Chương 263 : Hội Thao Sân Vận Động Mùa Đông (3)
Vừa đặt chân vào nhà, Ain lập tức bị Sopa ép vào góc tường.
“Làm sao anh làm được như vậy? Các tiết mục kia có ý nghĩa gì? Mũi tên bắn ra trăm tên là sao? Sao anh có thể sử dụng nhiều loại vũ khí?”
Cô nàng hỏi dồn dập, ánh mắt nghi hoặc, sắc bén.
Ain nghe xong mà muốn đổ mồ hôi lạnh. Không ngờ mới tiếp xúc với bộ lạc hơn hai tháng, Sopa đã biết cách chọn lọc câu hỏi và trong số đó, chỉ có một câu là thật sự chính yếu, còn lại là bình phong che đậy.
Hắn khẽ đẩy cô ra rồi ngồi xuống bàn làm việc. Nhưng Sopa đâu dễ buông tha, cô lẽo đẽo bước theo, ánh mắt chớp chớp như đang ép cung bằng vẻ đáng yêu.
Ain thở dài bất lực. Hắn biết nếu không nói gì, thể nào cô cũng không buông. Đành nói vài lời cho qua:
“Để tạo sự phấn khích. Để tù binh thấy bộ lạc này không chỉ có kỹ thuật và công nghệ, mà còn có sức mạnh cá nhân và kỷ luật quân sự vượt trội.”
Sopa nghe xong chỉ nhíu mày, rõ ràng câu trả lời này không khiến cô hài lòng. Nhưng biểu hiện của Ain cho thấy hắn sẽ không nói thêm gì nữa.
Cô cắn môi, định nói gì đó…thì nhận ra ánh mắt Ain đang nhìn chằm chằm vào ngực mình. Sopa hét lên, ôm ngực chạy ra ngoài.
Ain buông tay xuống, mặt bất lực. Tai hắn gần như tê liệt sau tiếng hét chói tai kia. Nhưng cũng may, nếu hắn không lộ vẻ “dâm tà” ra thì chắc Sopa đã ở lì lại để truy hỏi tới cùng.
Mà nếu cô ở lại… thì người thiệt là cả hai.
Vì bốn cô vợ của Ain đều đang bận: Eny thì đi giao thương, Duyên ở tiền tuyến thu thập tình báo, Rin thì bận rộn trong phòng Trị liệu. Còn Opf đang khảo sát khu vực mới, dựng phòng tuyến tự nhiên cho bộ lạc.
Trong tình cảnh “cô nam quả nữ” thế này, Ain sợ mình chẳng kìm được. Nhất là khi giữa hắn và Sopa còn một lớp quan hệ mập mờ chưa gọi tên.
Hắn ngả người ra ghế, mệt mỏi thở dài.
Không chỉ bốn người kia vắng mặt, mà cả nhiều nhân vật cao tầng khác cũng đang ở ngoài:
Pu thì ở lại khu khai thác giữ trật tự tránh cho đám người đơn độc tới chiếm, vừa tạo điều kiện cho Ry trở về thi đấu, vừa bảo vệ Lim khai phá tài nguyên. Thằng nhóc này im lặng ít nói, nhưng một khi chủ động lại trở nên nguy hiểm khác thường.
Còn bọn người “đơn độc” kia sống hay chết, Ain chẳng buồn quan tâm. Nếu từ đầu họ chịu gia nhập bộ lạc hoặc biết tránh xa, thì có lẽ vẫn còn đường sống.
Còn Lim được giao nhiệm vụ tìm vàng cho Ain thì lại báo về thứ gì đó có màu vàng nhưng không phải vàng. Với việc gần núi lửa thì Ain nghi là lưu huỳnh.
Hắn không nhớ rõ nhiều về thứ này, chỉ biết nó thối hoắc, có thể gây độc và là nguyên liệu chế thuốc súng.
Tất cả mới chỉ là phỏng đoán. Ain vẫn phải chờ Lim mang mẫu về, giao cho nhóm Nghiên cứu kiểm nghiệm. Dù hắn là tộc trưởng, Ain cũng không phải thần thánh vẫn cần người khác khai phá con đường của riêng họ.
Nhưng khổ nỗi, nhóm Nghiên cứu này lại quá chậm chạp.
Họ được bộ lạc nuôi ăn, nhưng thu lượm kiến thức chẳng bao nhiêu. Ngược lại, lại dùng lương thực để “mua” kiến thức từ bên ngoài.
Nghĩ cũng hài: Người đi săn, liều mạng mang thức ăn về. Bộ lạc phân phát phần ăn này cho nhóm Nghiên cứu. Nhóm này lại đem đổi lấy kiến thức.
Chẳng khác nào người ta tự đi kiếm đồ ăn để… mua thêm phần ăn bằng kiến thức.
Một vòng luẩn quẩn kỳ lạ.
Mà thực ra, Ain biết rõ mô hình bộ lạc do hắn thiết lập vốn đã như vậy. Có chút bất công, nhưng đổi lại là áp lực và động lực, ép ai cũng phải vươn lên.
Kiến thức mua từ bên ngoài chưa chắc đã đúng. Phải xác minh. Phải thử nghiệm. Phải phát triển cái mới. Nếu không, nhóm Nghiên cứu này chỉ là con buôn đội lốt học giả.
Và nếu đến mức ấy… Ain sẵn sàng giải tán cả nhóm.
Bởi danh tiếng và địa vị ở Lạc Việt không dễ mà giữ. Một khi mất đi, không khác gì bị vùi dưới bùn. Người người giành giật từng miếng quyền lực đến cả vị trí tiểu đội trưởng nhóm săn cũng có hàng tá người nhòm ngó.
Thậm chí Ain – người đứng đầu bộ lạc cũng chẳng dám lơ là. Luôn có kẻ sẵn sàng đạp hắn xuống bất kỳ lúc nào.
Và nếu nhóm Nghiên cứu sụp đổ, họ có khi chẳng bằng mấy giáo viên hay trọng tài, những chức vụ vừa nổi lên hai năm gần đây nhưng lại ngày càng được coi trọng.
Zua thì cũng ở một góc bộ lạc, chẳng màng thế sự, nó đang hạnh phúc với gia đình nhỏ của mình. Ain cũng muốn ‘gõ’ đầu nó nhắc nhở nhưng nghĩ lại cũng thôi.
Ain đứng dậy bước ra cánh cửa, nhìn bên ngoài, những ánh sáng của lửa bập bùng, tiếng cười nói, bàn luận rôm rả của những tộc nhân.
Ain lại ngồi xuống ghế trước cửa, nuốt trọn được số tù bình, à không tộc nhân mới, Ain đã sẵn sàng cho một cuộc cải cách toàn diện. Nhưng mọi thứ phải hoãn lại chờ kết quả cuộc giao thương của Eny như thế nào đã.
Ain đưa tay lên cao, ngắm nhìn mặt trăng tròn, tộc trưởng chẳng hề dễ chịu, hoặc là mọi thứ do hắn, có lẽ hắn cần phải loại bỏ cái mục đích của mình tập trung cho nhiệm vụ mẹ Âu Cơ.
Đúng rồi, hắn đã sai từ đầu.
Mọi chuyện như này là do hắn.
Ain đã gây ra cái chết hàng trăm, hàng ngàn người trong suốt năm năm qua.
Đẩy những người cha ra chiến trường, đẩy người mẹ mất con, đẩy những đứa trẻ bơ vơi, tạo ra những con ‘quái vật’ học viên Sát bằng những thí nghiệm vô nhân tính.
Đẩy những đứa trẻ đáng thương ra đời bằng mối quan hệ cận huyết, đẩy tộc nhân vào những thứ huyễn hoặc không lối thoát.
Hắn còn nhớ lờ mờ về mấy điều điên rồ…như đẩy bà già xuống biển, hay… quái quỷ thật, có phải mình từng nghĩ mình là heo không?
Ain ngơ ngác, hắn tự tát mình mấy cái rồi chửi đổng:
“Bà mẹ nó, lại bị cái di chứng chết tiệt, má nó chứ.”
Mấy cái huyễn tưởng này khiến Ain lú bà nó luôn, mà hắn nhớ hôm nay mình có quan hệ với ai đâu, sao lại bị di chứng lần nữa?
Càng ngày, Ain càng sợ hãi không biết di chứng sẽ tái phát lúc nào.
Ain vội vào trong nhà nghỉ ngơi, hắn lại sợ tái phát lần nữa rồi ngồi ngoài đây tới bệnh mất.
Dẫu trong lòng còn ngổn ngang, Ain buộc mình phải quay lại với hiện tại, nơi bộ lạc vẫn tiếp tục vận hành như một cỗ máy sống.
…
Sáng hôm sau.
Trời còn chưa sáng, gà còn chưa gáy.
Đã có rất nhiều tộc nhân tỉnh dậy rồi nhanh chóng chạy tới sân vận động cổ vũ, dù không bắt buộc nhưng bộ lạc vẫn khuyến khích lao động bình thường, sẽ được trả gấp đôi ‘lương’ hằng ngày.
Tuy là vậy, thì số lượng khán giả hôm nay cũng đạt mức 9000. Các vận động viên càng hăng say thi thố hơn.
Ở hạng mục bắn cung diễn ra vô cùng căng thẳng khi mà có hai thí sinh thi đấu ở hạng mục 180m, nhưng đã qua bốn vòng rồi vẫn chưa phân định thắng thua.
Việc này đánh động tới Ain, hắn đành phải đi tới coi, vừa tới nơi thì thấy hai người kia. Ain liền buồn chán.
Bởi trong tầm mắt hắn là Ska và Simo, hai người họ không phải vì bắn trúng tâm mà chưa phân định, thứ họ đang thi là xem ai bắn trúng vòng đen nhiều nhất.
Phải biết là vòng đen chỉ có 1 điểm, mà do hạng mục 180m nên tính thành 3 điểm.
Ấy vậy mà hai tên này, vòng nào cũng chỉ có 3 điểm.
Phải nói là hết sức tệ hoặc là cố tình.
Ain nghiêng về vế đầu hơn, bởi hắn biết Ska tệ như thế nào, còn Simo thì hắn chưa có nhiều thông tin, bởi tên này ít khi nào thi thố chỉ ru rú ở khu vườn trồng trọt.
Việc thi thố của hai tên này khiến khán giả cười nắc nẻ, họ ôm bụng mà cười, có người sau mấy lần cười cuối cùng cũng nhận ra gì đó mà mỉm cười bí ẩn.
Ain nheo mắt theo dõi, hắn mỉm cười.
Rõ ràng là bắn hụt nhiều lần, nhưng Simo bắn luôn trúng tâm, nếu đây là tính điểm thông thường, Simo đã vô địch lâu rồi.
Nhắm tâm tuy khó mà dễ, nhưng nhắm bìa coi dễ chứ lại là khó.
Chẳng rõ Simo làm vì mục đích gì, nhưng Ain thấy được sự ổn định lạ thường trong ánh mắt Simo mỗi lần nhắm bắn. Đó không còn là trò chơi, đó là tập luyện thực chiến.
“Quả là hội thao moi móc ra nhiều nhân tài nhỉ Dio?”
Dio đứng ở bên mỉm cười, tay hắn đưa lên rồi viết vào tờ giấy gì đó.
Cái tên vừa được viết là Simo.
Cả hai lại quan sát cuộc thi từ một góc chẳng ai chú ý tới.
Ry lao ra khỏi đường hầm, đạp mạnh xuống sàn gỗ, tiếng vang dội khiến cả sân im bặt. Hắn chỉ tay vào hai kẻ đang thi, giọng lạnh như thép:
“Hai người vào trong hầm! Thi đấu mà như trò hề à?”
Không ai dám cười nữa. Chỉ còn ánh mắt ngạc nhiên của đám tộc nhân khi Ry quay lại, phất tay ra hiệu cho trọng tài:
“Tiếp tục.”
Đến trưa cuộc thi bắn cung cuối cùng đã kết thúc.
Người thắng nhiều hạng mục nhất lại là Kai, hắn vô địch hạng mục bắn ná 100m và 180m, còn 150m bắn cung thì thua một thành viên vô danh của đội 1 nhóm đi săn của Ry với tỉ số sát nút 7- 9.
Nếu không thì Kai đã trở thành người đầu tiên đoạt cú ăn ba trong hội thao lần này.
Ain thoáng bất ngờ nhưng ngẫm lại thì Kai là chỉ huy của nhóm Chấp Pháp và đội Cảnh vệ thì khả năng chiến đấu của hắn cũng không hề thấp.
“Nhưng tài thiện xạ này, đúng là hại chết người khác mà.”
Ain ngao ngán không thôi, một kẻ như Simo đã đủ ác mộng với đám thành viên đi săn rồi, giờ lại có thêm Kai nữa, ông trời đang muốn triệt con đường sống của họ mà.
Một kẻ bắn cung xuyên suốt trong đi săn lại thua một người chỉ ở bộ lạc làm công việc.
Chuyện này mà đồn ra, mặt mũi đám đi săn để đâu cho được.
Nắng lên cao.
Mọi người tranh thủ tìm bóng râm nghỉ ngơi, dù trời có lạnh đi nữa gặp nắng như này cũng phải trốn thôi.
Ry đành cho các thí sinh nghỉ ngơi hai giờ.
Có người nán lại sân tìm chỗ bóng râm ngủ, có người lại đi ra ngoài sân làm quen trước khi thi.
Ain và Dio đi dạo trong hành lang, ghé thăm các phòng họp để cổ vũ tinh thần các đội.
Bởi phần thi buổi chiều là ném lao.
Không giống như thi bắn cung hay ná, nơi tài cá nhân quyết định tất cả, thi ném lao là nơi bộ lạc thể hiện sự ăn ý. Một cái gật đầu sai là ném lệch cả trận.
Cả thi ném lao xa và ném lao chuẩn đều có hạng mục tổ đội, như tổ đội nam nữ, tổ đội 4 nam, tổ đội 3 nữ, tổ đội hỗn hợp 5 người.
Dù vậy vẫn có hạng mục đơn nam, nữ cho cả hai phần thi.
Sau khi động viên xong, Ain đi tìm Ry để bàn chuyện, còn Dio thì đi sắp các bia phóng, chỉ có Dio và Ain là người được quyền sắp bia nhằm đảm bảo sự ngẫu nhiên.
tấu chương xong.