng được sắp xếp ở một góc xa hơn, nơi bán thông tin cũng không còn công khai như trước mà được dời vào phía trong quán.
Và cuối cùng là một thứ được gọi với cái tên Đồng Việt. Thứ này có chức năng như vỏ sò mỗi lần trao đổi giao thương, tuy nhiên là nó có nhiều công dụng hơn.
Còn ra sao thì người đàn ông chẳng biết bởi tên đơn độc này cũng chỉ biết nhiêu đó mà thôi.
…
Ba người băng qua một con suối nhỏ, rồi một khu rừng lau lách. Mặt trời dần lên cao, sương tan, để lộ một con đường đất cứng được nền xi măng trải dài.
Dù không nói gì, nhưng người đàn ông biết đây không phải ngẫu nhiên.
Con đường ấy dẫn tới một khu trũng nhỏ giữa các mô đất. Từ xa, khói mỏng và mùi thịt nướng đã khiến bụng anh réo vang.
Tên đơn độc vẫy tay, giọng rôm rả:
“Đến rồi đó! Anh thấy chưa? Quán ăn Lạc Việt!”
Người đàn ông nhìn kỹ đó không phải nhà sàn, cũng chẳng phải nhà đất. Là một dãy mái lá dốc, chia thành từng gian, có hàng rào đan bằng thân cây khô bao quanh. Mỗi gian có một tấm biển gỗ treo phía trên, ghi những ký hiệu kỳ lạ mà anh không hiểu nổi.
Nhưng thứ khiến anh ngỡ ngàng nhất không phải quán, mà là con người.
Họ không mặc rách rưới như những kẻ sống ngoài vùng, không mang vẻ dơ dáy. Những người phụ nữ đi qua sạch sẽ, có mùi thơm nhè nhẹ, tóc được tết gọn.
Một vài người đàn ông, to lớn, mang gùi đầy lương thực, đang cười nói gì đó bằng thứ ngôn ngữ khác hẳn với vùng của anh.
Ngay cả lũ trẻ con ở đây cũng lạ lẫm. Chúng… im lặng, nhưng ánh mắt lại sáng lên kỳ lạ, nhìn mọi thứ như đang học hỏi tất cả.
Tên đơn độc cười cười, nói như khoe:
“Đó, thấy chưa? Mấy bà kia là phục vụ cho khu trong á, không phải ai cũng được vào đâu.”
Người đàn ông giữ chặt tay vợ. Anh thấy một phụ nữ mang bầu không sai được, bụng cô to rõ, nhưng vẫn bưng khay gỗ đựng nước, miệng cười, đi thoăn thoắt giữa dãy bàn.
Anh thấy cô nói chuyện với một khách quen nào đó, họ chạm tay nhau rồi cùng cười. Không có dấu hiệu gì là mệt mỏi, không có vẻ gì như đang bước gần đến cái chết như anh từng thấy ở bộ lạc mình.
Vợ anh cũng nhìn thấy cảnh ấy, khẽ siết lấy tay chồng.
Hy vọng không còn là lời kể nữa. Nó đang sống động ngay trước mắt họ.
Tên đơn độc quay sang nháy mắt:
“Nè, tôi chỉ dẫn tới thôi nha. Còn ai quyết định tiếp chuyện là việc của anh. Tôi không biết quy tắc họ dùng hôm nay là gì đâu đó.”
Người đàn ông không đáp, chỉ kéo vợ đi chậm lại. Anh tiến tới một người đàn ông canh gác phía ngoài, người này không mặc giáp, nhưng vai đầy hình xăm lạ và ánh mắt sắc như sói.
Người đàn ông cúi đầu, nói đơn giản:
“Chúng tôi đến xin giúp. Vợ tôi sắp sinh… Tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì.”
Người kia im lặng nhìn đôi mắt anh rồi khẽ gật đầu. Gã ra hiệu, một người khác chạy đi gọi.
Chẳng mấy chốc, một phụ nữ bước ra không phải người mang bầu kia, mà là một cô gái mặc áo đỏ, tóc quấn sau gáy. Cô mỉm cười nhẹ, rồi cầm tay người vợ, đưa vào bên trong.
Chỉ một khoảnh khắc, người chồng muốn giữ vợ lại nhưng đôi mắt người phụ nữ kia có điều gì đó khiến anh an tâm một cách kỳ lạ.
Anh không thể giải thích tại sao nhưng anh biết vợ mình sẽ ổn.
Tên đơn độc từ phía sau ghé tai anh nói nhỏ:
“Thấy chưa? Ở Lạc Việt, không phải thần thánh, không phải bùa chú. Chỉ là… họ biết điều mà chúng ta chưa biết.”
Người đàn ông cúi đầu thật sâu.
“Cảm ơn.”
“Đừng cảm ơn tôi. Cảm ơn Ain của các người ấy. Nghe đâu… ông ta còn trẻ lắm, mà đã muốn đổi cả thời đại này.”
Anh lẩm bẩm:
“Là Ain sao?”
Anh sẽ ghi nhớ cái tên này, nếu mọi chuyện thành công.
Tên đơn độc ở bên chỉ liếc nhìn rồi mỉm cười.
…
p/s: 300 chương, không dài không ngắn nhưng đó là cả một quá trình, việc tôi có thể theo đuổi viết lách tới bây giờ quả thật đó là điều đáng tự hào chính mình. Trước khi bắt đầu, tôi từng nghĩ mình nên viết truyện ngắn thôi kiểu one shorts làm quen.
Nhưng không. Tôi đã chơi lớn xem sao. Weo. Nói sao nhỉ? Có lúc tôi muốn dừng lại, tôi gần như chơi vơi vì chẳng biết triển khai ý làm sao cho đúng.
Tới chương này, mọi thứ tôi viết đều là tự tìm hiểu, tự cảm nhận, tự trải nghiệm. Mọi thứ như một bầu trời mới lạ cho tôi khám phá, nhưng xen vào đó là những khoảng tối nơi mà gia đình, tiền bạc, cuộc sống bủa vây.
Tôi chẳng biết nói gì hơn lời cảm ơn sâu sắc tới các bạn độc giả vì đã luôn đồng hành cùng tôi suốt hành trình này. Từng cmt, từng lời nhận xét đều giúp tôi vững bước từng ngày, từng giờ.
Cảm ơn vì tất cả.
tấu chương xong