Chương 230 : 1.500 Vs 25.000 (4)
Ba người lặng nhìn nhau một lúc lâu, chẳng ai nói gì, cũng không ai hành động.
Mãi đến khi bụng cả ba cùng réo lên, không ai bảo ai, đều đỏ mặt rồi lặng lẽ đi xuống bếp.
Và ở đó, họ thấy Ain.
Hắn đang nấu ăn, vẻ mặt bình thản như thể chẳng có gì đặc biệt. Bữa sáng gần như đã hoàn tất.
Eny lập tức vui vẻ chạy đến lấy chén đũa dọn ra bàn. Rin thì hít một hơi, lấy lại bình tĩnh rồi ngồi xuống ghế.
Chỉ có Sopa… đứng đó, không biết phải làm gì.
Ain dọn món ăn ra đĩa, trang trí thêm ít rau cho đẹp mắt. Khi quay người lại, hắn thấy Eny và Rin đã an vị trên bàn từ bao giờ.
Còn Sopa…vẫn đứng ngập ngừng ở một góc.
Ain khẽ nhướng mày, ngoắc tay gọi cô lại.
Sopa nhìn hắn, chần chừ. Nhưng Ain cứ ngoắc mãi, nụ cười trên môi hắn đầy ẩn ý.
Cuối cùng, cô cắn nhẹ môi rồi đi lại, ngồi xuống bên cạnh Rin.
Ain mỉm cười, cất giọng trầm ấm:
“Chúc cả nhà ngon miệng.”
Eny và Rin đồng thanh:
“Chúc cả nhà ngon miệng!”
Sau đó, cả ba bắt đầu dùng bữa.
Sopa thoáng ngỡ ngàng. Khi còn ở một mình, Rin chưa từng có kiểu chúc bữa ăn như thế này, điều đó khiến cô lúng túng.
Nhưng khi thấy mọi người tự nhiên, cô cũng cầm đũa lên ăn theo.
Chỉ là…Sopa không nhận ra ánh mắt của ba người kia thoáng ngạc nhiên.
Họ không ngờ Sopa có thể sử dụng đũa và muỗng thành thạo như vậy.
Ain khẽ nhíu mày. “Không lẽ đây cũng là thiên phú?”
Bình thường, người lần đầu dùng đũa sẽ vụng về, vậy mà Sopa lại gắp thức ăn rất trơn tru. Hắn còn tưởng hôm nay sẽ được chứng kiến cảnh Sopa vật lộn với đôi đũa, nhưng kết quả…cô nàng hoàn toàn tự nhiên.
Chẳng lẽ đây là lần đầu của cô ấy? Không thể nào.
Hắn không biết rằng, trong suốt một tuần qua, Sopa đã âm thầm luyện tập. Không có gì làm, cô chỉ một mình mày mò học hỏi, ngồi mấy tiếng mỗi ngày chỉ để tập cầm đũa, dùng muỗng, gắp thức ăn…
Chính vì vậy, giờ đây Sopa đã có thể dùng đũa như một tộc nhân bình thường. Nếu nhìn kỹ, vẫn có chút vụng về.
Và Ain…cuối cùng cũng nhận ra.
Bữa ăn yên lặng trôi qua, cho đến khi tiếng đũa ngừng lại. Sopa ngẩng đầu, thấy ba người kia đều đang nhìn mình. Cô lập tức đỏ mặt, lí nhí hỏi:
“Bộ có chuyện gì sao?”
Ain khẽ cười, xua tay:
“À, không có gì, cứ ăn tiếp đi.”
Eny vội vàng gật đầu:
“Đúng, đúng! Không có gì đâu!”
Rin nhìn Sopa, bất ngờ vươn tay tới, nhẹ nhàng lấy một hạt cơm còn dính trên má cô.
“Dính cơm này.”
Sopa cứng đờ, hai má ửng hồng. Sau khoảnh khắc bối rối, bốn người tiếp tục bữa ăn. Không khí cũng thoải mái hơn, Sopa cởi mở hơn, bắt đầu trò chuyện với Eny và Rin.
Ain chỉ ngồi nhìn, khóe môi khẽ cong lên.
…
Ain nhận được tin Lea đã trở về.
Hắn lập tức ra lệnh cho Ry triệu tập cô nàng tới gặp mình.
Bên ngoài, bộ lạc vẫn tất bật chuẩn bị. Những chỉ huy của Ain đã bình phục hoàn toàn.
Quân số có thể ít, nhưng hắn đủ tự tin nghiền nát toàn bộ lực lượng của kẻ phản bội kia.
Ain ngồi trầm ngâm trên ghế, ánh mắt hướng ra bên ngoài. Những tộc nhân đang làm việc không ngừng nghỉ.
+ Có người mài lại vũ khí.
+ Có người tranh thủ tập luyện chiến thuật.
+ Có người đôn đốc những chiến binh mới.
Dù bộ lạc đã tổn thất nặng nề, Ain vẫn không lo lắng. Bởi lẽ, hắn đã có lực lượng bổ sung gấp 15 lần số quân đã mất.
Chỉ là…hắn vẫn chưa thể sử dụng chúng ngay lập tức. Những tù binh này cần ít nhất vài năm để thuần phục hoàn toàn.
Ain khẽ thở dài.
“Haiz.”
Nếu hắn có thể điều động 1.500 quân ngay bây giờ, Ain đã chẳng cần lo nghĩ. Nhưng…dù có giành được chiến thắng, cái giá phải trả vẫn quá lớn.
Bởi mỗi chiến binh của bộ lạc đều là những người đã tôi luyện suốt nhiều năm trời.
Mỗi người ngã xuống đều là một tổn thất không thể bù đắp. Tù binh thì không thể so sánh được.
Trung thành? Không chắc.
Quyết tử vì bộ lạc? Không thể.
Kỹ năng, kiến thức, kinh nghiệm? Càng thua xa.
Muốn đào tạo lại tất cả, cần một quá trình dài. Mà lúc này, bộ lạc đang đứng trước một con dốc lớn.
Chỉ cần vượt qua đoạn này…Lạc Việt sẽ vươn mình ra cả châu lục.
Có rất nhiều thứ đang chờ hắn xây dựng.
Ain biết nguyên nhân của mọi chuyện. Hắn không trách bất kỳ ai. Chỉ trách chính mình…quá ngu ngốc để nhận ra điều này sớm hơn.
Và rồi…Lea đã tới. Cuộc họp bắt đầu.
Khi mọi người bước ra, mỗi người mang theo một tâm trạng riêng.
Chỉ có Ain…vẫn còn trăn trở.
Trận chiến sắp tới…sẽ vô cùng khó khăn.
…
“Mau dồn sức vào!” Tel quát vào đám tù binh mới.
Họ đa phần là người trẻ, họ muốn chứng minh bản thân. Họ muốn trở thành một phần của bộ lạc.
Và khi đối mặt với sự hùng mạnh của vũ khí Lạc Việt, họ đã chọn đứng về phía Ain, tham gia vào trận chiến lớn này.
Dio chẳng bận tâm. Có quân tham gia là quá tốt rồi. Nó còn chẳng có tâm trí để để ý đến đám tân binh đó.
Một nửa cánh quân đã bỏ mạng để bảo vệ nó. Tất cả những gì còn lại, chỉ để Dio được sống.
Dio siết chặt tay, ánh mắt lặng lẽ nhìn Tel đang chỉ huy đám tân binh. Tất cả đều là quyết định của nó.
Chính nó đã để Tel rời đi, để rồi hắn trở về với tâm lý nặng nề, gắng gượng đến tận bây giờ.
Chính nó đã ở lại, câu kéo thời gian, để rồi bị đánh đến sống dở chết dở.
Dio ngước nhìn về phía ngôi nhà của Ain.
Có lẽ sau cuộc chiến này, sẽ có một cuộc thanh lọc nhân sự rất lớn. Và người đầu tiên bị thay thế…có lẽ là nó.
Dio tự biết bản thân không phải một chỉ huy thực thụ. Ry hay Garu sẽ phù hợp với vị trí này hơn.
