Chương 109: Núi Ngọc Tuyền
Nhiều đoàn thám hiểm đã từng đặt chân đến Núi Ngọc Tuyền, nhưng tất cả đều phải quay trở về với sự thất vọng.
Bóng tối của bí ẩn bao trùm lấy ngọn núi, khiến nó trở thành một trong những địa điểm nguy hiểm và bí ẩn nhất trong Việt Quốc.
Đây là những gì mà Nguyên Vũ Khánh cảm nhận được khi tiến tới chân núi.
Đến nơi, Nguyên Vũ Khánh liền nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, sau đó là một làn hơi nước mát lạnh ập tới, xóa đi cái nóng bức của mùa hè.
Nhìn con suối trước mặt, Nguyên Vũ Khánh bước tới, ngồi xuống, phất nước lên rửa mặt.
Cảm giác lạnh lẽo lập tức khiến hắn sảng khoái, tinh thần tươi tỉnh lên rất nhiều.
Đến đây, Nguyên Vũ Khánh liền mở công năng Bức Xạ Tiên Linh để quan sát con suối.
Đập vào mắt hắn đầu tiên là con suối này có chứa một lượng lớn linh khí.
Tuy không nhiều, một mét khối đã có tới mười mấy sợi linh khí mỏng manh, khiến hắn không khỏi thán phục.
“Nơi này đúng là hơn xa Trái Đất rất nhiều!” Nguyên Vũ Khánh không khỏi cảm khái.
“Đúng vậy chủ nhân, Thiên Nguyên Tinh lớn hơn rất đất rất nhiều nên tài nguyên cũng nhiều hơn. Hơn nữa, nơi đây không bị ô nhiễm nên chất lượng phải tốt hơn Trái Đất gấp trăm ngàn lần.”
Thấy hắn nghĩ như vậy, Roblox liền lên tiếng phụ họa, nhưng những lời này không phải là không có lý.
Đích xác là so với Trái Đất thì tốt hơn rất nhiều lần, vì chí ít, chất lượng không khí nơi đây tốt hơn và trong lành hơn Trái Đất rất nhiều.
Thấy hắn cứ đứng nhìn dòng suối rồi cười cười như người mất hồn, Chung Minh cũng không lên tiếng phá rối.
Dù sao đây cũng không phải người mà mình có thể chọc nổi, bằng không trưởng làng sẽ mắng cho một trận.
Với lại, thiếu niên trước mặt không có làm chuyện xấu gì, cho nên Chung Minh cũng không quan tâm, mà chỉ lặng lẽ đi theo phía sau.
Đứng ngẩn người một lúc, Nguyên Vũ Khánh mới định thần lại, sau đó xắn ống quần lên rồi bước xuống con suối.
Nước trong con suối chảy không mạnh và không sâu nên di chuyển rất dễ dàng.
Có điều, cảm giác mát lạnh của nước suối khiến hắn thích thú, để cho tâm tình thoải mái hơn rất nhiều.
Đi trong con suối một lúc, Nguyên Vũ Khánh bắt đầu chú ý tới những hòn đá dưới chân mình.
Bất quá, khiến hắn thất vọng là không có tìm thấy bảo thạch như mình tưởng tượng.
Đi một lúc, Nguyên Vũ Khánh đột nhiên đứng lại, trong con ngươi hiện lên vẻ kinh ngạc.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Nguyên Vũ Khánh không nói hai lời, trực tiếp lấy cây xẻng ra đào xuống con suối.
Có điều con suối này được tạo nên từ rất nhiều lớp đá, nên việc đào vô cùng khó khăn, nhưng cũng không ngăn cản được sự hưng phấn của hắn.
Lúc này Chung Minh cũng chú ý tới hành động của hắn, có điều thấy Nguyên Vũ Khánh không nói nên hắn cũng không hỏi nữa.
Nguyên Vũ Khánh cũng biết Chung Minh đang nhìn mình, có điều hắn không quan tâm quá nhiều, vì hết thảy đều nằm trong tính toán của hắn.
Sau nửa tiếng đào hì hục, Nguyên Vũ Khánh rốt cuộc đào xuống được ba mét, khiến dòng nước trở nên đục ngầu.
Có điều lúc này chỉ thấy hắn đột nhiên nhảy xuống cái hố đầy ấp nước, sau đó lại leo lên với vẻ mặt bình thản.
Thấy cảnh này, Chung Minh không khỏi gãi đầu, trong lúc nhất thời không biết Nguyên Vũ Khánh đang làm gì.
Nhưng lúc này, Chung Minh lại thấy Nguyên Vũ Khánh lấy xẻng đấp miệng hố lại đàng hoàng, để dòng nước được xuôi dòng như trước.
Làm xong đâu đấy, Nguyên Vũ Khánh lại đảo tay, cây xẻng công binh lập tức biến mất.
Sau đó Chung Minh lại thấy Nguyên Vũ Khánh tiếp tục tiến theo con suối, đi về phía trước.
Đi được một lúc, Nguyên Vũ Khánh phát hiện nơi đây còn rất nhiều con suối khác, phải nói là nhiều vô số kể.
Thế là hắn lại tiếp tục khám phá, tiếp tục dùng Bức Xạ Tiên Linh dò tìm bảo thạch.
Nhưng lần này vận may đã mỉm cười với hắn, đi được năm phút, Nguyên Vũ Khánh đã phát hiện một khối bảo thạch to bằng trứng gà, ánh sáng tỏa ra từ đó vô cùng lấp lánh.
Có điều, đó là dưới cái nhìn của Bức Xạ Tiên Linh mà thôi, chứ trong mắt Chung Minh, cục đá mà Nguyên Vũ Khánh đang cầm không khác gì bình thường.
“Chủ nhân, cứ tiếp tục theo cái đà này, nói không chừng ngài sẽ thu thập đủ bảo thạch để khởi động hệ thống hình viên ngọc kia đấy.”
Đúng lúc này, Roblox đột nhiên truyền âm với hắn, khiến Nguyên Vũ Khánh có phần vui mừng trong lòng.
Thật ra hắn đã sớm có dự tính về chuyện này, nếu không có gì thay đổi, hắn sẽ ưu tiên kích hoạt hệ thống cho vợ mình.
Nói gì thì nói, hệ thống hình viên ngọc là của hồi môn ông nội tặng cho Nhã Vy, nên ắt hẳn nó phải có chứa huyền cơ nào đó.
Bản thân Hệ Thống Chung Cực đã như thế, hệ thống hình viên ngọc còn đến mức nào nữa?
Theo phán đoán của hắn, có lẽ hệ thống hình viên ngọc sẽ không thua thiệt Roblox quá nhiều.
Điều này cũng đã được Roblox xác định, chỉ cần kích hoạt thành công, hắn sẽ không hối hận vì hành động của mình.
Chỉ là Roblox không đồng tình quá nhiều, vì đối với nó, hắn là duy nhất, cho nên mọi thứ đều lấy hắn làm trung tâm.
Có điều, Nguyên Vũ Khánh đã quyết định chuyện này, Roblox cũng không cách nào khuyên được.
Dù sao Roblox cũng có trí tuệ của mình, nó biết cái nào nên nói, cái nào không nên nói, bằng không sẽ bị chủ nhân ghét bỏ, vậy thì không tốt chút nào.
“Roblox, chúng ta cần thêm bao nhiêu bảo thạch mới đủ số lượng?” Nguyên Vũ Khánh dò hỏi.
“Nếu chủ nhân tìm được bảo thạch chất lượng tốt và to như khối này thì cần ít nhất 27 khối như thế mới khởi động được hệ thống hình viên ngọc. Có điều, chủ nhân không cần lo lắng, vì linh khí bên đây sung túc và nồng đậm nên việc sinh ra thiên tài địa bảo như bảo thạch là điều chắc chắn.”
Nghe đến đây thì hắn mới nhẹ nhõm đi một ít, sau đó lại tiếp tục công cuộc tìm kiếm của mình.
Đồng thời hắn đem khối bảo thạch to đùng này đem hấp thu để gia tăng sức mạnh cho bản thân.
Bất quá, lần này bảo thạch có chút lớn nên việc hấp thu khá chậm chạp, vì vậy hắn tiến tới gốc cây ngồi một chút.
Thời gian ước chừng 15 phút sau, lúc này trong đầu của hắn vang lên âm thanh nhắc nhở của hệ thống:
“Đinh! Sức mạnh +0.5! Sức chịu đựng +0.2! Tốc độ +0.1! Thị lực + 0.1!”
【Sức mạnh: 3.83】
【Tốc độ: 1.12】
【Thị lực: 0.23】
【Sức chịu đựng: 0.57】
【Tốc độ hồi phục: 0.11】
【Tinh thần lực: 0】
【Linh lực: 0】
【Lực chiến đấu: 5.86】
“Chúc mừng chủ nhân, sức chiến đấu của ngài đã là 5.86, có thể đối kháng với những con kiến khổng lồ trong khu rừng kia.”
Mang theo vui mừng, Nguyên Vũ Khánh tiếp tục đi tìm bảo thạch, và may mắn là hắn đã thu được thêm một khối nữa, có điều phẩm cấp vô cùng thấp.
Nhưng đối với hắn, thà có còn hơn không, nên Nguyên Vũ Khánh vẫn mỉm cười mà thu hối chúng vào không gian lập phương.
Đưa tay lau đi vệt mồ hôi trên trán, Nguyên Vũ Khánh thấy cũng mệt rồi nên tạm nghỉ tại đây.
Mặc dù từ đầu đến cuối, Chung Minh không biết Nguyên Vũ Khánh đang tìm kiếm cái gì.
Nhưng thấy thái độ của hắn, Chung Minh cũng đoán được phần nào, cho nên không hỏi quá nhiều.
Bất quá, lúc này thấy hắn dừng lại, không có ý định tìm kiếm, Chung Minh mới lên tiếng, dò hỏi: “Công tử, chúng ta dừng lại tại đây sao?”
“Đúng vậy, trước mắt dừng lại tại đây đi, ngày sau có rảnh, ta lại lên đây tìm tiếp.” Nói xong, Nguyên Vũ Khánh liền quay người, thẳng tiến về cổng Làng Vũ Đại.