Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
linh-chu-100-lan-thuoc-tinh-ta-tuc-la-vong-linh-chua-te.jpg

Lĩnh Chủ: 100 Lần Thuộc Tính, Ta Tức Là Vong Linh Chúa Tể

Tháng 4 29, 2025
Chương 142. Vong Linh Chúa Tể Chương 141. Tử Vong Long Thần
c4ae7f68533171f62a6b2ed9995b7410

Huyền Huyễn Chi Nghìn Lần Kinh Nghiệm Hệ Thống

Tháng 1 16, 2025
Chương 78. Cuối cùng chi chiến (7) Chương 77. Cuối cùng chi chiến (6)
thai-nhat-dao-qua

Thái Nhất Đạo Quả

Tháng 1 31, 2026
Chương 1032: Không thể nào làm được nghịch chuyển thời gian (1) Chương 1031: Xung Hư có thể nói (2)
bat-tu-de-ton

Bất Tử Đế Tôn

Tháng 2 5, 2026
Chương 2167: Triệt để hủy Chương 2166: Cùng nhau trông coi?
muon-choi-that-gia-thieu-gia-hoi-qua-dao-cua-ta-sao.jpg

Muốn Chơi Thật Giả Thiếu Gia, Hỏi Qua Đao Của Ta Sao

Tháng mười một 26, 2025
Chương 295: Đại kết cục Chương 294: Thủy nguyên hắc ám
bat-dau-vua-vo-dich-he-thong-tien-dua-than-thu-lam-lao-ba-ta.jpg

Bắt Đầu Vừa Vô Địch, Hệ Thống Tiễn Đưa Thần Thú Làm Lão Bà Ta

Tháng 4 15, 2025
Chương 106. Có các ngươi bầu bạn, thật tốt Chương 105. Thành Toàn
toan-dan-lanh-chua-duy-chi-co-ta-la-sa-doa-de-quoc.jpg

Toàn Dân Lãnh Chúa: Duy Chỉ Có Ta Là Sa Đọa Đế Quốc?

Tháng 2 1, 2025
Chương 518. Đại kết cục: Văn Minh ý nghĩa Chương 517. Chỉ dẫn lạc đường người ca
dao-huu-ho-tro-nap-diem-dien-di

Đạo Hữu, Hỗ Trợ Nạp Điểm Điện Đi

Tháng mười một 2, 2025
Chương 338: Kết thúc cảm nghĩ Chương 337: Đại kết cục
  1. Số Phận : Thời Đại Nguyên Thủy
  2. Chương 253 : Số Phận Sắp Đặt
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 253 : Số Phận Sắp Đặt

Ain vội buông tay ra, Sopa đỏ mặt nhưng cô cảm thấy chút thất vọng mơ hồ. Rõ ràng là cô muốn bỏ chạy nhưng tại sao cô lại mong chờ hành động tiếp theo của Ain, cô muốn hắn làm gì đó với mình.

Phụ nữ quả thật khó hiểu.

Ain nhìn Sopa rồi nói:

“Cô tạm ngưng nhiệm vụ kia, nhường lại cho Duyên. Còn cô thì làm chuyện này giúp tôi.”

Sopa thở một hơi, rốt cuộc tên xấu xa này chỉ muốn cô là người làm việc.

“Tại sao hắn không thử muốn nhiều hơn chứ? Mình sẽ đồng ý mà.”

Sopa lẩm nhẩm, Ain không nghe rõ, hắn hỏi lại:

“Hả, cô nói gì?”

“Không có gì tên ngốc.”

Sopa bật dậy, cô hét vào mặt Ain. Hắn ngơ ngác tự hỏi mình đã nói gì sai sao?

Ain vò đầu, hắn bỏ qua chuyện này vậy. Nghĩ nhiều nhức đầu lắm.

Ain chỉ vào tấm bản đồ rồi nói:

“Khu mỏ hiện giờ đang không có người, những thợ mỏ đang tập trung ở những khu vực mới, tôi sẽ cho họ quay về khu mỏ. Nhưng sự hao hụt người của bộ lạc sẽ có thể khiến đám tù binh làm loạn…”

“Anh muốn tôi trực tiếp điều học viên Sát tới để giám sát, cũng như là cho mọi người thấy rõ nhiệm vụ của tôi đúng không?”

Ain còn chưa nói xong, Sopa đã tiếp lời, hắn nghe vậy chỉ giơ ngón cái lên. Sopa thở dài rồi nhanh chóng đi vào phòng ngủ, cánh cửa khóa lại.

