Chương 217 : Không Ai Muốn Bị Động
Tất cả cánh quân Lạc Việt vẫn án binh bất động chờ đợi. Đợi một chỉ huy khác xuất hiện để thay đổi cục diện.
Phía kẻ thù cũng không phải hạng tầm thường. Chúng ráo riết thu hẹp phạm vi hoạt động của các cánh quân, như một con trăn siết chặt con mồi. Thế nhưng, dù hung hãn đến đâu, chúng cũng không dám tiến quá sâu để tiêu diệt tất cả.
Bởi vì chúng hiểu rõ sức mạnh của từng chỉ huy.
Dù có muốn, chúng cũng chẳng thể dễ dàng xâm nhập vào các cứ điểm của Lạc Việt, bởi khắp nơi đều giăng đầy những cạm bẫy chết người, không để lộ bất kỳ kẽ hở nào.
Hầu hết chỉ huy các cánh quân vẫn kiên trì chờ lệnh từ Dio.
Sự bị động này không phải không có lý do. Trải qua nhiều trận chiến, bộ lạc đã vô thức trở nên quá phụ thuộc vào Ain và Dio. Thay vì tự tìm cách ứng phó, họ chọn cách chờ đợi chỉ thị từ cấp trên.
Nhưng tình hình bên ngoài tiền đồn đang ngày càng tệ hơn.
Bị kẻ thù bao vây chặt, họ chẳng thể làm gì ngoài cố thủ. Việc nhận được tin tức từ Dio cũng không hề dễ dàng, đội Phán Quyết không thể tự do hoạt động.
Họ buộc phải rút về cố thủ cùng quân tiền đồn, bởi lẽ kẻ phản bội kia xuất thân từ chính tiền thân của Phán Quyết. Hắn hiểu rõ sự nguy hiểm của họ và chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Lúc này, cả đội Phán Quyết chỉ còn biết dựa vào những con cú, chim đưa tin…để liên lạc với các cánh quân. Nhưng kẻ thù nào để yên chuyện đó?
Chúng không ngừng lùng sục, săn lùng từng con chim đưa tin để tiêu diệt. May mắn thì có một số cánh quân nhận được tin tức. Xui xẻo thì chỉ có thể tiếp tục mòn mỏi chờ đợi.
Nhưng nhận được tin cũng chẳng vui vẻ gì. Đội Phán Quyết đã mất gần hai phần ba số chim đưa tin. Nếu chuyện này đến tai Opf, có lẽ họ sẽ phải ngồi nghe hắn chửi cả mấy tiếng đồng hồ.
Tuy nhiên, không phải ai cũng chịu ngồi yên.
…
Ở chỗ của Ry.
Ry ngồi trong lều, hít sâu một hơi rồi thở hắt ra.
Tiền đồn của hắn đã bị tấn công hơn mười mấy lần trong một ngày. Nhưng điều khiến Ry bực nhất không phải số lần tấn công, mà là cách kẻ thù tấn công. Mỗi khi hắn dẫn quân ra đánh trả, kẻ địch lại chạy mất.
Ry chẳng thể làm gì khác ngoài việc quay lại sửa chữa những bẫy đã bị phá, rồi lại trở về tiền đồn. Nhưng đám chuột nhắt đó không bỏ cuộc.
Chúng không ngừng quấy phá, hết ở đông lại đến tây, phá bẫy như thể chuẩn bị tấn công thật sự. Nhưng hễ thấy Ry xuất hiện, chúng lại bỏ chạy.
Ry biết rõ chúng muốn gì. Nhưng dù đã nhìn thấu chiến thuật của kẻ địch, hắn không thể manh động.
Hắn đã không còn là một kẻ nóng nảy như xưa. Hắn biết, nếu lao ra khỏi tiền đồn mà không có sự chuẩn bị, thì không biết điều gì sẽ xảy ra.
Thế nhưng, quân của hắn đang dần kiệt sức. Tinh thần và thể lực đều đang bị mài mòn từng chút một.
Đêm xuống, kẻ địch cuối cùng cũng chịu dừng lại.
Lính của Ry được nghỉ ngơi, nhưng Ry thì không. Từ trước đến nay, hắn chưa từng để kẻ khác quay mình như chong chóng thế này. Ry không chấp nhận.
Nhưng hắn còn có thể làm gì khác?
Nếu không có những bài huấn luyện phòng thủ này, cánh quân của hắn có lẽ đã bị tiêu diệt từ từ rồi.
…
Ain.
Sinh ra ở nước Việt, một quốc gia nằm sát một đế quốc luôn ôm dã tâm bành trướng lãnh thổ.
Lịch sử nước Việt đã chứng minh rằng, các vị vua hiếm khi chủ động tấn công nước láng giềng. Thay vào đó, họ chú trọng phòng thủ.
Truyền thống này đã ăn sâu vào máu của người Việt. Đến thời hiện đại, Ain vẫn giữ bản năng đó trong từng mảnh ADN của mình.
Và đến tận bây giờ, dù không ý thức được, Ain vẫn đang truyền lại tri thức ấy cho bộ lạc.
…
Sáng hôm sau.
Sau một đêm mệt mỏi, những binh lính dần tỉnh dậy, bắt đầu một ngày mới.
Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ: người thay phiên gác đêm, người đi tuần tra, người nhóm lửa nấu ăn, kẻ múa hát tán gẫu…Cả doanh trại chẳng khác nào một bộ lạc thu nhỏ.
Nhưng trong lều chỉ huy, không khí lại hoàn toàn khác biệt.
Ry ngồi trầm ngâm trước tấm bản đồ, xung quanh hắn là bốn người.
Bên phải là Bva và Mae, hai chiến binh thân cận của Ry từ nhóm Săn 1. Bên trái là Lyk và Neg, hai người theo sát Mit và Tel từ lâu.
Năm người họ đang cùng nhau bàn bạc về một quyết định quan trọng.
Sau một đêm suy nghĩ, Ry đã có kế hoạch cho mình. Nhưng trước khi thực hiện, hắn cần ý kiến từ bốn người này.
Mỗi người đều có cá tính và lối tư duy khác nhau, và Ry hiểu mình không đủ thông minh như Tel hay Dio. Vì thế, hắn cần một quân sư riêng để bù đắp cho sự thiếu sót đó.
Hắn đã chọn Bva, một tộc nhân xuất thân từ bộ lạc Tê Giác.
Dù gia nhập bộ lạc muộn hơn nhiều người khác, nhưng khả năng chỉ huy của Bva lại vô cùng xuất sắc. Sau khi theo học chiến thuật từ Dio, hắn càng thể hiện rõ tài năng của mình. Chính vì vậy, Ry muốn có Bva bên cạnh để hỗ trợ.
Sự nhiệt tình của Ry đã được đền đáp khi Bva đồng ý lời thuyết phục.
Đi cùng Bva còn có Mae. Hắn là một chiến binh xuất sắc, nhưng tính cách lại trái ngược hoàn toàn với Bva. Nếu như Bva ít nói, lạnh lùng, thì Mae lại là một cái máy nói chính hiệu.
Cả hai từng có ý định gia nhập đội Chấp Pháp, vì nghĩ rằng đó mới là nơi họ thuộc về. Nhưng cuối cùng, họ đều không được chấp thuận do thiếu một số tiêu chuẩn.
Ry thì lại thấy đó là may mắn. Hắn không cần mất thêm thời gian tìm quân sư nữa.
Lyk và Neg thì khác. Họ theo Mit và Tel từ đầu, nên tư tưởng đã bị đồng hóa theo chỉ huy của mình.
Chính vì thế, khi Ry triệu tập họ vào cuộc họp này, hắn không mong đợi một buổi trao đổi suôn sẻ.
Và đúng như dự đoán.
Từ lúc trời còn chưa sáng, bốn người này đã ngồi tranh cãi không ngừng. Đến giờ, khi cả doanh trại đã bắt đầu bữa sáng, họ vẫn chưa thể thống nhất được một quyết định.
Cả bốn đều khăng khăng bảo vệ ý kiến của mình, lớn tiếng bác bỏ suy nghĩ của người khác. Không ai chịu nhường ai, khiến cuộc thảo luận biến thành một trận cãi vã hỗn loạn.
Ry ôm mặt đầy bất lực. Hắn thở dài, rồi đập mạnh xuống bàn.
“RẦM!”
Âm thanh chấn động vang lên, khiến cả bốn người khựng lại. Ry quét mắt nhìn họ, giọng nói gằn xuống đầy uy quyền:
“Các người đã nói đủ chưa? Tôi gọi các người đến đây để cùng đưa ra quyết định cho tình hình này, chứ không phải để cãi nhau như bọn trẻ con.”
Lời nói của Ry nghe có chút mỉa mai, bởi trong số năm người, hắn là người trẻ tuổi nhất.
Thế nhưng, ở thời đại nguyên thủy này, sức mạnh quyết định địa vị. Ry là một kẻ mạnh. Và vì thế, tiếng nói của hắn có trọng lượng.
Thấy bầu không khí đã theo ý mình, Ry hít sâu một hơi, rồi nghiêm túc lập lại kế hoạch:
“Chúng ta không thể cứ để đám kia chạy tới chạy lui quấy phá mãi. Cũng chẳng biết các cánh quân khác đang ra sao. Thay vì ngồi đợi, tôi muốn chia quân theo hai hướng: Một là dẫn kẻ thù ra khỏi đây. Hai là mở đường để tiếp viện tới.”
Ry đặt ngón tay lên bản đồ, chỉ vào hai địa điểm quan trọng.
Bốn người xung quanh hắn đều có phản ứng riêng.
Lyk im lặng suy tính. Kế hoạch này không tệ, nhưng cũng không hoàn hảo, rủi ro vẫn còn quá lớn. Hắn cần thời gian cân nhắc thêm.
Neg thì khác. Mày hắn nhíu chặt, ánh mắt hiện lên vẻ trầm tư sâu sắc. Không phải Neg sợ chết.
Năm xưa, hắn đã từng cận kề cái chết, được Lạc Việt cứu mạng và trao cho một cuộc đời mới. Với hắn, hy sinh vì bộ lạc là một vinh dự.
Nhưng quân đội này không chỉ có hắn.
Ở đây có Ry, có đồng đội, có những chiến binh đã chiến đấu và cùng nhau sống sót. Neg không muốn họ bước vào một con đường nguy hiểm vô nghĩa.
Hắn không thể im lặng, ít nhất là vào lúc này.
“Tôi không đồng ý.” Giọng nói của Neg trầm ổn nhưng kiên quyết.
“Kế hoạch này có quá nhiều lỗ hổng. Giả sử ta mở đường thành công, rồi sau đó thì sao? Đánh thẳng vào à? Chúng ta chẳng có thông tin gì nếu kẻ thù đang dẫn dụ ta vào bẫy thì sao?”
Neg nhìn thẳng vào Ry, tiếp tục:
“Chúng ta không biết số lượng của chúng. Không biết vũ khí của chúng. Không có dữ liệu. Vậy cậu định dựa vào cái gì?”
Neg khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh lướt qua bốn người còn lại.
“Chưa có tin từ Dio, chưa có biến số nào rõ ràng. Tôi không đồng ý. Nếu có thông tin mới, tôi sẽ suy nghĩ lại.”
Căn lều rơi vào im lặng.
Lyk không nói gì, nhưng ánh mắt hắn thể hiện sự đồng tình với Neg. Những gì Neg phân tích cũng chính là điều hắn lo ngại.
Ry có chút chột dạ. Hắn biết bản thân nóng vội. Nhưng nếu không hành động, chẳng phải họ sẽ bị vờn như một con mồi hay sao?
Đó là lý do hắn cần cố vấn. Nhưng không ngờ Neg lại chẳng nể nang, thẳng thừng phản bác.
Mae và Bva thì không chấp nhận như vậy. Cả hai phản ứng ngay lập tức:
Mae lên tiếng trước:
“Nhưng nếu tiếp tục án binh bất động, tinh thần quân lính sẽ suy giảm! Khi đó, sức phòng thủ cũng giảm, kẻ thù chỉ cần một đợt tấn công bất ngờ là ta sẽ không chống đỡ nổi.”
Bva gật đầu tán thành:
“Đúng vậy. Nếu ta tấn công trước, kẻ thù sẽ không kịp trở tay. Chẳng phải mọi người vẫn nói ‘Tiên hạ thủ vi cường’ sao?”
Cả bốn người lại rơi vào tranh luận gay gắt.
Ry lặng lẽ quan sát. Hắn hiểu rằng đây không chỉ là vấn đề chiến thuật, mà còn là sự khác biệt trong tư duy của từng người.
Và nhiệm vụ của hắn là phải đưa ra quyết định cuối cùng.
…
Trong khi cánh quân của Ry còn đang tranh cãi thì ở những nơi khác cũng động đậy.
Garu cùng những quân lính biến mất trước ánh nhìn của kẻ thù, chỉ trong một đêm một tiền đồn rộng lớn lại biến mất để lại mảnh đất trống trơn.
Những tên kẻ thù ngơ ngác nhìn nhau như muốn nói : “Làm gì đây?”
Không ai biết rằng, ở dưới con sông lớn gần đó, vô số đôi mắt đang theo dõi nhưng thân ảnh trên bờ.
Từ lúc bị tập kích đội tiên phong, Garu đã cho người xây tiền đồn một cách lỏng lẻo, có thể nhổ đi nhanh chóng. Hắn chỉ cần đợi tin từ chỗ Dio là sẽ hành động.
Với kẻ thù lần này, Garu có chút coi thường kẻ chỉ huy, bởi điểm mạnh của Garu là dưới nước. Biển cả nguy hiểm và biến số nhiều hơn bất cứ đâu trên đất liền, Garu vẫn có thể sống sót được thì kẻ thù lần này phải trả giá cho sự đánh giá sai lầm.
tấu chương xong