Chương 107: Bất Tỉnh Nhân Sự
“Như vậy thì còn gì bằng, đây là di nguyện lớn nhất của các đời trưởng làng trước đây, hi vọng đến ta thì thực hiện được.”
Trưởng làng vuốt râu mỉm cười, vì lão đã đợi câu này rất lâu rồi, rốt cuộc hôm nay cũng tìm thấy người chịu đứng ra giúp đỡ.
Nhưng như nhớ tới chuyện gì đó rất quan trọng, trưởng làng lại nói tiếp: “À đúng rồi, hôm qua ta đã để người trong làng mang danh tự của ngài đi đăng ký hộ tịch rồi, nhanh thì sáu ngày sau bọn họ sẽ trở về.”
“Hộ tịch?” Nguyên Vũ Khánh hơi nghi hoặc, nhưng lại nghe âm thanh của hệ thống vang lên:
“Chủ nhân, hộ tịch giống như hộ khẩu của người dân Việt Nam vậy, tác dụng của nó là dùng để chứng minh thân phận và quản lý dân số.”
Nguyên Vũ Khánh nhẹ gật đầu, xem ra đã hiểu, tính ra bên đây dùng nhiều từ mà hắn chưa biết thật, tuy nhiên cũng lên tiếng khuyên nhủ:
“Chuyện này trưởng làng không cần gấp gáp, cứ từ từ là được, dù sao thời gian ta ở lại nơi đây cũng rất dài.”
“Vậy thì còn gì bằng.” Trưởng làng nghe hắn nói như vậy thì càng vui mừng, nét già nua trên khuôn mặt càng thêm rạng ngời.
“Lần trước công tử đã thưởng thức qua lá trà của Làng Vũ Đại chúng ta, nhưng đó không phải là đặc sản của làng chúng ta, nên hôm nay mời công tử thưởng thức đặc sản nơi này, rượu hoa quả.”
Trưởng làng nói xong liền rót cho hắn một chén rượu nhỏ, tuy chén không lớn nhưng mùi thơm của rượu lại lan tỏa khắp căn nhà.
Chỉ cần ngửi qua một lần là hắn đã thấy hưng phấn hơn rất nhiều, tuy không biết ngon bao nhiêu, nhưng đoán rằng sẽ không thua kém lá trà trước kia nên nói: “Vậy thì xin đa tạ trước.”
Nói xong, Nguyên Vũ Khánh liền thử nhấp một ngụm, vị vào ngon ngọt lạ thường, nhưng sau đó hắn thấy cổ họng như bị ngọn lửa thiêu đốt.
Thấy vậy, hắn liền uống hết chén rượu, có điều chưa đến ba giây sau, Nguyên Vũ Khánh thấy máu mũi bắt đầu chảy ra, sau đó ngã xuống bất tỉnh nhân sự.
Một màn này để toàn bộ đại sảnh đều rơi vào yên lặng, sau đó tròn mắt nhìn thiếu niên đang nằm bẹp trước mặt mình.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Tranh thủ thời gian mang công tử vào gian phòng trống đi!”
Một màn này để trưởng làng nói không nên lời, nhưng bản thân là người sống lâu nên rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, nói tiếp:
“Chung Minh, ngươi nhanh chóng đi tìm Mộc lão đầu đến đây cho ta.”
Nghe trưởng làng phân phó, Chung Minh không dám trễ nãi, lập tức hấp ta hấp tấp chạy ra ngoài tìm người.
Sau đó, Nguyên Vũ Khánh bị hai thiếu niên mang đến căn phòng trống trong nhà trưởng làng.
Nhìn thấy hắn bị chảy máu mũi như vậy, mọi người không khỏi luống cuống tay chân.
Nhưng thân là người từng trải, trong lúc chờ đợi, trưởng làng đã cho người dùng vải lau máu mũi cho hắn, may mà máu mũi không còn chảy nữa, bằng không sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Mà trong khoảng thời gian đó, những người biết chuyện cũng nhanh chóng chạy tới nhà trưởng làng để quan sát, nếu không phải trưởng làng đuổi ra ngoài thì căn phòng đã bị chen bể rồi.
Không đến năm phút sau, bên ngoài cửa có một ông lão mặc quần áo thô ráp màu cháo lòng gấp gáp bước vào.
Vừa bước vào, ông lão liền đặt hai đầu ngón tay lên bắt mạch cho Nguyên Vũ Khánh, sau đó quan sát mí mắt và mạch đặp trên cổ.
Trong quá trình này, người chung quanh cũng không dám thở mạnh, vì sợ làm ảnh hưởng đến vị công tử đang nằm trên giường.
Đợi khi ông lão mặc quần áo thô ráp thu tay về, trưởng làng mới thấp giọng, hỏi: “Mộc lão đầu, vị công tử này thế nào rồi?”
“Tạm thời không có việc gì, chỉ là thể chất người này quá yếu, không cách nào tiếp nhận được đồ bổ sung khí huyết quá nhiều như Ngân Hạnh Nhưỡng nên mới bị khí huyết công tâm, vì vậy mới bị bất tỉnh trong thời gian ngắn, đợi chút tỉnh lại, cho hắn uống chút nước ấm là được.”
