Chương 10: ꧁༺ Thiên Lang Xuất Thế ༻꧂
—–o0o—–
Thiên Anh vừa thoát khỏi vị trí ban đầu, con khủng long có cánh đã bổ nhào xuống. Trên trời nó trông không lớn lắm, nhưng khi đáp xuống, kích thước của nó thật kinh hoàng. Cái đầu của con quái vật thậm chí còn to hơn cả Thiên Anh! Nó đâm sầm xuống đất, tạo thành một hố sâu khổng lồ.
Nhân lúc nó chưa kịp đứng dậy, Thiên Anh xả súng vào đầu nó.
“Đoàng đoàng đoàng…”
Đạn bình thường chẳng hề hấn gì, chỉ găm vào lớp da dày như giáp sắt của con quái thú. Nó gầm lên giận dữ.
“Gào!”
Một cánh quét ngang, cây cau Thiên Anh đang nấp sau bị chặt đứt làm đôi.
“Kéc kéc…”
Không giết được Thiên Anh, con quái thú càng thêm điên cuồng, nó há cái mồm đầy răng nhọn lao tới. Thiên Anh nhanh tay ném một quả lựu đạn vào thẳng họng nó.
“Uỳnh!”
Cái mỏ của con quái vật cứng như thép, nuốt trọn quả lựu đạn mà chỉ bị rạn nứt. Nhưng cơn đau khiến nó gầm thét điên loạn. Thiên Anh lại móc thêm một quả lựu đạn, nhưng lần này, nó không nổ.
Thiên Anh chửi thề, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Con khủng long có cánh nhìn anh bằng ánh mắt hận thù, dùng đầu cánh bò sát mặt đất. Dù trông có vẻ chậm chạp, nhưng với thân hình khổng lồ, chỉ vài bước nó đã vượt qua cả chục mét. Sức mạnh của nó cũng thật kinh người, những cái cây to bằng bắp đùi bị nó quật gãy dễ dàng như bẻ tăm.
“Ầm ầm…”
Thiên Anh chạy thục mạng vào một nhà hát bỏ hoang. Con quái thú không thể vào bên trong, nó chỉ có thể rướn người về phía trước, cái miệng khổng lồ há ra đớp lấy Thiên Anh.
Thấy nó cứ há miệng gào thét, Thiên Anh cười lạnh, rút chốt vài quả lựu đạn rồi ném thẳng vào cái họng đang mở rộng kia.
“Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!”
Một loạt tiếng nổ vang lên, đầu con khủng long tan tành, xương thịt văng tung tóe, máu tươi phun thành suối, nhuộm đỏ cả mặt đất.
Thiên Anh nhìn cái xác đang co giật, cười nhạt:
“Kêu nữa đi xem nào.”
Đột nhiên, anh nhận ra Ki đang có sự biến đổi. Thân hình nó trở nên thon gọn, mắt chuyển từ đỏ sang xanh lục, bộ lông đen bóng hơn, hàm răng sắc nhọn hơn.
Sự biến đổi này diễn ra quá nhanh, khiến Thiên Anh không khỏi kinh ngạc. Anh chưa từng chứng kiến điều gì tương tự trong suốt cuộc đời mình.
Nhưng điều kinh ngạc hơn còn ở phía sau. Ki nhìn anh, rồi cất tiếng nói bằng ngôn ngữ loài người:
“Chủ nhân.”
Giọng nói còn hơi ngọng nghịu, như người lâu ngày không được uống nước, lại có chút khàn đục của một người đàn ông trung niên. Nhưng Thiên Anh không quan tâm đến điều đó, anh chỉ biết há hốc mồm kinh ngạc.
Một lúc sau, anh mới lắp bắp:
“Ki, mày… mày nói được hả? Nói lại lần nữa xem nào?”
Ki nhìn anh đầy tự hào, đôi mắt ánh lên vẻ thông minh, không còn giống một con thú nữa. Nó nhe răng cười, lặp lại:
“Chủ nhân.”
Ngày xưa, Thiên Anh luôn ao ước Ki và Mốc có thể nói chuyện với mình. Anh đã từng dạy chúng ngôn ngữ loài người, nhưng vô ích. Giờ đây, điều ước đó đã thành sự thật.
Thiên Anh không kìm được nước mắt. Anh vừa khóc vừa cười, trông thật ngốc nghếch. Phải một lúc sau, anh mới lấy lại bình tĩnh.
Anh suy nghĩ về nguyên nhân khiến Ki có thể nói chuyện và tiến hóa. Rất nhanh, anh liên tưởng đến khối màu trắng bên trong viên ngọc cửu sắc. Chắc chắn là do nó rồi.
Nhìn Ki đang ăn thịt con khủng long, Thiên Anh cười nói:
“Từ nay sẽ gọi mày là Thiên Lang, được không Ki?”
Ki đang ăn, nghe vậy thì chỉ khẽ ‘ừ’ chứ không nói gì thêm.
Chỉnh sửa vào ngày 9/9/2024