Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dong-hoc-nhanh-thu-tay-lai-di-noi-quy-truong-hoc-that-viet-khong-duoc.jpg

Đồng Học, Nhanh Thu Tay Lại Đi! Nội Quy Trường Học Thật Viết Không Được

Tháng 1 3, 2026
Chương 265: Toàn thành phố chấn động Chương 264: Toàn trường đều có phóng xạ
truong-sinh-tu-luyen-hoa-tinh-huyet-bat-dau.jpg

Trường Sinh Từ Luyện Hóa Tinh Huyết Bắt Đầu

Tháng 2 26, 2025
Chương 169. Đại kết cục Chương 168. Vực ngoại chi thần
hong-long-co-tien-thuat.jpg

Hồng Long Có Tiên Thuật

Tháng mười một 25, 2025
Chương 494 Hoàn tất cảm nghĩ Chương 493: Ta thích nơi này (đại kết cục)
he-thong-luu-nhan-vat-chinh-ta-gia-nhap-group-chat.jpg

Hệ Thống Lưu Nhân Vật Chính Ta Gia Nhập Group Chat

Tháng 2 8, 2026
Chương 995: Đệ 984 Cấm Khu Chi Chủ Chương 994: Chưa từng tưởng tượng con đường (4500 chữ, nhiều viết một ít đã muộn điểm)
con-co-the-cu-di-quai-vat-nghe-nghiep-hoc-vien.jpg

Còn Có Thể Cử Đi Quái Vật Nghề Nghiệp Học Viện?

Tháng 2 10, 2026
Chương 117: Thực chiến đặc huấn Chương 116: Ta đại khái là bệnh
mat-giao-gia-toc-den-than-quoc-vuong-trieu.jpg

Mật Giáo Gia Tộc Đến Thần Quốc Vương Triều

Tháng 2 26, 2025
Chương 551. Ta, Fischer Chương 550. Đệ thập đạo phong ấn
toan-dan-rut-the-bat-dau-man-cap-may-man-gia-tri.jpg

Toàn Dân Rút Thẻ: Bắt Đầu Mãn Cấp May Mắn Giá Trị

Tháng 2 2, 2026
Chương 754: Nhờ vào đó tạo áp lực. Chương 753: Thư mời mới là Vương Đạo
abb1ab17fd0d4478d420e7e6a6d7fce1

Ta Đoạt Xá Đế Vương

Tháng 1 16, 2025
Chương 855. Đại kết cục Chương 854. Thập diện mai phục
  1. Siêu Năng Lập Phương
  2. Chương 97: Đến Làng Vũ Đại
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 97: Đến Làng Vũ Đại

“Công tử, có gì không đúng sao?” Chung Minh thấy vẻ mặt của hắn không đúng thì có chút nghi hoặc.

“Không có gì, chỉ là không biết trong làng có người nào tên Chí Phèo không?” Nguyên Vũ Khánh thuận miệng hỏi.

“Ồ, không nghĩ công tử cũng biết tới Chí Phèo, đây là vị tướng quân có tiếng của làng chúng ta, có điều đó đã là chuyện từ rất lâu về trước, hiện tại chỉ còn là quá khứ.” Chung Minh có chút ngạc nhiên, tuy nhiên cũng trả lời câu hỏi của hắn.

Nghe xong mấy lời này, Nguyên Vũ Khánh có chút nói không nên lời, chỉ thuận miệng hỏi như vậy thôi, ai ngờ lại là thật.

Nguyên Vũ Khánh không nghĩ mọi thứ lại trùng hợp như thế, nhưng đây chỉ là trùng hợp mà thôi.

Nguyên Vũ Khánh nhẹ gật đầu, sau đó thuận miệng hỏi đến một số thứ về ngôi làng.

Có điều Chung Minh cũng không phải kẻ ngốc, tự nhiên sẽ không nói quá nhiều về làng của mình.

Thấy đối phương đề phòng mình như vậy, Nguyên Vũ Khánh chỉ cười cười, sau đó uyển chuyển, lái sang chủ đề khác.

Thông qua quá trình lắng nghe và dò hỏi, sau một lúc hắn cũng biết được đại khái nơi mình đang đến nằm trong Việt Quốc.

Có điều hiện tại đang là thời kỳ loạn lạc, tuy ngọn lửa chiến tranh chưa lan tới, nhưng cuộc sống của người dân vẫn khó khăn vô cùng.

Hơn nữa nơi đây còn bị hạn hán, nên bọn họ mới mạo hiểm vào rừng sâu để săn dã thú, bằng không đã sớm đi làm ruộng rồi.

Lại nói, tuy nói chuyện thì nói chuyện, Nguyên Vũ Khánh vẫn đề phòng cảnh giác với mọi thứ ở xung quanh.

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của hắn, mới đi trăm bước đã gặp một con rắn từ trên cây phóng tới.

Bất quá, còn chưa kịp để hắn làm gì, Chung Minh đã dùng cánh cung đập mạnh vào đầu con rắn, sau đó mang nó theo bên người.

Thấy nơi đây vẫn chưa hết nguy hiểm, Nguyên Vũ Khánh đành lấy thanh katana với súng điện ra phòng thân.

Chỉ thấy tay của hắn đang trống không, tự nhiên xuất hiện một thanh đao và một thứ kỳ lạ, điều này khiến Chung Minh, Bàn Tử và Trương Thạch không khỏi đưa mắt nhìn nhau.

Lần này bọn họ xác định Nguyên Vũ Khánh không phải người bình thường, mà chí ít cũng là người đi theo con đường Thần Đạo hoặc Tiên Đạo.

Thấy vẻ mặt của ba người bọn họ, Nguyên Vũ Khánh khẽ cười trong lòng, vì đây đều nằm trong sắp đặt của hắn.

Nếu lúc trước người ta còn nghi ngờ hắn có phải Thần Tiên gì đó hay không, thì bây giờ đã bị thủ đoạn của Roblox làm cho bái phục.

Trò truyện được một lúc, mọi người liền chăm chú lên đường, có điều đi hơn hai tiếng, Nguyên Vũ Khánh vẫn không biết mình đi được bao xa.

Nhưng có một điều khiến hắn phải nhìn nhận lại nhân loại của thế giới này.

Vì sao hắn lại có ý nghĩ như vậy?

Vì trong lúc đi đường, trước mắt xuất hiện khá nhiều rãnh sâu không đáy.

Mà mấy cái rãnh này lại rộng ít nhất 13 14m, vậy mà bọn họ chỉ cần lấy đà một chút liền nhảy qua được đầu bên kia.

Hơn nữa, hai người Bàn Tử và Trương Thạch còn mang theo con lợn rừng, điều này khiến hắn càng thêm kinh ngạc.

Có điều, ba người bọn họ cũng không khác hắn là mấy.

Đối mặt với mấy cái vực thẳm sâu hun hút này, chỉ thấy Nguyên Vũ Khánh đột nhiên biến mất, sau đó xuất hiện tại bên kia bờ vực, điều này khiến bọn họ không khỏi kinh hãi.

Lần này ba người Chung Minh đã thật sự xem hắn như Thần Tiên, vì chỉ có Thần hoặc Tiên mới làm được những điều thần kỳ như thế.

Bất quá, Nguyên Vũ Khánh cũng không dám khoa trương quá nhiều, mà chỉ để lộ ra một chút manh mối cho bọn họ mà thôi.

Dù sao thỏ khôn còn có ba hang, không có lý gì hắn lại cho người khác biết hết thủ đoạn của mình.

Tiếp theo, bốn người cứ tiếp tục đi đường như thế, ước chừng hơn mấy chục dặm sau, Nguyên Vũ Khánh thấy rừng cây bắt đầu thưa thớt.

Lại đi thêm một lúc nữa, hắn rốt cuộc thấy phía xa có cột khói bốc lên, sau đó là những căn nhà làm bằng gỗ thô sơ.

Theo cái nhìn của hắn, đó là bản làng nằm giữa thung lũng khá lớn, ba phía bao phủ bởi núi rừng, nhấp nhô chính giữa là trăm tòa kiến trúc, có điều đó toàn là nhà sàn làm bằng trúc.

Bất quá, đa phần những tòa nhà này đều không có bờ rào gì cả, hơn nữa xung quanh chỉ có vài luống rau khô héo, cùng mấy con lợn đen xì và vài con gà còi cọc, ngoài ra thì không còn gì khác.

Mà theo phán đoán của hắn, có lẽ hiện tại đang là giờ làm việc nên trong thôn khá yên ắng, vì vậy ngoài đường chỉ có vài đứa trẻ đang chơi đùa.

Mà kế bên đám nhỏ đang vui đùa là vài chú chó đang cuộn đuôi quanh người rồi ngáp ngắn ngáp dài, tựa như rất lười biếng.

Thấy đoàn người đi qua, mấy chú chó chỉ ngẩn đầu sủa vài cái cho có lệ, sau đó tiếp tục phơi nắng rồi nhắm mắt ngủ ngon lành.

Nhưng đối mặt với cảnh này, Nguyên Vũ Khánh lại có chút hi vọng là sẽ thấy cảnh nhà nhà nối nhau san sát, ống khói nhà máy phun ra ùn ụt.

Bất quá, hắn đã nghĩ nhiều rồi, dù sao nơi đây cũng không phải Trái Đất, hơn nữa còn là thôn quê cho nên làm gì có chuyện như thế?

Mang theo hụt hẫng, Nguyên Vũ Khánh đưa mắt nhìn ra xung quanh một lượt, theo phán đoán của hắn, có lẽ ngôi làng này không có quá nhiều người sinh sống.

Vì sao hắn lại dám khẳng định như vậy?

Vì trước mắt hắn, chỉ có khoảng năm sáu chục căn nhà mà thôi, cho nên không được gọi là nhiều.

Mà trước sân lớn của ngôi làng là đám trẻ choai choai đang rược đuổi lẫn nhau, nhìn vào rất thanh bình.

“Mọi người, làng chúng ta có khách này.” Chung Minh nhìn vào rồi thét lớn một tiếng để thông báo cho mọi người.

Ngay sau đó, một đám người liền xuất hiện từ nhiều địa phương khác nhau, sau đó nhìn về phía hắn rồi chỉ trỏ thì thầm cái gì đó.

Vì đứng xa nên Nguyên Vũ Khánh không cách nào nghe rõ, nhưng nhìn thái độ thì thấy không có biểu hiện chán ghét.

Bất quá, làm hắn ngạc nhiên là cứ tưởng người dân trong làng sẽ tương tự như đám người Chung Minh.

Nhưng ai ngờ, người dân trong làng đều có vẻ mặt vàng vọt, cả người ốm nhom như thiếu ăn.

Có điều, tuy mọi người khá ốm, ốm đến mức lòi xương nhưng phần lớn đều rất cao, thấp nhất cũng là 1m8.

Giờ nhìn lại chiều cao 1m73 của mình, Nguyên Vũ Khánh bỗng thấy mình sao nhỏ bé quá.

Nhưng nhìn cách ăn mặc của bọn họ, nam thì để trần, trẻ con thì ở truồng hoặc chỉ có một cái khố nho nhỏ, nữ thì cả người đầy vết vá, nhìn vào đáng thương vô cùng.

Đúng lúc này, dân làng bỗng nhiên tách ra hai bên, để lộ ra một ông lão ăn mặc có ít miếng vá hơn, sau đó những tiếng bàn luận dần biến mất.

Nhìn thoáng qua, ông lão này khoảng 80 đến 90 tuổi, chòm râu bạc trắng dài tới ngực, trên mặt có đầy niếp nhăn, tay chống một cây mộc trượng bước từ từ về phía hắn.

Vừa nhìn thấy ông lão này, cộng thêm hành động của dân làng, Nguyên Vũ Khánh biết địa vị của đối phương không thấp.

Mặc dù ông lão này nhìn như sắp gần đất xa trời, nhưng nhìn vào ánh mắt của đối phương, hắn thấy ánh mắt đó vẫn còn rất sáng, chứ không đục ngầu như người ở Trái Đất.

Mà động tác đi đứng của người này vô cùng vững vàng, chắc hẳn có thể sống thêm vài chục năm nữa cũng không thành vấn đề.

Thấy ông lão bước tới, Chung Minh lập tức bước tới, sau đó nói nhỏ gì đó với ông lão.

Mặc dù không nghe thấy, nhưng Nguyên Vũ Khánh vẫn đoán được phần nào, ắt hẳn là kể lại quá trình gặp nhau của bọn họ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-bac-luong-the-tu-vo-dich-rat-binh-thuong-a.jpg
Ta, Bắc Lương Thế Tử, Vô Địch Rất Bình Thường A?
Tháng 2 23, 2025
85eb95e17d54c92be18eefa2643b2a6f
Hỗn Độn Thần Linh Quyết
Tháng 1 15, 2025
Bắc Vương
Bị Nữ Đế Ban Cho Cái Chết Ta Triệu Hoán Lịch Sử Danh Tướng
Tháng 1 16, 2025
ta-xuyen-viet-tu-the-khong-dung-lam
Ta Xuyên Việt Tư Thế Không Đúng Lắm
Tháng 2 7, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP