Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
game-of-thrones-ta-thanh-mot-ngay-vuong-tu.jpg

Game Of Thrones: Ta Thành Một Ngày Vương Tử

Tháng 1 22, 2025
Chương 694. Phiên ngoại thế giới mới trùng phùng Chương 693. Đại kết cục tuyệt vọng Trường Thành chi chiến
tu-luyen-dua-vao-choi-game.jpg

Tu Luyện Dựa Vào Chơi Game

Tháng 2 3, 2025
Chương 513. Trường Sinh Chi Địa, Siêu Thoát tồn tại Chương 512. Ma Tộc Chân Thân
dau-la-thien-thu-hoa-pham.jpg

Đấu La: Thiên Thư Hóa Phàm

Tháng 2 6, 2025
Chương 474. : Thần tinh mở, đại kết cục Chương 473. Đột phá
vo-tan-hai-duong-tu-thuyen-doc-moc-bat-dau-chay-tron.jpg

Vô Tận Hải Dương: Từ Thuyền Độc Mộc Bắt Đầu Chạy Trốn

Tháng 1 28, 2026
Chương 168: Hoàng hôn chi kình ngàn dặm truy sát! Chương 167: Thăng cấp “Vô Tương Thuần Băng”! Bài danh thứ 48 bảo vật!
danh-dau-cam-y-ve-bat-dau-phong-van-vo-hoc.jpg

Đánh Dấu Cẩm Y Vệ, Bắt Đầu Phong Vân Võ Học

Tháng 2 9, 2026
Chương 254: một chỉ bại Nguyên Anh, Tiên Đảo chấn kinh Chương 253: hải ngoại khách đến thăm, Bồng Lai Tiên Đảo?
nguoi-nguoi-bai-rac-bat-dau-nhat-duoc-thanh-nhan-phap-bao.jpg

Người Người Bãi Rác, Bắt Đầu Nhặt Được Thánh Nhân Pháp Bảo

Tháng 1 20, 2025
Chương 449. Vô thượng chí cao Chương 448. Hồng Mông mặt sau, diệt thế chi chủ, tấn thăng Đạo Hoàng
ta-dong-trac-yeu-dan-nhu-con.jpg

Ta, Đổng Trác, Yêu Dân Như Con

Tháng 2 23, 2025
Chương 358. Đại Hán đã không chứa nổi lão phu Chương 357. Có hương vị hôn lễ
bat-dau-mot-chiec-khoang-thuyen-hach-tam

Bắt Đầu Một Chiếc Khoang Thuyền Hạch Tâm

Tháng 10 20, 2025
Chương 1883: Chương cuối cùng sao trời con đường (bản miêu giơ cao hai tay ca tụng hoàn tất! ) Chương 1882: Thứ ba loại tiếp xúc (còn có cuối cùng một chương)
  1. Siêu Năng Lập Phương
  2. Chương 98: Đến Từ Vạn Tiên Cốc
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 98: Đến Từ Vạn Tiên Cốc

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của hắn, sau khi nghe Chung Minh kể xong, hai mắt của ông lão thoáng động một cái, sau đó hướng về phía hắn, khom người nói:

“Nguyên lai công tử là người tu hành ở Vạn Tiên Cốc, nếu có chỗ tiếp đãi không đúng, mong công tử bỏ qua cho.”

“Ngài quá lời rồi, mọi người tiếp đãi rất tốt, không có chỗ nào để chê cả.”

Nguyên Vũ Khánh thấy đối phương hành lễ với mình thì khom người đáp lễ, đồng thời trả lời một cách nhã nhặn.

Mà thấy hành động vừa rồi của hắn, ông lão có chút thả lỏng, sau đó vung tay, ra hiệu mời: “Nếu công tử không chê, vậy cùng lão hủ vào trong uống một tách trà được chứ?”

“Đương nhiên là được!” Nguyên Vũ Khánh không từ chối, gật đầu, ra hiệu nói: “Mời!”

Thấy hắn cũng ra hiệu mời mình, ông lão không câu nệ mà mỉm cười rồi đi trước dẫn đường.

Đi theo ông lão đến căn nhà gỗ lớn nhất trong làng, tuy có lớn nhưng cơ bản cũng chỉ là căn nhà đơn sơ mà thôi.

Tiến vào phòng, Nguyên Vũ Khánh thấy trong đại sảnh có một cái bàn hình chữ nhật nằm giữa nhà, xung quanh là mấy cái ghế làm bằng gỗ.

Thời điểm hắn vừa tiến vào phòng khách, phía sau nhà có hai cô gái khoảng 16 17 tuổi tiến đến dọn dẹp một chút, sau đó dâng lên một ấm trà cùng một ít hoa quả.