Ain lúc này mới chợt nhận ra, phòng ngủ của mình mà. Hắn lao tới cánh cửa đập liên tục:

“Này, Sopa, mở cửa phòng ra, cô đóng vậy sao tôi vào ngủ hả? Có nghe không hả?”

Ain nói hoài mà Sopa chẳng trả lời, hắn chán nản ngồi vào bàn làm việc, đường đường là chủ nhà giờ lại mất phòng ngủ coi tức không.

Là một tộc trưởng giờ gặp cảnh sắp phải ngủ ở bàn làm việc, tin này lộ ra tộc nhân sẽ nghĩ gì về hắn.

“Hay mình ra chỗ Ichi ngủ, ngoài đó cũng có êm và ấm. Không được, như vậy ai coi mình ra gì. Chết tiệt, con ả này. Hừ, hừ lần sau tét mông cô ta mới được.”

Càng nghĩ, Ain càng hậm hực, nhưng rồi hắn nhìn lại xấp báo cáo mà buồn rầu.

Chuyện ở khu mỏ và giám sát tù binh đã xong, lương thực thì hắn cần thêm ít nhất một tháng nữa, khi đó mùa thu hoạch mùa vụ lúa thứ hai tạm đủ sức cho 19000 cái miệng ăn.

Với tình hình mấy năm nay thì Ain nhẩm tính duy trì 3 vụ một năm thì bộ lạc hắn đủ sức xuất khẩu gạo ra các bộ lạc khác, từ đó thu lại rất nhiều tài nguyên khác.

Còn bây giờ Ain vô cùng đau đầu với lượng lương thực còn lại để duy trì số miệng ăn khổng lồ này, làm sao mà có thể đủ duy trì cho tới hết mùa vụ thứ hai.

Cho dù Ain có cho mọi người ăn khoai lang mỗi ngày chỉ một củ cũng chẳng đủ.

Phải nói là Ain quá tham lam khi quyết định hồi sinh 11000 tù binh, hắn khi đó quá chú tâm vào nhiệm vụ của mẹ Âu Cơ nên đã bỏ qua vấn đề sau đó.

Ain vò đầu bứt tai thêm lần nữa, rồi gục mặt xuống bàn làm việc.

Bên ngoài, ánh trăng đã lên cao. Gió đêm thổi nhè nhẹ qua khe cửa, mang theo mùi khói bếp và tiếng lửa rì rào từ khu lò nung vẫn còn sáng đèn.

Một ngày như mọi ngày. Nhưng cũng không hề bình thường chút nào. Hắn khẽ lẩm bẩm:

“17000 tù binh… Đó là quyết định của mình. Không ai khác.”

Ain siết chặt bút. Hắn không hối hận, nhưng thực sự đã đánh giá thấp cơn đói.

Cơn đói là thứ tàn bạo hơn cả chiến tranh. Nó có thể đẩy một người hiền thành kẻ cướp, một đứa trẻ thành sát nhân. Và trong cái thời đại mà cái chết là lẽ thường, Ain hiểu chỉ một sai lầm về lương thực sẽ khiến cả bộ lạc Lạc Việt sụp đổ.

Một tiếng lạch cạch rất khẽ vang lên.

Cánh cửa phòng ngủ mở ra. Sopa thò đầu ra, tóc rối, mắt nhắm mắt mở.

“Vào đi tên ngốc, tôi để cửa khóa một nửa mà.”

Cô lẩm bẩm, rồi quay lưng bước vào trong, chẳng buồn nhìn lại.

Ain khựng lại, hắn đứng dậy, nhìn căn phòng tối mờ kia như thể…là cả một cái bến cảng bình yên giữa biển người hỗn loạn.

“Ơ…Cô biết tôi ngủ ở bàn mấy lần rồi à?” – Ain hỏi theo bản năng.

Sopa không đáp. Nhưng Ain thấy tay cô… cầm sẵn chiếc gối nhỏ.

Hắn mỉm cười.

Báo cáo vẫn còn đó, mệt mỏi vẫn đè nặng vai, nhưng…ít nhất đêm nay, hắn không phải ngủ ở bên ngoài.

Có lẽ chính Ain, Sopa hay bốn cô vợ chẳng hiểu mối quan hệ này là gì, Ain có thể ôm Sopa ngủ ngon lành nhưng hắn chưa bao giờ coi tình cảm của cả hai là tình yêu.

Nó là một thứ gì đó khó giải thích.