Còn nó có lẽ sẽ rời tiền tuyến, trở về hậu phương. Bởi Ain từng nói:
“Hậu phương không vững chắc, làm sao tiền tuyến có thể an tâm mà chiến đấu?”
Tel cũng sẽ như Dio mà thôi. Tâm lý của hắn chưa từng vượt qua được cú sốc. Ai cũng nhìn thấy nhưng chẳng ai có thể giúp được.
Ska cũng thế. Nếu Dio thực sự nghiêm túc, có lẽ hắn nên thay Ska bằng Rok hoặc Mih.
Một quyết định sai lầm…Thay đổi vận mệnh của cả ba người. Không…Có lẽ là cả bộ lạc.
Dio lặng người, nó đã hiểu ra. Vì sao Ain luôn có những quyết định khó hiểu.
Hắn đã nhìn thấy tất cả ngay từ đầu, nhưng vẫn cố cho họ cơ hội để chứng minh bản thân. Chỉ là…
…
Sopa ngồi đối diện Ain. Hắn đang dựa lưng vào ghế, tay chống cằm, ánh mắt dán chặt vào bản đồ lớn treo trên tấm bảng gỗ.
Còn cô đang đọc bản kế hoạch của Ain. Càng đọc, cô càng nhíu mày. Mãi một lúc, Sopa mới lên tiếng:
“Bộ lạc của tôi đã bị hạ theo kế hoạch này từ đầu sao?”
“Đúng vậy.”
Ain đáp gọn lỏn, chẳng buồn ngẩng đầu lên. Hắn đã nhìn ra điều này từ lâu.
Mấy ngày qua, Ain cũng đã hiểu rõ về cô nàng này. Một người có nhan sắc tuyệt trần, có kiến thức về Vu thuật, thậm chí còn khá thông minh… Nhưng ngoài mấy thứ đó ra, Sopa đúng là một con ngốc.
Sopa cắn môi, bất lực đặt bản kế hoạch xuống bàn. Cô không ngờ bộ lạc cũ của mình lại xui xẻo như vậy. Nhưng đồng thời, cô cũng không thể không khâm phục Ain.
Nếu đặt cô vào vị trí đó, dù có biết trước kế hoạch, cô cũng không thể nào thay đổi số phận bộ lạc cũ được.
Bởi kế hoạch của Ain…Quá chi tiết, quá hoàn hảo và quan trọng nhất là có vô số phương án dự phòng.
Bộ lạc của cô không có đường thoát ngay từ đầu.
Sopa thở dài, cố dẹp đi nỗi bất lực trong lòng. Cô hỏi:
“Vậy trận chiến sắp tới, anh tính sao?”
Ain lười biếng nằm rạp xuống bàn, tay xoay xoay trên tấm bản đồ, giọng thờ ơ:
“Có thể bắt đầu từ đây…Nhưng có lẽ ở đây thì tốt hơn. Còn nếu kẻ thù xuất hiện ở điểm này, tôi phải làm gì? Nếu chúng tập trung ở kia, chúng ta sẽ phản ứng ra sao?”
Sopa nhìn theo từng điểm mà Ain chỉ, cô càng nhìn, càng thấy rắc rối. Mỗi vị trí đều có điểm mạnh và điểm yếu riêng. Chỉ cần đặt quân sai chỗ, toàn bộ đội quân có thể bị tiêu diệt ngay lập tức.
Sopa không hiểu nổi. Đám đàn ông này vì sao lại thích chiến tranh đến vậy?
Mọi thứ quá đau đầu. Ấy thế mà…Tên lười biếng trước mặt cô, lại có thể tính toán chu toàn đến từng chi tiết nhỏ nhất.
Sopa nhìn chằm chằm vào bản đồ, suy ngẫm một lúc rồi chỉ vào một vị trí.
“Nếu ở đây thì sao?”
Ain lười biếng ngước mắt lên, ánh nhìn dõi theo ngón tay thon thả của Sopa. Mùi hương thoang thoảng từ cô len vào khứu giác hắn, mang theo một cảm giác mơ hồ.
Ain thoáng dao động, nhưng nhanh chóng lạnh nhạt đáp:
“Chỗ đó đúng là tốt…nhưng kẻ địch rất đông. Chúng có lẽ đã đặt quân phòng hờ, bởi nơi đó quá quan trọng.”
Sopa nhíu mày:
“Quan trọng?”
“Đúng vậy.”
Ain dùng tay chỉ vào bản đồ, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sự sắc bén:
“Cô nhìn xem. Nếu tôi chiếm được vị trí này, tôi sẽ buộc kẻ địch phải dồn quân đến đây. Và khi đó…”
Ngón tay hắn dịch chuyển qua một điểm khác.
“Tôi đánh thẳng vào đây, chúng sẽ bị kẹp chặt ở giữa. Đến lúc đó, làm sao mà chúng thắng được?”
Sopa trầm mặc quan sát, từng lời của Ain như khai sáng bộ não cô.
Cô không thể không thừa nhận…Hắn đúng là một con quái vật chiến thuật.
Một lúc sau, Sopa bất ngờ đổi chủ đề:
“Vậy…anh có thể cho tôi xem Học viện Sát được không?”
Ain lập tức dừng lại, ánh mắt hờ hững chuyển sang lạnh lẽo. Hắn ngả người ra sau, giọng điệu bực tức:
“Cho cô vào đó rồi cô tẩy não chúng, ám sát tôi à?”
Sopa giật mình, xua tay liên tục:
“Không! Không! Tôi nào dám!”
Nhưng…chính vì phản ứng nhanh quá mức của cô, Ain phì cười. Hắn chống cằm, nhìn cô đầy thú vị:
“Cô vừa có ý định đó, đúng không?”
Sopa cứng đờ. Chỉ là một ý nghĩ thoáng qua, vậy mà hắn cũng nhận ra? Cô thực sự bắt đầu sợ người đàn ông này rồi.
Nhưng Ain không truy cứu, chỉ bình thản nói tiếp:
“Được thôi. Tôi đồng ý, nhưng cô phải chấp nhận ba điều kiện.”
Sopa hơi nghi ngờ:
“Điều kiện gì?”
“Thứ nhất, cổ vũ mọi người trong trận chiến.”
“Thứ hai, để Rin thử nghiệm độc lên cô.”
“Thứ ba, luyện tập với nhóc Kil.”
Sopa trừng mắt:
“Được cái đầu anh! Hừ!”
Nói xong, cô bực bội đứng dậy, hậm hực đi thẳng vào phòng ngủ. Ain chớp mắt, hơi ngẩn ra. Hắn chỉ mới ra một ít điều kiện thôi mà…
Nhưng chẳng ai để ý đến nụ cười nhếch mép của hắn.
Ain tựa lưng vào ghế, nhìn theo hướng Sopa vừa khuất bóng. Hắn khẽ gõ ngón tay lên bàn, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước tĩnh lặng.
Sopa…Hắn đã đánh giá thấp cô nàng này.
Gọi cô là con ngốc…có lẽ chưa đủ.
Chỉ cần một thời gian quan sát và học hỏi, Sopa có thể nắm vững bất kỳ kỹ năng nào.
Ví dụ…
Một người thợ chế tác mất ba năm để tạo ra một chiếc nhẫn thủ công. Sopa chỉ cần nhìn và thử vài ngày, cô có thể đạt tới trình độ đó.
Nhưng…Điều đó không có nghĩa cô học được mọi thứ, để thành thạo một kỹ năng, cô cần ba điều kiện: Sự thích thú, thể trạng phù hợp và thời gian quan sát.
Vẫn ví dụ trên…Cô có thể chế tác nhẫn, nhưng lại không chịu nổi hơi nóng của lò nung.
Cô có thể học một đòn vật, nhưng thể chất yếu khiến cô ngã sấp mặt.
Ain mỉm cười nhạt. Có lẽ…hắn cần phải để mắt đến cô ta nhiều hơn một chút.
tấu chương xong.