Nguyên Vũ Khánh nhìn qua đại sảnh một chút, thấy xung quanh có không ít trai tráng cùng hương thân phụ lão đang xem hắn.

Cũng phải thôi, đây là lần đầu bọn họ thấy có khách đến thăm ngôi làng rách nát này, nên trong lòng có chút tò mò cũng là lẽ thường tình.

Bất quá, ông lão cũng không có giải thích chuyện này với hắn, mà lặng lẽ quan sát thái độ của hắn.

Tuy rằng không phải người có học thức gì, nhưng sống nhiều năm nên ông lão có khá nhiều kinh nghiệm để đánh giá một người.

Chỉ mới thoáng nhìn qua, ông lão biết Nguyên Vũ Khánh không phải đến đây để kiếm chuyện.

Cho nên ông lão mới an tâm phần nào, đồng thời cũng biểu hiện nhiệt tình hơn rất nhiều, nên liền tự tay rót cho hắn một tách trà.

Ông lão ngồi xuống liền đưa tay hướng về phía hắn, ra hiệu nói: “Mời công tử ngồi! Nơi đây chỉ có một ít lá trà dân dã, mong công tử không chê.”

“Ngài quá lời rồi! Không biết ngài là?” Nguyên Vũ Khánh tò mò hỏi, thuận tiện đưa tách trà lên nhấp môi.

Dù sao đi đường lâu như vậy, hiện tại còn chưa có một giọt nước vào trong miệng nên cảm thấy khát nước.

Nhưng khiến hắn ngạc nhiên là vừa nhấp môi được một chút, Nguyên Vũ Khánh bỗng dưng thấy tinh thần đột nhiên phấn chấn và tỉnh táo mười phần.

Điều này khiến hắn kinh ngạc không thôi, phải biết rằng, bên Trái Đất cũng có trà, nhưng uống vào sẽ không có công hiệu mạnh như thế này.

Nếu đem loại trà này về nghiên cứu, nói không chừng sẽ mở ra con đường làm ăn mới.

Vừa nghĩ tới đây, Nguyên Vũ Khánh không khỏi chờ mong, có điều hắn không có mở miệng xin xỏ cái gì, vì mới quen biết, không tiện làm cho lắm.

“Ta là trưởng làng, không biết công tử có dự định gì tiếp theo hay chưa?” Trưởng làng tùy hứng hỏi thăm, nhưng lại chăm chú lắng nghe đến lạ thường.

“Dự định sao?” Nguyên Vũ Khánh trầm tư một lúc rồi nói: “Ta xuất cốc cách đây không lâu nên chưa có dự định gì, không biết trưởng làng có thể cho ta ở lại nơi này một đoạn thời gian không?”

Sở dĩ nói như vậy là vì hắn chưa muốn rời khỏi nơi này, dù sao cũng mới gặp được nhân loại cách đây không lâu, hơn nữa còn chưa tìm hiểu được gì nhiều về thế giới này, nên hắn muốn ở lại để tìm hiểu cho rõ ràng.

Với lại, theo cái nhìn của hắn, dân làng nơi đây khá chất phát và thật thà, nên ở lại được sẽ tránh được rất nhiều phiền phức.

Huống chi, mặc dù không rõ ràng về thế giới này, nhưng hắn đoán được nơi đây có những nền văn minh mà mình không tưởng tượng được.

Cho nên ở lại đây, tá túc một đoạn thời gian là lựa chọn khá chính xác, đợi khi nào hiểu rõ rồi đi cũng chưa muộn.

Ngồi đối diện, khi nghe hắn nói ra đề nghị của mình, trưởng làng vui mừng không thôi, sau đó thành thật nói:

“Chuyện này không thành vấn đề, có điều, điều kiện của làng có hạn, mong công tử đừng chê.”

Nhưng nói đến đây, trưởng làng bỗng nhiên thở dài, vì điều kiện của làng rất tệ, căn bản không thể so sánh với những thị trấn khác.

Với lại, thiếu niên trước mặt còn là người thần bí đến từ Vạn Tiên Cốc, căn bản không phải người bọn họ có thể mạo phạm, cho nên có gì cứ nói trước để tránh mất lòng nhau.

Mà đối với câu trả lời này của trưởng làng, Nguyên Vũ Khánh rất hài lòng, vì chí ít đã có chỗ đặt chân ở thế giới này.

“Cảm ơn trưởng làng.” Nói cảm ơn xong, Nguyên Vũ Khánh đắn đo một chút, phân tích cái được và cái mất, sau đó hỏi:

“Tại hạ vừa xuất cốc cách đây không lâu nên có nhiều điều chưa rõ, không biết trưởng làng có thể nói một ít về triều đại hiện tại cho ta nghe được không?”

“Chuyện này không thành vấn đề. . . Hiện tại đang là năm Thuận Thiên thứ 185 của vua Lý Thần Tông, tuy chiến trận chưa lan tới, nhưng những năm nay gặp thiên tai không ít, cho nên cuộc sống của người dân rất khốn khổ. . .”

Trưởng làng nghe hắn hỏi thì suy tư một lúc, thấy nói ra cũng không có gì bất ổn nên nhấc tách trà lên nhấp môi rồi bắt đầu thuật lại những gì mình biết cho hắn nghe.

Ngồi lắng nghe một lúc, Nguyên Vũ Khánh rốt cuộc cũng có cái nhìn đại khái về thời đại và cường giả của nơi này.

Có điều, niên hiệu cùng tên của vị vua hiện hành của Việt Quốc làm hắn có chút chết lặng, vì thứ này có phần giống với lịch sử của Việt Nam.

Bất quá, đây chỉ là trùng hợp mà thôi, dù sao nơi này cũng tồn tại Chí Phèo kia mà, cho nên hắn không còn ngạc nhiên nữa.

Mà dân phong nơi đây vô cùng chất phác, nói chuyện một lúc thì trưởng làng dẫn hắn đến một căn nhà cũ nát không ai ở.

Nghe nói hắn định tá túc tại làng, người dân xung quanh đều đến chào hỏi, thậm chí còn có người đem cho hắn một ít chăn gối, đến trưởng làng còn cho hắn một cái nồi sắt.

Ở đây mà có nồi sắt xem như cũng khá giàu có rồi, điều này làm hắn có chút không biết nên nói thế nào mới phải.

Thậm chí một lát sau còn có thiếu nữ đến giúp hắn dọn dẹp căn nhà, sau đó đốt Ngải Thảo xông một lượt để côn trùng rời khỏi căn nhà.

Lúc này ánh tàn dương đã chiếu xuống con sông như dải lụa quấn quanh ngôi làng, bên sông là tiếng ếch nhái cùng tiếng chó sủa làm cho khung cảnh càng thêm đượm buồn.

Nhưng hắn biết, ở các vùng quê đều như thế nên cũng không có lên tiếng phản đối cái gì, mà trái ngược lại càng thêm chờ mong.

Nhận nhà xong, trưởng làng liền dẫn hắn đi tham quan khắp nơi, khiến hắn rốt cộc có chút nhận biết về đời sống cũng như con người ở thời đại này.

Phần lớn người dân sinh sống vô cùng khốn khổ, đến cái ăn cái mặc cũng không dám chắc có thể đảm bảo đủ.

Quần áo thì không cần nói, trên quần áo của mọi người, đâu đâu cũng là mảnh chấp vá, đến trưởng làng cũng không khác là mấy.

Nguyên Vũ Khánh hỏi sơ qua thì mới biết, lâu lâu làng sẽ cử người đến thị trấn gần đó để đổi lấy muối, lương thực và nhu yếu phẩm cần thiết.

Về phần tiền bạc thông hành là cái gì thì hắn chưa hỏi tới, nhưng nhìn bầu trời đã có dấu hiệu tối, Nguyên Vũ Khánh đành nói:

“Trưởng làng, ta có chút chuyện cần phải rời đi một thời gian, phiền ngài chông chừng căn nhà giúp ta.”

“Chuyện này. . . Công tử đợi một chút, ta có ít lễ vật muốn tặng cho công tử.” Trưởng làng trả lời.

Trưởng làng nhanh chóng để người mang đến một cái ống tre to bằng nắm tay, một cái giỏ tre có chứa một ít trái cây và một cái gói nhỏ được bọc bằng vải thô đưa cho hắn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trong-sinh-quat-khoi-huong-giang.jpg
Trọng Sinh: Quật Khởi Hương Giang
Tháng 2 2, 2025
dau-pha-cuoi-vo-huan-nhi-nang-lai-cu-tuyet-dong-phong.jpg
Đấu Phá: Cưới Vợ Huân Nhi, Nàng Lại Cự Tuyệt Động Phòng!
Tháng 2 24, 2025
toan-dan-trieu-hoan-vat-tat-ca-deu-la-cap-do-sss-thien-phu.jpg
Toàn Dân: Triệu Hoán Vật Tất Cả Đều Là Cấp Độ Sss Thiên Phú
Tháng 1 4, 2026
dai-nam-quy-ki.jpg
Đại Nam Quỷ Kí
Tháng 12 9, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP