Chương 299 : Cuộc Khủng Hoảng Bắt Đầu
Trong suốt thời gian sau khi đoàn Lạc Việt rút khỏi Kai The…
Sóng ngầm bắt đầu lan ra khắp các bộ lạc lớn.
Ban đầu, nhiều người nghĩ đoàn Eny đến chỉ để trao đổi vật phẩm như bao lần giao thương khác. Nhưng rồi… từng chi tiết nhỏ nhất trong cách hành xử, lời nói, thậm chí cả cách dựng lều tạm của đoàn Lạc Việt cũng khiến họ nhận ra:
Đây là một làn sóng.
Không phải thương nhân. Không phải đoàn ngoại giao. Mà là một nền văn minh đang thăm dò.
…
Bộ lạc Hổ Hùng.
“Mau chuẩn bị quân. Tiến đánh bộ lạc nhỏ kia.”
“HÚ, hú, hú, Ô ô ô.”
Tên vừa hét lớn, sau đó nhìn đám tộc nhân đang tất bật chuẩn bị vũ khí, hắn là tộc trưởng bộ lạc này.
Kể từ khi trở về từ bộ lạc Kai The, nỗi ám ảnh thứ hai của hắn đã xuất hiện, đầu tiên chính là bộ lạc Kai The, người đông sức mạnh, khó mà thắng được.
Vậy mà giờ lại thêm một bộ lạc nhỏ bé, nhưng đầy bí ẩn.
Sự bí ẩn ấy khiến hắn lo sợ nên hắn quyết dập tắt nỗi sợ ấy đi trước khi nó lớn mạnh.
…
Bộ lạc Hắc Ưng
Hắc Ưng nổi tiếng là bộ lạc giàu tài nguyên, chủ yếu giao dịch bằng khoáng sản quý và vũ khí đá. Khi nghe đoàn Lạc Việt mang theo thứ muối trắng mịn như tuyết, rèn được dao sắc bén hơn đá, lại có kiến thức chế thuốc, họ bán tín bán nghi.
Nhưng rồi một nữ trưởng nhóm đi giao dịch trở về, kể lại:
“Tôi bị ho suốt ba hôm, họ chỉ dùng một ít bột, một ly nước nóng và bảo ngồi yên. Nửa giờ sau… tôi không ho nữa.”
“Người đàn ông đứng cạnh Eny bảo đó là ‘cơ chế kháng viêm tự nhiên’. Cô hiểu không? Tôi… tôi không hiểu. Nhưng tôi khỏi bệnh.”
Tộc trưởng Hắc Hưng nghe xong, không nói gì. Nhưng ngay tối hôm ấy, ông bí mật triệu tập đội thám báo để tìm tung tích đoàn Lạc Việt.
“Không học được thì bắt. Không lấy được thì phá.”
Chờ thân tín đi hết, tộc trưởng Hắc Hưng mới thở ra một hơi, chưa bao giờ ông lại lo lắng đến vậy.
…
Bộ lạc Thảo Nhỉ.
Thảo Nhỉ sinh sống trong khu rừng đầy thảo mộc nên họ thiên về tín ngưỡng và tâm linh. Họ không quá hứng thú với công cụ hay tri thức vật chất.
Nhưng khi một người trong bộ lạc phát hiện một vòng đá mà đoàn Eny mang theo có khả năng định hướng gió…
“Chúng gọi đó là la bàn.”
“Không, đó là… mảnh xương của thần Gió được họ đánh cắp!”
Từ đó, các thầy tế (hay còn gọi là Vu nếu bạn chưa biết) trong Thảo Nhỉ coi Lạc Việt là dị giáo. Nhưng giới trẻ thì khác. Họ mê mẩn thứ ánh sáng logic mà Eny và đoàn đem đến.
Rồi bắt đầu xuất hiện những nhóm học lén. Đêm đến, họ chép lại ký hiệu trên bao bì, đếm bước chân tính khoảng cách, cố nhớ lại từng lời người Lạc Việt đã nói.
Một cuộc nổi dậy thầm lặng.
…
Bộ lạc Tần Quân.
Khác với các bộ lạc khác, Tần Quân vốn là nơi hoang mạc, khan hiếm tài nguyên nhưng lại sản sinh ra vô số chiến binh dũng mãnh.
Dù muốn tiến đánh Kai The nhiều lần với mục tiêu là nơi tài nguyên ổn định đó, chỉ là lương thực luôn cản đường họ.
Nhưng…
Tộc trưởng Tần Quân vốn là một người từng bị đuổi khỏi vùng phía Tây vì… đi ngược truyền thống đã phái con trai mình bí mật theo sau đoàn Lạc Việt trước khi quay về bộ lạc vì gian hàng ế ẩm nhiều ngày, không trao đổi được.
“Đừng quay về tay không. Nếu học được cái gì, nhớ kỹ. Nếu không học được… thì xin làm nô lệ cho họ. Chứ tuyệt đối không được coi họ là địch.”
Hắn nói trong lúc ngồi bên ngọn lửa, ánh mắt hừng hực như có ngàn năm chưa từng cháy.
“Bọn đó, không phải chỉ có vật dụng hay lời nói. Mà là một thế giới mới đang mở cửa.”
Hắn muốn tìm ra một cơ hội mới, giúp bộ lạc thoát khỏi nơi khỉ ho cò gáy này.
Họ không muốn sống kiểu vật lộn mỗi ngày chỉ để kiếm món ăn.
Để rồi khi ngồi trước bếp lửa, tộc trưởng Tần Quân lại lộ ra một nụ cười ma mị, hắn khuyên bảo con trai hãy nhu nhược nhưng thực chất lại muốn con trai tìm hiểu địa thế của Lạc Việt.
Mục đích cuối cùng vẫn là xâm chiếm nguồn tài nguyên bí ẩn này.
…
Cuộc tấn công được triển khai sau hai tháng chuẩn bị và di chuyển. Hổ Hùng đưa gần một mười ngàn chiến binh giỏi nhất băng qua sông lớn, tiến thẳng về phía vùng đất Lạc Việt.
Nhưng khi đến biên giới, họ thấy không một bóng người, chỉ những hàng cây thẳng tắp, đất được dọn sạch, vài cột đá nhỏ có ký hiệu lạ, và những ụ đất cao như đê bao bố trí rải rác.
Một cảm giác “đang bị quan sát” khiến cả đoàn rùng mình.
Tộc trưởng Hổ Hùng gào lên:
“Bọn chúng trốn hết rồi! Chúng ta cứ thế mà tiến. GIAO CHIẾN!”
Nhưng bên trong chẳng có gì, rõ ràng là một nơi bỏ hoang. Cả đoàn người chẳng còn cách nào khác là nghỉ tạm dưỡng sức, vì trời cũng đã xế chiều, đi thêm nữa thì ngủ trong rừng không an toàn lắm.
Ngủ lại chỗ này vẫn tốt hơn.
Lệnh được ban bố ra, dù mệt mỏi nhưng những chiến binh phải tuân theo, bởi hành trình thì gian nan và dai dẳng.
Chỉ là đêm đó, một loạt những cái chết bắt đầu.
Không có tiếng hô, không có đánh lén.
Chỉ đơn giản: đi lạc là mất mạng.
Có người gục vì hít phải khí lạ từ những ống tre đâm trên đất, người khác bị trượt chân xuống hố giăng đầy chông gỗ. Một toán chiến binh thức trắng cũng dần kiệt sức vì nước suối quanh đó… khiến họ tiêu chảy, mất phương hướng.
Rạng sáng ngày thứ tư, hơn trăm người đã chết hoặc mất tích. Tộc trưởng Hổ Hùng dù muốn hay không cũng buộc phải ra lệnh rút lui.
Từ đây, Lạc Việt được gọi là “kẻ giết người không gươm giáo.”
Tất cả đều do Zua và đội Phán Quyết làm ra.
Đã bảo là phạm vi 50km ngoài lãnh thổ hoàn toàn thuộc quyền điều khiển của đội Phán Quyết.
Zua trên cành cây cao lặng nhìn kẻ thù hớt hải dần biến mất sau dòng cây cối. Nó thở dài than thở:
“Ain tính sâu thật, việc này cũng biết được. Cũng may là đã được chuẩn bị trước nên bộ lạc không bị gì, nếu không hậu quả khó nói rồi…”
…
Cùng thời gian đó.
Sau hơn nửa tháng bám theo đoàn Lạc Việt, toán thám báo Hắc Ưng cuối cùng bắt được một người nữ không mang vũ khí, đang hái lá thuốc cạnh suối.
Cô ta không chống cự, cũng không nói một lời, chỉ nhìn họ bằng ánh mắt lặng lẽ.
Họ áp giải cô về. Tộc trưởng Hắc Hưng tra hỏi suốt ba ngày không được gì. Cô gái vẫn im lặng, tay giữ chặt túi lá như báu vật.
Tức giận, họ ném cô vào hố sâu bỏ mặc.
Vài hôm sau, cô vẫn sống.
Người lính gác kể lại: “Ban đêm có ánh sáng lạ trong hố. Sáng hôm sau mấy con chuột chết xung quanh. Mà cô ấy vẫn ngồi thiền, da không sạm đi chút nào.”
Tin đồn lan rộng rằng Lạc Việt có người bất tử, hoặc sở hữu bùa hộ mạng từ thần linh cổ đại.
Tộc trưởng Hắc Ưng bắt đầu loạn thần. Ông cử người thả cô gái về, nhưng đêm đó, một căn bệnh lạ lan ra trong làng ho rũ rượi, đỏ mắt, sốt cao.
Lúc này, họ mới nhận ra túi thuốc đã mất.
Từ một nơi không ai nhận ra, Duyên lặng nhìn khung cảnh hỗn loạn ở bộ lạc Hắc Ưng, mà mỉm cười quay qua nói với người bên cạnh:
“Cô làm tốt lắm.”
Người kia ấy vậy mà lại cô gái mà đám người Hắc Ưng bắt được. Yava chỉ khiêm tốn đáp:
“Không đâu. Tất cả đều là do tộc trưởng sắp xếp.”
Duyên nghe vậy thì nở ra một nụ cười hạnh phúc, người ta khen chồng cô đó.
Nhưng Yava thì ngược lại, ánh mắt của cô hiện ra sự sợ hãi tột cùng, như thể biết được chuyện gì kinh khủng sắp xảy ra.
…
Tin về “la bàn” và “xương thần Gió” được truyền đi khắp rừng.
Vu giận dữ, tuyên bố lập đàn cầu thần, gọi mưa đánh tan dị giáo.
Nhưng mưa không tới, và một cậu trai trẻ tên Mo đã đứng lên trước hàng trăm người, chỉ tay vào cây thần mà hét:
“Chúng ta đang quỳ gối trước cái cây khô này, trong khi ngoài kia là cả thế giới đang thay đổi!”
Mo bị trói lại, nhưng đêm đó, hơn 30 thanh niên lẻn vào giải thoát cho cậu. Họ mang theo ký hiệu, đá châm lửa, vẽ bản đồ mọi thứ họ học lén từ đoàn Eny.
Cuộc chia rẽ lớn nhất trong lịch sử Thảo Nhỉ diễn ra.
Một nửa theo Vu, vẫn tin vào “thần Gió”. Một nửa đi theo Mo, rời rừng, tìm tới nơi gọi là Lạc Việt.
…
Người con trai của tộc trưởng Tần Quân sau một tháng sống giả làm người theo đoàn, đã quay về với ánh mắt lạ lùng.
Cậu không nói nhiều, chỉ đem về… một mẫu đất nhỏ, vài mẫu bao bì có ký hiệu, và cách xây một lò nấu đơn giản.
Cậu được tiếp kiến trước toàn thể bộ lạc, kể lại mọi điều đã học: cách giữ nhiệt, kỹ thuật hong khô thịt, cách phân phối nước uống, và cả khái niệm “lưu trữ dữ liệu” bằng… hình vẽ.
Sau đó cậu ta gần như ở yên trong lều, không giao tiếp với ai.
Tộc trưởng Tần Quân mừng như bắt được vàng. Chẳng hề quan tâm tới biểu hiện của con trai.
Ông bận rộn bắt đầu cho xây dựng “học trại” truyền đạt lại cho toàn bộ người trẻ trong làng.
Nhưng… không lâu sau, những bộ lạc nhỏ liên minh phía Tây bắt đầu nghi ngờ:
“Tần Quân đang dùng dị giáo để thay máu dân mình.”
Một kẻ đến từ bộ lạc nhỏ ấy tới truyền đạt ý của liên minh:
“Muốn giữ sự sống, thì đừng để bộ lạc của ngươi trở thành bản sao của Lạc Việt.”
Tộc trưởng Tần Quân cười khẩy, rồi ra lệnh giết tên sứ giả. Tên sứ giả chỉ kịp hét lớn:
“Ngươi tưởng ngươi đang đi trước thời đại. Nhưng thứ ngươi học… là mồi câu của một con quái vật mà chính các ngươi cũng không hiểu nổi.”
Ông ta chỉ lẩm bẩm:
“Chỉ những kẻ không thay đổi mới bị nuốt chửng. Hừ.”
…
Điểm chung cả bốn bộ lạc lớn chính là di dân.
Một cuộc di dân khổng lồ một cách âm thầm.
Từng tốp nhỏ lắng nghe những người từng đi giao thương, họ tự quyết cho tương lai của mình.
Có người tự mình đi để xem nơi đó ra làm sao?
Có người tụ họp lại cùng nhau tìm kiếm tương lai mới.
Dần dần, số tộc nhân biến mất càng nhiều, càng rõ ràng hơn. Các tộc trưởng mới nhận ra sai lầm của chính mình.
Nhưng đã không kịp nữa rồi.
tấu chương xong