Mộc Lão nhẹ thở dài một cái, hồi nãy khi nghe Chung Minh thông báo, lão không khỏi kinh hãi.
Nhưng may là không có việc gì, bằng không cái làng này sẽ phải giải tán.
Bất quá, có một điều làm Mộc Lão không khỏi nghi hoặc, đó là vì sao thể chất của vị tiên nhân này lại yếu như thế?
So với người bình thường còn yếu hơn rất nhiều?
Cùng lúc này, trưởng làng nghe Mộc Lão nói như thế thì thở phào một hơi nhẹ nhõm, phất tay nói:
“Không có việc gì là tốt rồi, ngươi về nhà nghỉ ngơi trước đi, ở đây có ta là được.”
“Vậy ta về nhà phơi thảo dược trước, có chuyện gì thì cho người tìm ta là được.”
Mộc Lão nhẹ gật đầu một cái, sau đó đưa mắt nhìn về phía hắn một cái, nội tâm như có điều suy nghĩ.
Thấy vẻ mặt của Mộc Lão như vậy, trưởng làng liền bước tới, vỗ vai nói: “Không sao đâu, dù sao đây cũng không phải lỗi của chúng ta, chắc Nguyên công tử không trách chúng ta đâu.”
Thật ra trưởng làng nói không sai, đối với dân làng thì Ngân Hạnh Nhưỡng đích xác là thức uống bình thường.
Lại nói, Ngân Hạnh Nhưỡng này không có gì quý giá, chỉ là được làm từ mấy chục loại trái cây dùng để bổ sung khí huyết, có thể xưng là rượu trái cây hoặc rượu thuốc mà thôi.
Đối với người trưởng thành bình thường, uống vào đều vô sự, không bị gì hết.
Nhưng ai ngờ vị tiên nhân này lại yếu như thế, chỉ mới uống có một bát mà đã nằm lăn quay ra rồi.
Nhưng hên là hắn chỉ uống một bát nên không nguy hiểm đến tính mạng, bằng không, chuẩn bị cưỡi hạc về trời với ông bà tổ tiên đi là vừa.
“Vậy ta về trước.” Mộc Lão nhẹ gật đầu, sau đó thong dong rời khỏi căn phòng.
Tiễn Mộc Lão xong, trưởng làng liền cho người ngồi kế bên canh chừng, còn mình thì đi chuẩn bị cái gì đó.
Không lâu sau, Nguyên Vũ Khánh rốt cuộc tỉnh lại, nhưng vừa mở mắt đã thấy một thiếu niên đang tròn mắt nhìn mình, sau đó nhảy dựng lên, hí ha hí hửng chạy ra ngoài cửa phòng như đang thông báo cái gì đó.
Nguyên Vũ Khánh đưa tay sờ mũi, thấy không có máu chảy ra thì hơi an tâm một chút, nhưng nhớ tới chuyện lúc trước thì không khỏi nghi hoặc.
“Chủ nhân, rốt cuộc ngài cũng đã tỉnh.” Thời điểm Nguyên Vũ Khánh vừa lấy lại ý thức, Roblox liền truyền âm cho hắn.
Nghe Roblox nói vậy, Nguyên Vũ Khánh tò mò, hỏi: “Roblox, vì sao ta lại bất tỉnh? Trong lúc ta hôn mê đã xảy ra chuyện gì?”
“Chủ nhân, vì cơ thể của ngài quá yếu nên không cách nào tiếp nhận được vật phẩm bổ sung khí huyết quá nhiều, cho nên bị khí huyết công tâm, chảy máu mũi mà bất tỉnh.”
“Trong lúc ngài bất tỉnh, trưởng làng đã cho người đến xem bệnh, sau đó rời khỏi rồi để lại cái tên thiếu niên kia ngồi chông chừng.”
Nghe đến đây thì hắn đã hiểu được phần nào, thì ra là do ham uống mà bị.
Lúc trước mẹ vợ từng nhắc nhở hắn là không được uống thuốc bổ quá nhiều, bằng không sẽ bị phản tác dụng.
Giờ thì hay rồi, còn chưa kịp làm gì đã nằm lăn quay ra mặt đất, đúng là có chút mất mặt.
Đúng lúc này, trưởng làng bước từ ngoài vào phòng, nhìn hắn mỉm cười, nói: “Nguyên công tử, cảm thấy trong người thế nào rồi?!”
“Đã đỡ hơn rất nhiều, chỉ là không ngờ lại bị bất tỉnh như thế, làm trưởng làm chê cười rồi.” Nguyên Vũ Khánh không khỏi lắc đầu.
Trưởng làng nghe hắn nói vậy thì vuốt râu, nhẹ lắc đầu không cho là đúng, nói: “Cái này không trách công tử được, huống hồ không phải thể chất người nào cũng tốt như thế.”
“Đúng rồi, không biết loại rượu đó tên là gì? Vì sao lại lợi hại như thế? Ta thấy so với lá trà kia còn tốt hơn nhiều?!”