Có lẽ là do số phận của cả hai giao nhau ở khoảng thời gian này, tới một lúc nào đó, số phận cả hai lại tách rời. Ngay cả Ain và Sopa đều mơ hồ nhận thấy nên họ chỉ muốn như này, để sau này sẽ đỡ đau trong lòng hơn.

Nhưng càng như này, lòng càng đau.

Số phận là một thứ gì đó rất lạ, rất thực, rất đau đớn, nhưng cũng rất đẹp, rất ngọt ngào.

…

Ain bước ra ngoài nhà, trời dù đã khuya nhưng hắn chưa nghỉ ngơi. Những báo cáo, Ain đã tạm thời giải quyết nhưng chưa dứt điểm vấn đề được mà thôi.

Ain ngẩng đầu lên ngắm bầu trời.

Hôm nay là vầng trăng khuyết, rất đẹp. Bầu trời nhiều sao, rất đẹp. Không gian khoáng đãng, rất tốt.

Nhưng Ain biết ở trên cao kia là những cuộc chiến vô hình liên tục diễn ra từng giây, từng tích tắc.

Mỗi cái chớp mắt của hắn ở đây, trên ngoài vũ trụ đã có bao nhiêu hành tinh, ngôi sao bị hủy diệt nhiều cách khác nhau.

Vật vạn đều sinh sôi, đấu tranh, sinh tồn. Vậy tại sao, Ain lại thấy nhàm chán.

Phải chăng là hắn đã cảm thấy mệt mỏi. Không, hắn chẳng mệt. Ngoài kia dù là một con kiến cũng chẳng thấy mệt sau một cuộc chiến tranh giữa hai tổ kiến, chúng vẫn phải tiếp tục chiến đấu, sinh tồn, tất cả vì tổ của mình.

Vậy lý gì Ain phải mệt như vậy? Chẳng phải nói hắn thua cả con kiến sao?

Đương giản hắn là con người.

Con người rất đặc biệt trong vũ trụ này, họ biết suy nghĩ, cảm xúc, ý chí, tư tưởng. Mà mỗi con người lại khác nhau, không ai giống ai hoàn toàn. Dù bề ngoài tương đồng nhưng vẫn có nét khác nhau.

Đối phó với động vật lại dễ hơn nhiều so với con người.

Ain hoàn toàn rõ 17000 tù binh có ý nghĩa gì với bộ lạc này. Muốn thu phục tất cả không hề là chuyện dễ như trước kia, người đã trải nghiệm cái chết một lần lại càng khó đoán.

Ain chẳng phải là thần, hắn chỉ là con người mang những thứ giả tạo trên người để họ tôn thờ mình là thần.

Khả năng của Ler nghe thì rất khủng bố nhưng cũng chỉ là trò con mèo, chỉ cần một kẻ như Ry là hoàn toàn vô hiệu khả năng này.

Ain chưa bao giờ được sống với con người thật của mình, làm sao mà Ler có thể đọc được hắn.

Vậy đó 17000 tù binh giống hắn thì sao?

Ain hoàn toàn bó tay, bộ lạc lần nữa chiến tranh.

Và lần này sẽ thất bại.

Bởi ba Thần Khí hắn dùng đã hoàn toàn ở trạng thái chờ cooldown, còn một Thần Khí khác như nó chẳng có tác dụng trong chiến đấu, hoàn toàn vô tác dụng.

Thứ hắn cảm thấy bây giờ chính là sự mơ hồ.

Hắn mơ hồ không biết quyết định nào là đúng, nào là sai?

Hắn mơ hồ mình nên tiếp tục theo đuổi nhiệm vụ của mẹ Âu Cơ hay là mục đích của riêng mình.

Hắn mơ hồ về bốn cô vợ của mình, liệu hắn đã yêu họ thật sự.

Ain chẳng rõ mình nghĩ gì, những gì hắn đang và đã làm hướng tới điều gì. Ain chẳng biết nữa.

Cảm giác mơ hồ này khiến hắn hoàn toàn lạc lõng giữa dòng đời.

“Tách!”

Ain ngơ ngác ngắm nhìn bầu trời, bỗng hắn búng tay một cái, gương mặt bình thường của hắn đã trở về bình thường.

Gương mặt Ain hiện ra sự sợ hãi vô tận, bởi vì tình trạng của hắn vừa rồi chính là di chứng của việc sử dụng Thần Khí, nó khiến hắn mất đi định hướng.

Nếu việc này diễn ra ngay trên chiến trường hoặc trước tộc nhân, không biết chuyện gì sẽ xảy đến.

Ain nhìn vào đôi tay của mình, hắn không ngờ Thần Khí quá mạnh mẽ.

Chỉ là di chứng thôi mà đã gần khiến hắn thành một người thực vật chìm vào những dòng suy nghĩ mãi mãi.

Rõ ràng Thần khí không nên để nhân loại dùng, bởi nó quá nguy hiểm. Lỡ như di chứng này thay đổi hắn thành loại hôn quân rồi sao?

Một quả bom vô hình đang ở trên người Ain, chẳng rõ ngày giờ nó tự kích nổ.

Hắn thật ân hận khi mà sử dụng Thần Khí này, nhưng nếu lúc đó hắn từ chối Tứ Bất Tử thì Ain có toàn mạng trở lại hiện thực.

Ain siết chặt tay, hắn càng quyết tâm mau chóng thay đổi tư tưởng phụ thuộc vào Thần linh cho các tộc nhân mới được.

Hắn cần một thứ gì đó vững chắc hơn.

Một niềm tin mới. Một con đường mới.

Ain ngẩng đầu lên lần nữa, không phải để ngắm trăng, mà là để xác định: Phải thay đổi.

Nếu Thần Khí là ngọn lửa, thì hắn phải là người giữ diêm. Không ai khác được chạm vào nó – và ngay cả hắn, cũng phải đặt ra giới hạn.

Và Ain đã nghĩ tới một thứ tuyệt vời hơn tất cả.

Đức tin.

Nhưng đức tin vào thứ gì?

Ain tự hỏi chính mình, hắn đã từng nhớ về một đội quân bất tử ở thế kỷ 16, về sau sự kiện này khiến tất cả phải kính phục. Bởi họ là đội quân của đức tin, sức mạnh vô hình này khiến họ trở nên bất tử về tinh thần.

Và Ain muốn sử dụng điều này.

Chỉ là hiện tại Ain vẫn chưa tìm được thứ gì thích hợp cả.

Vậy hắn cần làm một thứ để thích hợp.

Ain bước vào trong nhà, hắn cần nghỉ ngơi. Sắp tới Ain sẽ rất bận hơn nữa.

…

Sáng sớm.

“Ò. Ó. Ooooo!!!”

Tiếng gà gáy vang cả bộ lạc, đánh dấu một ngày mới đã sẵn sàng.

Ain nhíu mày, vì nắng chiếu vào mắt hắn. Ain ẻ oải cử động cơ thể, nhưng có thứ gì đó đè lên cánh tay hắn, Ain thử sờ mò xem là thứ gì?

“Mềm?”

Ain tự hỏi trong đầu, thứ hắn vừa chạm vào rất mềm và đàn hồi, hắn lại cử động một chút.

A, nó rất vừa tay hắn nữa.

“Là gì vậy?”

Bỗng Ain bật dậy, hắn quay đầu nhìn thứ này trên cánh tay mình.

Sopa.

Ain vuốt mặt, hắn cẩn thận rút cánh tay mình ra, nếu không cô ả tỉnh dậy thì hắn phải chịu sự trừng phạt. Mà chuyện này tới tay Duyên càng khổ hơn.

Ain đổ mồ hôi hột rồi.

Mới sáng sớm mà hắn cảm thấy hôm nay nóng quá trời, làm ướt cả áo hắn. Nhưng sau lưng lại thấy lạnh lạnh, như thể có tảng băng ở sau lưng.

Ain cười ngờ nghệch quay lại.

Eny.

Con bé mỉm cười, nhìn hắn nói:

“Anh làm gì vậy?”

“Không…không…chuyện này…chuyện này là hiểu lầm…Đúng rồi hiểu lầm thôi.”

Ain lắp bắp giải thích.

Nhưng Eny đã tiến tới…

Tấu chương xong.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

che-tao-vo-thuong-tien-mon-bat-dau-ba-ngan-kim-dan-khach.jpg
Chế Tạo Vô Thượng Tiên Môn, Bắt Đầu Ba Ngàn Kim Đan Khách!
Tháng 1 18, 2025
d68f6cfc303c72ae5f3884b7f7d05c8a
Ta Có Thể Truyền Thừa Cao Thủ Tu Vi
Tháng 1 16, 2025
ta-ban-com-hop-toan-truong-tren-duoi-deu-dien-roi.jpg
Ta Bán Cơm Hộp, Toàn Trường Trên Dưới Đều Điên Rồi
Tháng 1 23, 2025
troi-ban-ta-than-kiem.jpg
Trời Ban Ta Thần Kiếm
Tháng 2 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP