Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bat-dau-dich-can-kinh-ta-tai-y-thien-mo-thi-thanh-than.jpg

Bắt Đầu Dịch Cân Kinh, Ta Tại Ỷ Thiên Mò Thi Thành Thần

Tháng 2 9, 2026
Chương 411: Hỏa liên thanh tâm tan Chương 410: Tống! Xanh! Sách! Lại là ngươi!
ca3e674ac885c783caa845988c375377

Cosima Đế Quốc

Tháng 2 24, 2025
Chương 1487. Đại kết cục - FULL Chương 1486.
dai-dao-thieu-hoa.jpg

Đại Đạo Thiều Hoa

Tháng 3 29, 2025
Chương 409. Không Phụ Vẻ Đẹp Tuổi Xuân Chương 408. Đã Lâu Không Có Đồ Thần!
dieu-moc-son-tahm-kench-tien-nhan.jpg

Diệu Mộc Sơn Tahm Kench Tiên Nhân

Tháng 2 9, 2025
Chương 372. [ phiên ngoại ] không gian lữ hành (3) Chương 371. [ phiên ngoại ] không gian lữ hành (2)
cai-gi-la-ca-si-que-mua-xin-goi-ta-trung-lao-nien-than-tuong.jpg

Cái Gì Là Ca Sĩ Quê Mùa? Xin Gọi Ta Trung Lão Niên Thần Tượng

Tháng 12 6, 2025
Chương 276: Đại kết cục Chương 275: Triệu Mặc sát điên rồi 2
vua-vo-dich-luan-hoi-gia-lao-ba-cau-ta-ban-truyen-thua

Vừa Vô Địch, Luân Hồi Giả Lão Bà Cầu Ta Ban Truyền Thừa

Tháng mười một 19, 2025
Chương 516: Chư Thiên Vạn Giới ta là đỉnh (đại kết cục) Chương 515: Trấn áp Chư Thiên, đế quốc vẫn lạc
anh-hung-vo-dich-chi-ba-chu.jpg

Anh Hùng Vô Địch Chi Bá Chủ

Tháng 1 15, 2026
Chương 599: Đầu người cuồn cuộn (2) Chương 599: Đầu người cuồn cuộn
gia-toc-tat-ca-deu-la-thien-menh-chi-tu-toc-truong-ta-nam-ngua

Gia Tộc Tất Cả Đều Là Thiên Mệnh Chi Tử, Tộc Trưởng Ta Nằm Ngửa

Tháng 10 26, 2025
Chương 534: Chạy thoát, kết thúc cũng là bắt đầu Chương 533: Phá trận Sắp đến, lựa chọn cuối cùng
  1. Sinh Tồn Trong Tận Thế
  2. Chương 2: ꧁༺ Thiên Tai Kinh Hoàng - Ấu Trùng Ký Sinh ༻꧂
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 2: ꧁༺ Thiên Tai Kinh Hoàng – Ấu Trùng Ký Sinh ༻꧂

—–o0o—–

Không kịp lên mô tô rời đi, Thiên Anh vội vàng chạy ra xa xa.

“Ầm ầm…”

“Ầm ầm ầm…”

Cả tòa cao ốc đổ xuống, toàn bộ cây cối, xe cộ, con người ở bên trong khu vực ảnh hưởng đều bị chôn vùi. Về phần Thiên Anh, anh may mắn chạy ra khỏi khu vực nguy hiểm, nhưng lại bị một mảnh bê tông bắn trúng đầu.

May nhờ có thể chất hơn người, nên Thiên Anh vẫn còn sống, bằng không ngày này sang năm đã là giỗ đầu của anh. Đợi cơn đau biến mất, Thiên Anh lập tức đi tìm phương tiện di chuyển.

Ít phút sau đó, Thiên Anh đã tìm thấy một chiếc mô tô khác. Không chút do dự, anh liền chạy nhanh tới bên cạnh chiếc mô tô phân khối lớn kia.

“Vèo vèo…”

Giữa thời điểm Thiên Anh đang cố gắng chạy tới bên cạnh chiếc xe mô tô, một loạt bảy tám mảnh thiên thạch cỡ nhỏ rơi xuống khu vực gần đó. Trùng hợp thế nào rơi xuống hai chiếc ô tô.

“Ầm ầm…”

“Ầm ầm ầm…”

“Á!”

Cả hai chiếc xe nổ tung, tiếng hét thảm vang lên, có điều tiếng hét thảm chỉ vừa vang lên được ít giây, sau đó đã tắt hẳn.

“Vèo…”

Một mảnh kim loại bắn về phía đầu Thiên Anh, dựa vào bản năng sát thủ, Thiên Anh vô thức nghiêng đầu. Tấm kim loại bay lướt qua, cắt đứt đôi tai trái đồng thời để lại trên mặt Thiên Anh một vết cắt sâu tận xương. Cơn đau khủng khiếp ập tới khiến cho Thiên Anh nhăn mặt.

Cố nén cơn đau, Thiên Anh gắng sức chạy thật nhanh tới bên cạnh chiếc xe mô tô. Nhưng vào thời điểm anh tới gần chiếc xe, vừa lúc có một người trung niên cao lớn chạy qua bên này.

Ban đầu Thiên Anh cho rằng người này chỉ là lo sợ căn nhà bị sập nên mới chạy ra bên ngoài. Nhưng anh không ngờ tới, người này cũng có mục đích giống anh.

“Cút!”

Hét lên một tiếng đầy uy mãnh, người trung niên nhảy lên đạp thẳng ngực Thiên Anh. Thiên Anh thấy vậy thì ngã người ra phía sau, rồi tung ra một cước vào bộ vị nhạy cảm của người trung niên.

Ăn một cước vào nơi kia, người trung niên ngã gục ngay lập tức. Cơ thể ông ta cong như con tôm luộc, miệng sùi bọt mép, hai mắt trắng dã. Nhìn thấy cảnh này, khóe môi Thiên Anh nhếch lên để lộ nụ cười khó hiểu.

“Ầm ầm…”

“Ầm ầm ầm…”

Giữa thời điểm Thiên Anh đang cười, ngôi nhà gần đó đột nhiên sập xuống một phần. Thấy cảnh này, Thiên Anh vội vàng lên xe rời đi. Nhưng đúng vào lúc này, người trung niên đang nằm trên đất cất tiếng cầu cứu:

“Cứu…cứu tôi!”

Mặc dù nghe được lời kêu cứu của đối phương, nhưng Thiên Anh không hề quay đầu nhìn lại, anh lạnh lùng nổ máy rời đi. Thấy Thiên Anh không mang mình theo, người trung niên lập tức thay đổi thái độ, ông ta lớn tiếng nguyền rủa:

“Thằng súc vật, tao nguyền rủa mày chết không có chỗ chôn!”

“Ầm ầm…”

“Ầm ầm…”

Người trung niên vừa nói xong, căn nhà gần đó bất ngờ đổ sập. Nhìn thấy cảnh này, người trung niên vội vàng lết về phía trước. “Á!” Nhưng chỉ vài giây sau đó, ông ta đã bị hàng tấn gạch đá chôn vùi. Có điều trước khi chết ông ta vẫn kịp kêu lên một tiếng.

Thiên Anh vốn đang tập trung lái xe, nhưng khi nghe được tiếng hét thảm của người trung niên, anh không kìm lòng được mà quay đầu nhìn lại.

“Rầm!”

Ngay vào thời điểm Thiên Anh quay đầu nhìn xem người trung niên thế nào. Một cây cột điện gần đó bất ngờ đổ xuống, chắn ngang đường đi. Cũng may Thiên Anh phản ứng kịp, bằng không đã vướng vào dây điện.

“Ực!” Nuốt xuống một ngụm nước miếng, Thiên Anh không dám phân tâm nữa.

“Vèo…’’

“Rầm rầm…”

Thiên Anh phóng đi trong đêm tối, mặc cho những ngôi nhà ở bên đường không ngừng đổ sập, mặt đất xuất hiện chi chít vết nứt. Các mảnh vỡ thiên thạch bay ngang qua đầu.

Tuy nhiên, chỉ đi được vài phút Thiên Anh đã gặp phải vấn đề, ở trên đường phố có rất nhiều ô tô bị kẹt lại, tạo thành những đoạn đường bị tắc nghẽn rất khó đi qua, dù là Thiên Anh được đào tạo một cách bài bản, nhưng muốn dùng mô tô vượt qua những đoạn đường tắc này cũng là cả một vấn đề.

“Rèn rèn…”

“Vèo…”

Thiên Anh tăng tốc, sau đó lợi dụng địa hình phía bên dưới lòng đường mà bay lên.

“Uỳnh…”

Nhưng mà đen cho Thiên Anh, giữa thời điểm anh đang thể hiện khả năng lái xe đỉnh cao của mình, đột nhiên một chiếc xe bên dưới phát nổ. Vụ nổ khủng khiếp tạo ra sóng xung kích đáng sợ, thổi bay Thiên Anh.

“Rầm rầm…”

Khi Thiên Anh rơi xuống, xui xẻo thế nào lại bị chiếc mô tô đè lên. Cú va chạm mạnh khiến chân Thiên Anh bị trật khớp, tệ hơn nữa anh còn bị một que sắt đâm vào chân. Cắn răng chịu đựng, Thiên Anh lựa khe hở, sau đó lôi chiếc chân bị thương ra ngoài.

Ngồi tựa vào một chiếc xe gần đó, nhìn chân trái bị thương, gương mặt Thiên Anh nhăn nhó như khỉ ăn ớt.

“Chết tiệt!” Thiên Anh thầm mắng một tiếng.

Dứt lời, Thiên Anh dùng tay nắn lại phần khớp chân bị chật.

“Rắc!”

Sau khi nắn lại khớp, Thiên Anh dùng tay rút phăng que sắt đang ghim ở phần bàn chân.

“A!”

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi rút ra que sắt Thiên Anh vẫn kêu lên một tiếng. Nhìn phần vết thương ở lòng bàn chân. Thấy nó khôi phục rất chậm, Thiên Anh không khỏi thở dài.

Mặc dù anh là người biến đổi nhân tạo, nhưng chỉ là sản phẩm không hoàn hảo, năng lượng tái sinh bên trong cơ thể không nhiều. Nên sau khi bị đạn bắn, đại bộ phận năng lượng đã bị tiêu hao.

“Khỉ thật!” Thiên Anh chửi thầm.

Dứt lời, Thiên Anh liền đứng dậy, sau đó mang theo cái chân bị thương chạy quay về nhà. Trên đường trở về, anh nhìn thấy người chết khắp nơi, người thì bị đụng xe, người bị chết do giẫm đạp. Chứng kiến cảnh tượng không khác gì địa ngục này, dù là Thiên Anh cũng cảm thấy đôi phần sợ hãi.

…

Hai giờ sau. Hiện tại Thiên Anh đã chạy ra khỏi khu vực nội đô. Khác với nội đô đang như chốn luyện ngục, tình hình ở ngoại đô tốt hơn nhiều.

Mặc dù bị ảnh hưởng từ trận động đất, nhưng đường xá vẫn có thể đi lại được. Cũng nhờ vậy, nên Thiên Anh đã về nhà sớm hơn dự kiến. Có điều sau khi anh về tới nhà, cảnh tượng trước mắt khiến anh ngỡ ngàng.

Căn nhà do tổ chức chỉ định cho anh nay chỉ còn là một đống đổ nát. Nhìn thấy cảnh này trong lòng Thiên Anh không khỏi lo lắng, anh muốn gọi ai đó tới đây giúp đỡ, nhưng ngặt một nỗi, toàn bộ người dân khu vực xung quanh đều đã di tản.

Không thể làm gì khác, Thiên Anh chỉ có thể dựa vào chính mình. Vừa di chuyển các khối bê tông bên ngoài, anh vừa kêu:

“Hu tít tít!!!”

“Tít tít!!!”

Gọi một hồi nhưng không nghe tiếng đáp lại, lòng anh nóng như lửa đốt. Nhưng đúng vào lúc này, một tiếng sủa lớn vang lên, xua tan mọi lo lắng trong lòng Thiên Anh.

“Gâu gâu…”

“Gâu gâu…”

Nghe được thanh âm quen thuộc, Thiên Anh mừng đến phát khóc, đời anh không người thân cũng chẳng quen ai, chỉ có một con chó cùng một con rắn làm bạn. Nếu bọn nó bị sao, anh thật sự không biết phải làm gì.

Định hướng được vị trí của Ki cùng Mốc, Thiên Anh nhanh chóng ném những tảng bê tông, gạch đá, tôn qua một bên. Có điều Ki cùng Mốc đều bị chôn vùi sâu bên trong đống đổ nát, nên phải một lúc rất lâu, anh mới tìm thấy hai đứa bọn nó.

Thời điểm nhìn thấy Ki và Mốc, cả hai đứa bọn nó đều bị thương rất nghiêm trọng, cả người máu me tùm lum, nhiều vết thương sâu tới tận xương. Nếu là động vật bình thường mà bị thương như vậy, khả năng cao đã chết từ lâu.

“Gâu gâu…”

“Gâu gâu…”

Vừa thấy Thiên Anh, con Ki đã nhào lên ôm ấp, cùng lúc đó Mốc cũng theo bàn chân leo lên người anh. Cảm nhận được tình cảm từ Ki và Mốc, Thiên Anh bất giác nở nụ cười tươi.

Dùng bàn tay thô ráp vuốt ve con Ki, Thiên Anh cười nói:

“May mà bọn mày không sao! Làm tao lo gần chết.”

Nghe được lời này, cả Mốc cùng Ki lúc này đều dùng ánh mắt đáng thương nhìn Thiên Anh. Thấy ánh mắt này của bọn nó, Thiên Anh tiếp tục an ủi:

“Không sao nữa rồi, đừng sợ!”

Giữa thời điểm Thiên Anh đang an ủi Mốc và Ki, trời đột nhiên đổ mưa.

“Rào rào…”

“Rào rào…”

Cơn mưa nặng hạt, mang theo những con ấu trùng kỳ quái trút xuống mặt đất. Những con ấu trùng kia to như ngón út, có phần đầu giống con lịm, phần thân giống con sâu đất, đã vậy nó còn có bốn chân. Nhìn thấy những con ấu trùng kia đang bò về phía bản thân, Thiên Anh vội vàng dùng chân đạp chết bọn nó.

“Thứ quái quỷ gì đây?” Thiên Anh nhăn mày lại

Quan sát một hồi nhưng không biết mấy thứ sinh vật kỳ lạ kia là gì, Thiên Anh thu hồi tâm tư, sau đó dẫn theo Mốc và Ki tìm đường đi xuống hầm trú ẩn bí mật.

Xuyên qua đống đất đá, không lâu sau đó anh đã tìm thấy vị trí lối vào. Sử dụng chìa khóa do tổ chức cấp, anh mở ra cánh cửa đi xuống phía dưới. Sau khi xuống được phía dưới rồi, Thiên Anh lập tức đưa Ki và Mốc xuống cùng.

Ở bên dưới hầm trú ẩn rất tối, đưa tay ra không thấy năm ngón. Cũng may Ki và Mốc đều có thể nhìn đêm, nên sau một hồi lần mò bọn họ rốt cuộc đã thấy được chỗ bật bóng đèn.

“Tách!”

Đèn được bật, thoáng cái mọi thứ xung quanh đã trở nên rõ ràng. Nhìn qua Ki đang đứng bên cạnh, Thiên Anh vừa dùng tay nựng má nó, vừa nói:

“Giỏi lắm!”

Được Thiên Anh khích lệ, con Ki cười đến tít cả mắt, chiếc đuôi to xù của nó không ngừng ve vẩy.

Thấy nó như vậy Thiên Anh cũng vui lây. Mang theo nụ cười hạnh phúc, Thiên Anh đi tới tủ thuốc lấy ra vài ống nhỏ và băng gạc.

“Qua đây nào!” Thiên Anh nhìn qua Ki và Mốc gọi.

Ngay lập tức, cả Ki và Mốc liền chạy tới bên cạnh Thiên Anh. Thiên Anh thấy vậy vừa nựng hai đứa bọn nó, vừa giúp cả hai băng bó. Xong xuôi đâu vào đấy, anh mang hai đứa bọn nó ra ngoài xem tivi.

(Đã viết lại 17/11/22)

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

che-day-tat-ca-dac-hieu-cau-den-thien-hoang-dia-lao.jpg
Che Đậy Tất Cả Đặc Hiệu, Cẩu Đến Thiên Hoang Địa Lão
Tháng 2 23, 2025
quy-nhat-tro-choi-duong-nhien-la-mien-phi.jpg
Quý Nhất Trò Chơi? Đương Nhiên Là Miễn Phí
Tháng 4 29, 2025
menh-cach-co-tai-nhung-thanh-dat-muon-nhung-ta-la-thien-tai-a.jpg
Mệnh Cách Có Tài Nhưng Thành Đạt Muộn? Nhưng Ta Là Thiên Tài A!
Tháng 2 1, 2026
tu-conan-bat-dau-mot-lan-nua-lam-nguoi.jpg
Từ Conan Bắt Đầu Một Lần Nữa Làm Người
Tháng 12 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP