Chương 81: Chạy Trối Chết
Lúc này con rết cũng ý thức được có sinh vật đang nhìn mình, nó liền đưa mắt nhìn sang hắn.
Một màn này để Nguyên Vũ Khánh không nói hai lời, lập tức quay người bỏ chạy.
Mặc dù loài rết trên Trái Đất cũng biến dị, nhưng so với con mà hắn vừa thấy thì đúng là một trời một vực.
Cho nên đối với đối thủ loại này, chỉ có chạy mới là thượng sách, hắn không ngu mà ở lại để hiến cái mạng nhỏ của mình.
“Cảnh báo, hệ thống phát hiện có kẻ địch mang theo sức chiến đấu khoảng 23.62 đơn vị đang tiến vào phạm vi kiểm tra, đề nghị chủ nhân chạy sang hướng khác.”
“Cảnh báo, hệ thống phát hiện có kẻ địch mang theo sức chiến đấu khoảng 19.12 đơn vị đang tiến vào phạm vi kiểm tra, đề nghị chủ nhân chạy sang hướng khác.”
“Cảnh báo, hệ thống phát hiện có kẻ địch mang theo sức chiến đấu khoảng 21.06 đơn vị đang tiến vào phạm vi kiểm tra, đề nghị chủ nhân chạy sang hướng khác.”
Liên tục nghe âm thanh cảnh báo vang lên, Nguyên Vũ Khánh không khỏi chửi thầm trong bụng.
Hắn suy tính cũng không tính ra tình huống lại ác liệt đến mức này, vừa mới truyền tống đến đã phải co giò bỏ chạy thục mạng.
Đúng lúc này, một cơn gió lạnh truyền tới, nương theo đó là tiếng tru đinh tai nhức óc.
Nguyên Vũ Khánh xoay người nhìn lại, hắn phát hiện có một con sói dài chừng năm mét đang đánh về phía mình.
“Roblox, ta muốn về nhà.” Nguyên Vũ Khánh hò hét trong tuyệt vọng, hai chân liên tục chạy theo hình ziczac.
“Chúng ta cần 50 phút 20 giây nữa mới có thể truyền tống trở về Trái Đất, chủ nhân cố gắng cầm cự thêm một chút là được.”
Âm thanh của hệ thống để lòng hắn lạnh đi mấy phần, ngay thời điểm hàm răng sắc bén sắp táp trúng, Nguyên Vũ Khánh lập tức ngồi thụp xuống rồi nhào về sau hai vòng.
Chỉ nghe một tiếng “véo” theo âm thanh xé gió là cảnh chó sói vồ hụt con mồi của mình.
Trái tim của Nguyên Vũ Khánh như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực, lập tức bò dậy chạy thục mạng.
“Ấuuuu. . .” Tiếng sói tru truyền đến từ sau lưng, sau đó lại có một cơn gió lạnh truyền đến.
Nguyên Vũ Khánh không khỏi kinh hãi, đây là lần đầu hắn đối mặt với sinh vật hung dữ như thế này.
Mặc dù rất kinh hãi, nhưng Nguyên Vũ Khánh vẫn cố ép mình phải bình tĩnh trở lại.
Vì chỉ có như vậy mới nghĩ ra biện pháp đối phó, bằng không chỉ có thể trở thành đống phân của con sói khổng lồ này.
Không đến hai giây sau, thời điểm cái miệng to như cái chậu sắp chạm vào người mình, Nguyên Vũ Khánh lập tức rút thanh katana ra khỏi lưng, sau đó nhào về trước rồi chém ngược lại sau lưng.
“Keng. . .” Âm thanh va chạm với kim loại vang lên, Nguyên Vũ Khánh bị đánh bay về sau ba mươi mét, cả người không ngừng lăn lộn trên mặt đất tám chín vòng.
Nguyên Vũ Khánh không khỏi nhăn mặt, cố mặt kệ lá cây trên người mình, hắn liền quay đầu nhìn lại.
Đối mặt với hắn chính là cái móng vuốt của chó sói, tốc độ này cực nhanh làm hắn không cách nào tránh được.
Thời điểm móng vuốt sắp chạm vào người hắn, thân ảnh Nguyên Vũ Khánh lập tức biến mất tại chỗ.
Chỉ nghe oành một tiếng, phía dưới mặt đất lập tức xuất hiện một cái hố to chừng nửa mét.
Chỉ bất quá, lần này con chó sói đã vồ hụt, nó phát hiện con mồi của mình đã biến mất không thấy tung tích.
Cùng lúc này, Nguyên Vũ Khánh đang bám vào một cành cây trên thân cổ thụ.
Nếu lúc nãy hệ thống không nhắc nhở có thể dùng Dịch Chuyển Tức Thời để chạy trốn, hắn đã quên mình có siêu năng lực này.
Nhìn cảnh tượng phía dưới, Nguyên Vũ Khánh không khỏi hít sâu một hơi, nếu đánh trúng người chỉ có nước đi chầu ông bà.
Nhưng hắn biết đây cũng không phải là cách, vì mũi của chó sói rất thính nên không thể trốn quá lâu.
Quả nhiên không nằm ngoài dự tính của hắn, vừa vồ hụt, chó sói liền ngẩn đầu nhìn lên cành cây cổ thụ.
Nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của chó sói, Nguyên Vũ Khánh không khỏi nuốt nước miếng cái ực, sau đó nhanh chân leo lên phía trên.
Bất quá, con sói khổng lồ cũng không có buông tha cho hắn, nó cứ đứng phía dưới nhìn chằm chằm lên trên cây.
Thấy con sói kia không cách nào leo lên, Nguyên Vũ Khánh mới thở ra một hơi.
Có điều hắn không có nghỉ ngơi quá lâu, không tới hai phút liền tìm cách leo lên phía trên.
Cũng may là cây cổ thụ mà hắn đang đứng có không ít dây leo treo lủng lẵng, nên hắn mới có thể tiếp tục trèo lên.
Nguyên Vũ Khánh liên tục chèo lên thêm hai mươi mét nữa mới dừng lại, ngồi dựa lưng vào thân cây thở hồng hộc.
Dù sao đây cũng là lần đầu vận động mạnh như thế, nên cơ thể không cách nào quen với cường độ gấp gáp như thế này.
Ngồi một lúc, Nguyên Vũ Khánh đem nãi chuối với một hộp mì ăn liền ra đặt lên cành cây.
Tiếp đó hắn lấy bình nước nóng ra khỏi không gian lập phương, rồi bắt đầu trụng mì.
Trong thời gian đợi mì chính, Nguyên Vũ Khánh bắt đầu lột chuối rồi vứt vỏ xuống dưới.
Bất quá, hắn rất có ý tứ, vỏ chuối vừa vặn rơi lên đầu con sói hung dữ kia.
Bị khinh bỉ như vậy, con sói vô cùng tức giận, nó liên tục rống lớn hai ba tiếng.
Có điều Nguyên Vũ Khánh vẫn trơ trơ như cũ, vì hắn biết con sói này không cách nào leo lên cây.
Cho nên hắn tiếp tục ăn chuối rồi vứt vỏ lên đầu nó, khiến nó gầm gừ liên tục.
Sau ba phút thì một mùi thơm nức mũi truyền ra, thấy mì đã chín, thế là hắn ngồi ăn ngon lành.
Trong lúc ăn uống, Nguyên Vũ Khánh nhìn xuống dưới, nghi hoặc hỏi: “Roblox, con sói bên dưới có sức chiến đấu bao nhiêu vậy?”
“Chủ nhân, con sói bên dưới có sức chiến đấu khoảng 14.28 đơn vị. Theo đánh giá của hệ thống, đây chỉ là một đầu sói vừa mới trưởng thành, cho nên chủ nhân không cần lo lắng.”
Nghe xong lời này, Nguyên Vũ Khánh không khỏi thộn mặt, con sói kia to như thế mà chỉ là sói vừa trưởng thành, vậy sói lão làng còn to đến mức nào?
Với lại, nhìn thế nào, con sói này cũng không yếu lắm, vậy mà hệ thống chỉ đánh giá sức mạnh khoảng 14.28 đơn vị, đây có còn chừa đường sống cho hắn hay không?
Hơn nữa còn nói cái gì mà không cần lo lắng?
Không lo lắng cái đinh, không lo lắng thì hắn đã sớm lên bàn thờ ngồi rồi!
Ban đầu Nguyên Vũ Khánh còn nghĩ mình có thể chiến đấu, nhưng khi gặp con sói này, hắn đã từ bỏ ý định.
Mặc dù không có ý định chiến đấu với đầu sói này, nhưng hắn vẫn lấy hộp mì quăng vào đầu con chó sói kia.
Sau một phen nghỉ ngơi, Nguyên Vũ Khánh mới ngẩn đầu nhìn lên bầu trời.
Hiện tại hắn muốn có thêm tầm nhìn về thế giới này, cho nên trèo lên cao để quan sát là lựa chọn tốt nhất.
Thế là Nguyên Vũ Khánh mất nửa tiếng mới leo đến đọt cây, tuy nhiên, vừa mới lú đầu ra khỏi tán cây, hắn đã rụt đầu trở lại.
“Cái định mệnh. . .” Nguyên Vũ Khánh không khỏi kinh hãi, vì hắn phát hiện trên đầu mình có rất nhiều chim khổng lồ đang bay qua bay lại.
Nếu lúc nãy hắn rụt đầu không kịp, nói không chừng đã thành đối tượng đi săn của đám chim khổng lồ kia rồi.
Bất quá, hắn đã phát hiện một sự kiện hết sức kinh người, đó là trên đầu lại có đến ba mặt trời, một lớn hai nhỏ đang chiếu rọi khắp thương khung.
Nhớ đến cảnh vừa rồi, Nguyên Vũ Khánh đưa tay lau đi vệt mồ hôi trên trán, sau đó lặng lẽ tuột xuống một chút để giữ khoảng cách an toàn.