Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Kiếm Từ Bầu Trời Tới

Cao Võ: Ta Mới 18, Dòng Có Tài Nhưng Thành Đạt Muộn?

Tháng 5 17, 2025
Chương 191. Đại kết cục Chương 190. Cực hạn
vo-hoc-pha-han-tu-dao-chat-cay-phap-quet-ngang-vo-thanh.jpg

Võ Học Phá Hạn: Từ Dao Chặt Cây Pháp Quét Ngang Võ Thánh!

Tháng 1 5, 2026
Chương 246: Trở về Châu Thành, vật liệu Thiên Binh Chương 245: Nửa Bước Pháp Thân, Đả Thông Hải Trình
vu-tru-chi-khuyet.jpg

Vũ Trụ Chi Khuyết

Tháng 2 2, 2026
Chương 217: Vượt giới Chương 216: Phần thưởng khác thường
tu-tien-gioi-xem-boi-dai-su.jpg

Tu Tiên Giới Xem Bói Đại Sư

Tháng 1 30, 2026
Chương 382: Nhặt nhạnh chỗ tốt Thiên Linh Chi Chương 381: Phân công hợp tác
ta-muon-quet-ngang-the-gian-nay

Ta Muốn Quét Ngang Thế Gian Này

Tháng mười một 24, 2025
Chương 353: Đại kết cục Chương 357: Trớ chú lên, dị tộc tập
Cái Thế Cường Giả

Bắt Đầu Trọng Đồng: Trọng Sinh Muội Muội Trợn Tròn Mắt

Tháng 1 22, 2025
Chương 86. Một năm tình hình gần đây chương chuẩn bị xuất sơn Chương 85. Dị Vực chi mưu chương thứ 9 thiên tiểu đội
hong-hoang-ta-thuan-mieng-mot-loi-thong-thien-giai-tan-tiet-giao.jpg

Hồng Hoang: Ta Thuận Miệng Một Lời, Thông Thiên Giải Tán Tiệt Giáo

Tháng 1 11, 2026
Chương 192: Lâm Động tặng châu hộ Hắc Phong trung lập Chương 191: Hắc Phong Đại Vương lưỡng nan lựa chọn
xa-hoa-dam-dang-phe-vuong-gia-nu-de-lai-noi-ta-muu-phan.jpg

Xa Hoa Dâm Đãng Phế Vương Gia, Nữ Đế Lại Nói Ta Mưu Phản

Tháng 1 5, 2026
Chương 501: Không thể xem! Bằng không tự gánh lấy hậu quả! Chương 500 Tuyệt nhan! Cái này có cái gì rất không đúng a!
  1. Siêu Năng Lập Phương
  2. Chương 108: Đăng Ký Hộ Tịch
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 108: Đăng Ký Hộ Tịch

Như nghĩ tới chuyện gì đó, Nguyên Vũ Khánh lập tức nhìn sang trưởng làng với ánh mắt chờ mong.

“Ha ha, công tử chê cười rồi! Thật ra Ngân Hạnh Nhưỡng không có gì quý giá, chỉ là dùng nhiều loại trái cây để lên men, sau đó để hơn 8 90 chục năm là được, cho nên so với lá trà thì tốt hơn rất nhiều.” Trưởng làng thấy hắn tò mò thì cười lớn, sau đó giải thích cho hắn nghe.

Giờ khắc này Nguyên Vũ Khánh rốt cuộc biết vì sao loại rượu này lại mạnh như thế.

Thì ra là dùng nhiều loại trái cây, sau đó ủ trong 8 90 năm, bảo sao không mạnh cho được.

“Trưởng làng, ta có thể mang một ít Ngân Hạnh Nhưỡng này về nhâm nhi một chút được không?” Nguyên Vũ Khánh hỏi.

“Chỉ cần công tử thích là được, có điều, Mộc lão đầu nói thể chất của công tử quá yếu, cho nên không thể uống nhiều, bằng không sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.” Trưởng làng gật đầu cười lớn, đồng thời thuận miệng khuyên nhủ một câu.

“Cái này thì không thành vấn đề, có bài học trước đó, ta sẽ không phạm vào sai lầm cũ nữa đâu.” Nguyên Vũ Khánh cười cười.

Ngồi được một lúc, Nguyên Vũ Khánh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy người dân đang ngồi dưới gốc cây để nói chuyện, lâu lâu lại cười đùa với nhau.

Nhìn cảnh tượng này, Nguyên Vũ Khánh bỗng nhiên thấy thư thái lạ thường, tựa như tâm hồn được chữa lành vậy.

Thấy hắn nhìn mọi người ngoài sân rồi mỉm cười thì trưởng làng khẽ gật đầu, vuốt râu nói:

“Dân làng ở đây là vậy đấy, bình thường trong nhà cũng không có quá nhiều việc để làm, nên rảnh rỗi là bọn họ lại xúm lại một chỗ để nói chuyện với nhau, giúp giải tỏa nhàm chán qua ngày.”

Nguyên Vũ Khánh không trả lời, mà hỏi ngược lại: “Trưởng làng, bình thường thì mọi người làm gì vậy?”

Nghe hắn hỏi như vậy, trưởng làng có hơi suy nghĩ, nhưng cuối cùng vẫn cười khổ một tiếng, sau đó nói:

“Công tử có điều không biết, khi tới vụ gieo hạt, bọn họ sẽ bận rộn ở ngoài đồng, khi rảnh thì lại vào rừng hoặc lên núi để tìm kiếm thức ăn, dù sao người dân nơi đây cũng không làm ra tiền quá nhiều. . .”

“Nhưng đó là trước đây, còn những năm gần đây thì hạn hán liên tục, nước trong kênh cũng đã xuống tới mức không thể tưới tiêu được nữa, vì vậy mọi người mới thê thảm như thế.”

“Nói thật, nếu không phải công tử tặng muối và gạo, ta đã tổ chức cho trai tráng trong làng đi săn, sau đó đến thị trấn gần nhất để bán, rồi đổi thành lương thực và nhu yếu phẩm cần thiết.”

Nghe đến đây, Nguyên Vũ Khánh nhẹ gật đầu, hồi lâu sau mới lên tiếng hỏi: “Không biết thị trấn gần nhất cách đây bao xa vậy?”

“Gần với làng chúng ta nhất là Trấn Hồng Ngư, muốn tới đó thì cần ít nhất sáu bảy ngày đi đường.” Trưởng làng không chút do dự mà trả lời, vì đây là chuyện hằng ngày của bọn họ.

Mà nghe xong mấy lời này, Nguyên Vũ Khánh bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, nghiêm túc hỏi: “Trưởng làng, không biết ngài có thể đăng ký hộ tịch giúp ta được không?”

“Hộ tịch? Không phải ta đã cho người đi đăng ký hộ tịch giúp công tử rồi sao?” Trưởng làng có phần nghi hoặc, tuy nhiên trong đầu đã sớm đoán được vài phần.

Quả nhiên đúng như những gì trưởng làng nghĩ, Nguyên Vũ Khánh liền lắc đầu, nói: “Không phải hộ tịch của ta, mà là hộ tịch của những người khác.”

“Của những người khác? Ý của công tử là sẽ có thêm người mới tới đây?” Trưởng làng dừng động tác vuốt râu, thấp giọng hỏi.

“Đúng vậy.” Nguyên Vũ Khánh không chút do dự mà gật đầu, nói: “Không biết ý của trưởng làng thế nào?”

Vừa nghe hắn hỏi tới đây, khuôn mặt già nua của trưởng làng lập tức nở nụ cười tươi rói, lập tức gật đầu, nói:

“Vậy còn gì bằng, chỉ cần công tử nói tên của những người kia là được, ta sẽ cho người đuổi theo nhóm người đang trên đường tới Trấn Hồng Ngư.”

Nguyên Vũ Khánh nghe vậy thì mỉm cười, sau đó nói tên cô Thanh, Nhã Vy với tên của hai đứa bạn thân của mình.

Hắn đã sớm tính tới chuyện này, nói không chừng, tương lai hắn sẽ dẫn người bên Trái Đất qua đây, nên đăng ký hộ tịch trước cho bớt rắc rối.

Trưởng làng nghe hắn nói xong thì lẩm bẩm lại, sau đó ra hiệu cho hắn chờ một chút, rồi đứng dậy ra ngoài tìm người.

Không lâu sau đó liền có một nhóm người lặn lội lên đường, thẳng tiến về phía Trấn Hồng Ngư.

Đợi trưởng làng quay lại, thế là hai người lại nói tới một ít chuyện của thời đại này, khiến hắn có thêm chút hiểu biết về Việt Quốc.

Nói chuyện một lúc thì trưởng làng có ý định mời hắn ở lại dùng bữa, thấy cũng không có gì nên Nguyên Vũ Khánh gật đầu đồng ý.

Lại nói, đồ ăn của dân làng cũng không có gì đặc biệt, trên bàn ăn chỉ có các món như: hấp, luộc, nướng, chiên và canh, ngoài ra thì không còn gì khác.

So với Việt Nam thì thiếu vài loại như: xào, kho, gỏi và lẩu, hơn nữa đồ ăn cũng không quá ngon miệng vì khác biệt về phong tục và cách sống.

Vì vậy Nguyên Vũ Khánh chỉ ăn cho có lệ, cố gắng lắm mới ăn hết một chén cơm, sau đó cùng Chung Minh đi khắp nơi.

Nguyên Vũ Khánh phát hiện nơi đây có rất nhiều núi non, nên hắn lập tức nghỉ đến việc tìm bảo thạch.

Quyết định như vậy, Nguyên Vũ Khánh liền yêu cầu Chung Minh dẫn mình đến chân ngọn núi gần làng nhất.

Đối với chuyện này, Chung Minh không chút phản đối, vì qua lần tặng đồ vừa rồi, người này rất có hảo cảm với hắn.

Trên đường đi, Chung Minh bắt đầu giới thiệu: “Núi Ngọc Tuyền là ngọn núi gần với làng chúng ta nhất, đồng thời cũng là nơi người trong làng thường tới lấy nước để uống. . .”

Sau một hồi thì hắn rốt cuộc đã có cái nhìn khái quát, nguyên lai ngọn núi sắp tới tên Ngọc Tuyền.

Sở dĩ có cái tên này là vì ngọn núi này có một con suối bất tận, không bao giờ hết.

Cho dù hạn hán đến cỡ nào, chỉ cần đến đây liền có nước uống, chỉ là đem đi tưới tiêu thì không tiện lắm.

Quảng đường đến đó cũng không xa lắm, chỉ có hai dặm, nhưng phải mất tới 45 phút mới tới chân núi.

Tuy nói là chân núi, nhưng thực chất chỉ là một phần rất nhỏ của ngọn núi.

Lúc ở trong làng, Nguyên Vũ Khánh thấy ngọn núi này rất lớn rồi, nhưng tới khi đến chân núi mới biết nó còn to hơn tưởng tượng của mình.

Ngọn núi này có thể nói là cao trọc trời, phía trên kia là mây mù trắng xóa, không cách nào thấy được đỉnh núi, tạo nên khung cảnh vô cùng huyền bí.

Dưới chân núi, những tán rừng nguyên sinh bạt ngàn như một tấm thảm nhung xanh mướt trải dài, tựa như chúng đang ôm ấp núi Ngọc Tuyền vào vòng tay để che chở.

Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo hòa quyện cùng tiếng gió xào xạc tạo nên bản nhạc du dương, khẽ khàng vang vọng khắp nơi.

Theo phán đoán của hắn, nếu đem ngọn núi Phan Xi Păng ở Việt Nam ra so sánh, đoán chừng cũng không bằng phân nửa của ngọn núi này.

Mà ngọn núi này không những cao lớn, mà còn rất rộng, nghe Chung Minh nói nó rộng ít nhất cũng hơn ngàn dặm, là ngọn núi đặt biệt nhất của Việt Quốc.

Cho tới giờ cũng không có mấy ai tiến đến đỉnh núi, nên mọi người cũng không biết khuất trên mây kia rốt cuộc là cái gì.

Hàng ngàn năm qua, Núi Ngọc Tuyền vẫn sừng sững hiên ngang, ẩn chứa vô vàn bí ẩn mà con người chưa thể khám phá.

Vô số truyền thuyết được thêu dệt về nơi đây, về những kho báu vô giá, về những sinh vật kỳ bí ẩn náu trong màn sương trắng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-tai-tu-chan-gioi-lam-thien-chi-kieu-tu.jpg
Ta Tại Tu Chân Giới Làm Thiên Chi Kiêu Tử
Tháng 2 9, 2026
tu-tien-gia-toc-linh-thach-tang-them-he-thong.jpg
Tu Tiên Gia Tộc: Linh Thạch Tăng Thêm Hệ Thống
Tháng 2 3, 2025
tay-du-mu-mat-nam-tram-nam-de-tu-tat-ca-deu-la-dai-yeu.jpg
Tây Du: Mù Mắt Năm Trăm Năm , Đệ Tử Tất Cả Đều Là Đại Yêu
Tháng 1 25, 2025
marvel-ben-trong-thu-nguyen-phong-an.jpg
Marvel Bên Trong Thứ Nguyên Phòng Ăn
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP