Chương 7: ꧁༺ Trái Tim Biến Dị Của Cọp Dung Nham ༻꧂
Chương 7: ꧁༺ Trái Tim Biến Dị Của Cọp Dung Nham ༻꧂
—–o0o—–
Hai chủ tớ nhanh chóng trở về nhà. Vừa bước vào, Ki đã sủa vang về phía Mốc. Thiên Anh không hiểu chúng đang trao đổi gì, nhưng có vẻ Mốc hiểu được tiếng sủa của Ki, nó lập tức chạy tới balo của Thiên Anh, lôi ra trái tim cọp dung nham.
Thiên Anh vội vàng giật lại, cố gắng giải thích cho Mốc hiểu. Dù không chắc con rắn có hiểu tiếng người hay không, anh vẫn kiên nhẫn giải thích rồi cất trái tim đi.
Mốc và Ki không chịu bỏ cuộc, chúng nằng nặc đòi ăn. Bất đắc dĩ, Thiên Anh đành đi tìm một con mèo hoang để thử nghiệm.
Mèo hoang gần khu nhà anh rất nhiều, bắt một con không khó. Anh đặt bẫy lồng, dùng một phần trái tim cọp dung nham làm mồi nhử.
Không lâu sau, một con mèo hoang đã sập bẫy. Nó vồ lấy miếng mồi, ăn ngấu nghiến. Lúc này, con mèo chưa có biểu hiện gì khác thường.
Nhưng chỉ một ngày sau, nó đã có sự biến đổi đáng kinh ngạc. Cơ thể to lớn hơn, săn chắc hơn. Thiên Anh mừng rỡ nhận ra con mèo không hề mất đi lý trí hay trở nên khát máu.
Tuy nhiên, điều không may là khi nhìn thấy Mốc, con mèo lại hung hăng lao vào tấn công. Mốc, với thân hình loài rắn, không phải đối thủ của mèo hoang nhanh nhẹn. Nhưng nó còn có Ki. Con sói lao tới, ngoạm gọn đầu con mèo chỉ trong một cú đớp. Mốc không bỏ lỡ cơ hội, nuốt chửng con mèo để giải hận.
Thiên Anh đã quan sát toàn bộ quá trình. Nếu Ki không ra tay, anh cũng đã sẵn sàng kết liễu con mèo hoang bằng một phát đạn vào đầu.
Nhìn trái tim to như cái chậu rửa mặt trên tay, Thiên Anh hỏi ý kiến Mốc và Ki:
“Ăn chín hay ăn sống đây? Chín thì gật đầu.”
Cả Mốc và Ki đều lắc đầu. Thiên Anh cười ranh mãnh, bắt tay vào chế biến món lòng cọp. Một phần anh chặt miếng to kho mặn, một phần luộc lên nhắm rượu, phần còn lại làm thành nhiều món khác.
Thiên Anh cứ nghĩ khi nấu chín, trái tim sẽ tối màu đi hoặc ít nhất là ngừng phát sáng, nhưng không, nó vẫn rực rỡ như lúc ban đầu.
Sau khi nếm thử vài miếng, thấy rất ngon, Thiên Anh bày tất cả lên bàn. Ki và Mốc lập tức yên vị. Ba chủ tớ vừa ăn vừa xem thời sự.
Đang xem, Thiên Anh chợt nhớ đến viên ngọc phát sáng nhặt được dưới hố thiên thạch. Anh lấy nó ra, vừa ăn vừa quan sát.
“Thật đẹp! Lúc bình thường thì giá trị lắm đây, tiếc là giờ chẳng ai thèm. Thôi thì làm bóng đèn vậy.”
Nói là làm, Thiên Anh dùng viên ngọc thay bóng đèn. Nhìn ánh sáng đa sắc tuyệt đẹp, anh hài lòng:
“Hay đấy chứ!”
Chưa kịp dứt lời, anh đã thấy hai kẻ tham ăn kia đang tranh giành phần thức ăn của mình. Thiên Anh cốc đầu Mốc một cái, còn Ki thì lãnh nguyên một cú đạp vào mặt.
“Cút! Đây là phần của tao, hai đứa xéo ngay cho khuất mắt.”
Dù bị mắng và đánh, Mốc và Ki vẫn không biết xấu hổ, nịnh nọt Thiên Anh để được ăn thêm. Nhìn ánh mắt đáng thương của chúng, Thiên Anh đành chia cho một nửa.
Vừa cho ăn, Thiên Anh vừa cằn nhằn:
“Ăn thì khỏe, làm thì lười. Suốt ngày chỉ biết ăn với ăn. Nuôi hai đứa tốn cơm tốn gạo thật!”
Mốc và Ki chẳng quan tâm, chúng chỉ lo tận hưởng món ngon. Tim cọp dung nham quả thực rất tuyệt, ấm nóng, đậm đà, càng nhai càng ngọt vị thịt. Ngay cả Thiên Anh, vốn không thích ăn thịt, cũng chén sạch cả cân.
Ăn xong, bát đũa vứt lăn lóc trên bàn. Ki làm gối đầu, Mốc làm gối ôm, Thiên Anh thoải mái tận hưởng. Vừa nằm xem tivi, anh vừa suy nghĩ về những sự kiện gần đây.
Không có tivi thì không biết, hóa ra ngoài kia thảm họa đang diễn ra khủng khiếp. Mưa giông, lũ lụt, triều cường, dịch bệnh, sinh vật biến dị, phóng xạ hạt nhân, thiên thạch… Mọi thứ cùng lúc ập đến, khiến cả thế giới rơi vào hỗn loạn chưa từng có. Nhiều khu vực đã không còn bóng người. Chính phủ các nước co cụm lại trong vài thành phố trung tâm, dùng lực lượng quân sự còn sót lại để chống chọi với sinh vật biến dị.
Thành phố Nội Hà, nơi Thiên Anh đang sống, cũng đã thất thủ trước cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Phần lớn người dân đã được sơ tán đến thành phố Ái Dân và các thành phố lân cận từ tối qua. Giờ đây, thành phố gần như không còn ai.
Trái ngược với nhiều người đang hoang mang sợ hãi, Thiên Anh vẫn bình thản. Sống trong bóng tối, ngày ngày đối mặt với máu và cái chết, anh đã quen với sự khắc nghiệt. Thế giới có đại loạn cũng chẳng khác gì cuộc sống thường ngày của anh.
Đang xem tivi, chuông điện thoại reo vang.
“Tinh tinh…”
Thiên Anh nhìn số máy, không chút do dự bẻ đôi sim rồi ném vào thùng rác. Người gọi đến là một “người bạn thân” nhưng Thiên Anh biết rõ hắn ta chẳng có việc gì tốt lành mà gọi mình lúc này.
Cảm thấy buồn ngủ ập đến, Thiên Anh ngáp dài một cái, ôm Mốc rồi chìm vào giấc ngủ.
…
Đây là lần đầu tiên kể từ khi trở thành trẻ mồ côi, Thiên Anh ngủ một giấc sâu và ngon đến vậy. Anh ngủ từ trưa hôm nay đến tận sáng hôm sau.
Tỉnh dậy, Thiên Anh mở mắt, ngạc nhiên khi thấy cả căn nhà tối om. Anh nhớ rõ mình đã dùng viên ngọc làm bóng đèn mà.
Đang lúc hoang mang, viên ngọc treo trên trần nhà lại phát sáng. Thiên Anh thầm nghĩ: “Thứ này cũng hay thật, biết tắt khi mình ngủ, sáng khi mình thức.”
Nhưng rồi một chuyện kỳ lạ xảy ra. Ánh sáng từ viên ngọc vốn dịu nhẹ bỗng trở nên chói lòa, soi sáng cả căn phòng như ban ngày. Ánh sáng tinh khiết tràn ngập khiến cả Mốc và Ki cũng thức giấc.
Thiên Anh cảm thấy vô cùng dễ chịu trong làn ánh sáng mát lành đó. Anh hít một hơi thật sâu, nhìn lên viên ngọc trên trần nhà.
Anh đứng dậy, tháo viên ngọc xuống. Ngay lập tức, ánh sáng thay đổi, trở thành ánh trăng dịu dàng.
“Đây rốt cuộc là thứ gì nhỉ? Chưa từng thấy loại ngọc nào như vậy.”
Thiên Anh từng có một viên “Hải Dương Chi Tâm” ban đêm nó phát ra ánh sáng xanh lam như nước biển, rất đẹp, nhưng chỉ có một màu và không mạnh mẽ như viên ngọc này.
Đang quan sát viên ngọc, Thiên Anh bỗng giật mình khi thấy hai sinh vật lạ bên cạnh. Anh theo bản năng nhảy sang một bên, cảnh giác nhìn chúng.
Chỉnh sửa vào đêm ngày mùng 9/9/2024.
[Tác giả: Khi nào sửa xong mình nên yên ra một cuốn làm kỷ niệm.]