Chương 224 : Nữ Nhân Không Dễ Trêu Chọc (2)
Opf nhíu mày khi nhìn tình hình chiến trường, cô cắn nhẹ vào môi, sau đó cô lại đưa tay lên miệng thổi :
“Huýt!!!”
Kẻ địch ngơ ngác. Các chiến binh Lạc Việt bừng lên hy vọng.
Thống lĩnh bầu trời đã tham chiến.
Bóng đen phủ xuống chiến trường. Những cặp mắt sắc lạnh từ trên cao rọi xuống.
Tiếng gió rít lên khi đàn chim lao xuống như mưa tên sống động.
“Quát!!”
Một tên địch ôm lấy mặt khi một chiếc mỏ bọc sắt mổ thẳng vào mắt hắn!
“Aaa! Mắt tao!!!”
“Véo!!!”
Một chiến binh khác lãnh trọn một cú xé ngang cổ từ bộ vuốt thép của con cú mèo đại bàng khổng lồ. Máu bắn tung tóe như thác đổ.
Kẻ địch mất kiểm soát.
Chúng vung lao, đá loạn xạ, tấn công cả đồng đội vì không biết đâu là ta, đâu là thù. Tiếng la thất thanh hòa vào tiếng kêu của bầy chim.
Phía cánh quân số 6 tranh thủ ổn định đội hình.
Bầy lợn rừng, bò rừng cũng vội vàng lấy lại sức. Chúng đã kiệt quệ. Suốt từ nãy đến giờ, chúng không chỉ chiến đấu, mà còn phải bảo vệ những chiến binh bên trong.
Nếu không nhờ Lea giữ vững lỗ hổng 30 con lợn rừng để bịt đường địch tràn vào…Cả cánh quân này đã bị đồ sát.
Nhưng…Lea cũng đã kiệt sức. Dù cô mới tham chiến vài phút, cường độ chiến đấu quá cao.
Cánh quân nữ nhân này…đã dốc hết sức. Họ vẫn đứng…Đã là kỳ tích.
Lea cố siết chặt chuôi kiếm, nhưng tay cô run rẩy theo từng nhịp thở. Đôi chân đã mềm nhũn, trán đầy mồ hôi.
Kẻ địch bắt đầu phản kích bầy chim, chúng không quan tâm sống chết nữa. Chỉ cần thoát khỏi đàn chim điên này là được.
Bầy chim cũng dần mất thế chủ động, phải bay lượn trên trời.
…
Nhưng thế là đủ. Bấy nhiêu đã là quá đủ.
Bầy lợn và bò rừng đã kịp lấy lại hơi thở. Không cần đợi kẻ thù ổn định lại
CHÚNG LAO LÊN!!!
Lại một lần nữa, kẻ địch phải đối mặt với cơn ác mộng này. Nhưng…Ác mộng vẫn chưa dừng lại.
Opf nhìn trận chiến, cô biết thể chất của đội quân không thể cầm cự lâu hơn nữa.
Thời điểm này, chính là lúc tung ra con bài cuối cùng.
Cô đặt tay lên thanh quản, huýt một hơi. Và.
“BEEEEEEIIIIIII!!!”
“ẦM ẦM ẦM!!!”
Từ sau tháp canh, hàng trăm bóng trắng và xám lao ra như cơn sóng dữ. Bầy cừu. Bầy dê.
Chúng kêu vang trời, chúng lao đi với tốc độ điên cuồng.
Chiến trường…lại một lần nữa trở thành địa ngục.
“PHẬP!!!”
Một con dê lao thẳng vào một tên địch. Sừng nó cắm ngập vào bụng hắn. Cách sừng cong vào trong khiến da thịt bị xé toạc theo đường cắt.
Hắn chưa kịp la lên, máu đã chảy thành vũng dưới chân.
“Bịch! Bịch! Bịch!”
Những con cừu húc thẳng vào ngực kẻ địch. Chúng không to lớn như bò rừng…Nhưng tốc độ của chúng đủ khiến xương sườn kẻ địch gãy nát.
Mỗi cú húc…Nếu không làm kẻ thù văng xa vài mét, thì cũng để lại hai lỗ thủng toang hoác trên cơ thể chúng.
…
Kẻ địch gào thét trong hỗn loạn, chúng không còn biết phải đối mặt với cơn ác mộng nào trước nữa.
Opf nheo mắt. Thế trận đã đảo chiều.
Lực lượng chính của kẻ địch đang dần rơi vào hỗn loạn. Đây chính là thời điểm quyết định.
Chiến trường luôn có nhiều biến số.
Một tên không biết tránh thoát được vòng vây của bầy lợn mà lao vào bên trong, hắn không chờ đợi vào tầm mà thẳng tay phóng ngọn lao đá sắc nhọn.
“Vút!!!”
Mũi lao xé gió, lao thẳng lên cao, rồi chững lại. Rồi…đột ngột đổi hướng, tăng tốc kinh hoàng về phía tháp canh.
Mọi thứ tất cả diễn ra chỉ trong vài giây, từ lúc mũi lao rời khỏi tên kia tới gần mục tiêu.
Tên phóng lao mất đà, lăn lộn vài vòng trên đất. Hắn chưa kịp đứng dậy, một nữ chiến binh xông đến.
“Xoẹt!”
Mũi thương thép xuyên thẳng qua cổ hắn. Máu bắn tung tóe.
Hắn chết ngay lập tức. Nhưng…Nụ cười vẫn còn trên môi. Bởi hắn đã hoàn thành mục tiêu.
Không phải là xạ thủ tháp canh. Không phải là Lea. Không là một con vật nào khác.
Thứ hắn nhắm tới chính là một người không tham chiến nhưng lại là người âm thầm điều tiết chiến trường – Opf.
Không ai nhận ra điều đó, không ai kịp ngăn cản.
Chiến trường vẫn tiếp diễn. Kẻ địch vẫn lao tới từng giây từng giây một.
Nếu ai đó dừng lại…Là cái chết chờ họ. Không ai có thời gian để lo lắng cho mạng sống của người khác.
Như đã nói chiến trường có vô số biến số.
Opf ngước lên. Mũi lao đang từ từ rơi xuống, không gian xung quanh như chậm lại. Opf muốn cử động, nhưng cơ thể không nghe lời. Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn nó tiến đến gần hơn…
Gần hơn…
Gần hơn…
“Chết rồi… Mình sẽ chết sao…?”
Cả đời hiện ra trước mắt cô như một thước phim chậm rãi, từ tốn. Cô sinh ra. Cô lớn lên. Cô chiến đấu. Và cô sẽ chết tại đây.
Không.
Cô muốn đưa tay lên bắt lấy nó. Hoặc…Cô muốn phá hủy nó.
Nhưng có người nhanh hơn cô.
“RẦM!!!”
Một bóng người lao đến, Opf bị đẩy mạnh sang một bên.
Cô ngã xuống, lăn lộn trên đất nhưng Opf vẫn cố nhìn lại.
Mọi thứ chỉ diễn ra trong chớp mắt. Khi Opf quay đầu lại.
“Lea…!?”
Không ai biết Lea lấy đâu ra sức mạnh, chẳng phải cô nàng đã cạn sức rồi sao?
“Phập!!!”
Mũi lao đâm xuyên lớp giáp thép của Lea. Nhưng giáp của Lạc Việt không hề thua kém thép hiện đại.
Chính diện nó có thể chặn lại mọi đòn đánh. Chỉ là phần hông, nơi giáp liên kết với thân dưới, vẫn là điểm yếu.
Máu nhuộm đỏ chiến trường, Lea cắn răng. Gân xanh nổi lên trên trán cô, mồ hôi túa ra như suối. Cô khụy xuống, tay ôm lấy mũi lao.
Opf sợ hãi. Cô lao đến, hoảng loạn hét lên.
“Lea! Chị có sao không!?”
Lea thở hổn hển, đôi mắt vẫn sắc lạnh.
“Không sao.”
“Em mau điều khiển đám thú đi…Chần chừ là rách việc.”
Opf lắc đầu, mắt cô đỏ hoe, nước mắt trào ra.
“Nhưng chị… Chị thì sao!?”
Lea quát lớn :
“KỆ CHỊ! LÀM ĐI! ĐÂY LÀ LỆNH!!!”
Opf nghẹn lại, cô cắn môi, quay đầu. Nhảy lên lưng con lợn rừng, lao thẳng về chiến trường.
Lea nhìn theo bóng lưng Opf. Khi cô ấy đã đi xa, Lêa mới từ từ mở miệng.
“Khụ…!”
Máu trào ra. Đỏ thẫm. Nếu Opf ở lâu hơn một chút…Cô sẽ thấy cảnh này.
Lea lau đi vệt máu, cô hít sâu, tay siết chặt.
“Hự…!!! Aaaaaa!!!”
“Xoẹt!!!”
Cây lao bị rút ra khỏi cơ thể. Máu phun như suối, đau đớn tột cùng. Cô vật vã, cơn đau dữ dội khiến cô suýt ngất đi.
Mũi lao đẫm máu nằm trên mặt đất, Lea cắm thanh kiếm xuống. Dựa lưng vào nó, hơi thở gấp gáp. Nhưng mắt cô vẫn dán chặt vào chiến trường.
Hai y sĩ chạy đến, họ đã nhận tin từ xạ thủ tháp canh. Khi nhìn thấy miệng vết thương…Họ hoảng sợ.
Họ vội vã cầm máu lại giúp Lea, nhìn gương mặt trắng bệch vì mất máu, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt về phía trước, hai người y sĩ nhìn nhau.
Một y sĩ nghiền nát thảo dược, ép nước. Không cần biết Lea có chịu hay không, y sĩ mở miệng cô ra, đổ vào. Sau đó, hai người tháo giáp thép ra, tiến hành băng bó vết thương nhanh chóng.
Mất máu trên chiến trường là vô cùng nguy hiểm nhưng chỉ cần ý chí mạnh mẽ trụ tới khi về được bộ lạc Lạc Việt là họ bước một chân vào cửa sinh.
Nước hồ Thần Quy sẽ giúp họ giữ lại mạng sống, phần máu mất đi sẽ cần thời gian ăn uống để bổ sung sau.
Lea đưa mắt nhìn lại vết thương của mình, cô cười khổ. Mỗi lần cử động, cơn đau nhói lên như lưỡi dao cứa vào da thịt, khiến mồ hôi rịn ra trên trán. Nhưng cô không để bản thân gục ngã.
Hai y sĩ vội chạy đến, cố gắng cản cô lại: “Chị không thể tiếp tục chiến đấu được nữa!”
Lea thở ra một hơi dài, sự đau đớn bị cô ép xuống tận đáy. Cô thử cử động, cảm giác nhói buốt lan khắp cơ thể, nhưng ánh mắt cô vẫn sắc bén.
Bên cạnh, hai y sĩ tiếp tục khuyên ngăn, nhưng họ cũng biết, nếu Lea đã quyết định, không ai có thể khiến cô dừng lại.
Máu tiếp tục thấm ra khỏi băng trắng, vệt đỏ loang dần trên giáp hông. Nhưng Lea vẫn mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo.
Cô bước tới, bàn tay siết chặt chuôi kiếm. Mắt cô nhìn thẳng về phía trước – nơi Opf đang đơn độc giữa vòng vây kẻ thù.
Lea cắn răng, lắp lại những mảnh giáp. Chỉ riêng phần giáp hông, cô phải dùng hết sức mới cố định được, nhưng mỗi lần cài vào, là một lần cơn đau xé rách từng thớ thịt bên trong. Mồ hôi túa ra, nhưng cô không để lộ một chút đau đớn nào.
Cô bước đi.
Cô chạy.
Cô băng qua chiến trường.
Thanh kiếm thép giơ cao, giọng cô vang lên như sấm rền giữa trời:
“GIẾT!!!”
Tiếng thét ấy như hiệu lệnh của thần chiến tranh. Cả chiến trường rung chuyển. Từng chiến binh Lạc Việt như được tiếp thêm sinh lực, đôi mắt họ bừng cháy quyết tâm, những thanh vũ khí vung lên với sức mạnh cuồng bạo.
Áp lực đè lên kẻ thù bỗng chốc tăng lên gấp bội. Chúng bắt đầu lùi bước, sự điên cuồng của đối phương khiến chúng khiếp sợ.
Bầy thú lại được giải phóng khỏi áp lực, từng con một lao lên nghiền nát kẻ địch. Giờ đây, số lượng quân đông không còn là lợi thế của kẻ thù nữa.
Chiến trường biến thành cơn ác mộng đẫm máu.
Người chết như rạ. Xác chất thành từng đống, chiến binh vẫn không ngừng lao vào chém giết. Đồng đội và kẻ thù dẫm lên xác chết, tiếp tục chiến đấu trong cơn cuồng loạn.
Tiếng gào thét, tiếng thép va chạm, tiếng rống của thú dữ hòa thành một bản giao hưởng tàn khốc.
Côn trùng, ruồi nhặng bắt đầu bu đầy chiến trường. Trong bóng tối của rừng sâu, những cặp mắt dã thú lấp ló, thèm khát dòng máu tanh nồng.
Lea như một cơn bão tàn sát. Cô chém, đâm, xoay người, né tránh, từng nhát kiếm đều chuẩn xác đến đáng sợ. Kẻ thù gục ngã từng tên một dưới lưỡi kiếm của cô. Máu bắn lên áo giáp, nhuộm đỏ gương mặt, nhưng ánh mắt cô vẫn lạnh như băng.
Đồng đội nhìn cô như một chiến thần. Kẻ thù nhìn cô như một con quỷ khát máu.
Một nữ nhân.
Một kẻ đã mang thương tích nặng. Một bộ giáp thấm đẫm máu. Máu của chính cô? Hay máu của kẻ thù? Không ai biết và cũng không ai muốn biết nó nữa.
Chỉ biết rằng, ánh mắt ấy vô hồn.
Giờ đây, Lea không còn cảm thấy mệt mỏi nữa. Cô không còn là con người, không còn cảm xúc. Cơ thể cô vận hành như một cỗ máy chiến tranh.
Mọi cơn đau bị bỏ lại phía sau. Chỉ còn chiến đấu.
Cô lao vào giữa chiến trường, một bóng ma vĩnh cửu. Và kẻ nào dám cản đường cô, chỉ có một kết cục duy nhất – cái chết.
Không ai biết rằng, Lea về sau chính là tổ tiên của một nữ tướng Việt – Lê Chân – biểu tượng của tinh thần yêu nước và lòng dũng cảm của phụ nữ Việt. (fake news)
tấu chương xong.