Chương 106: Thu Điểm Công Đức
Lần này hắn mò mẫn một hồi thì tìm được phim Bạch Xà – Duyên Khởi, sau đó ngồi cày phim để giết thời gian.
Ban đầu hắn cũng không mang theo tâm tư gì, vì thấy thể loại phim 3D thịnh hành gần đây không được hay cho lắm.
Nhưng xem Bạch Xà – Duyên Khởi được một lúc thì hắn thấy hay hơn mấy bộ 3D khác.
Ngồi tới tối, Nguyên Vũ Khánh sửa soạn lại vài thứ, sau đó chở Nhã Vy đi chơi.
Đến sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng, Nguyên Vũ Khánh đã mang theo gạo trắng với muối ăn xuyên thẳng qua Thiên Nguyên Tinh.
Quả nhiên đúng như dự đoán của hắn, bên này quả thật đã là buổi sáng.
Nguyên Vũ Khánh vương vai một cái, sau đó đẩy cửa bước ra, nhưng cửa vừa mở liền thấy khuôn mặt quen thuộc của Chung Minh.
“Ta nói đây là trùng hợp, công tử có tin không?” Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Nguyên Vũ Khánh, Chung Minh gãi đầu thấp giọng nói.
Nhưng trái với dự tính của Chung Minh, Nguyên Vũ Khánh không những không truy vấn, mà còn vỗ vai hắn, nói: “Ta tin!”
Nói tới đây, Nguyên Vũ Khánh khẽ mỉm cười, sau đó nhẹ vung tay một cái, mặt đất liền xuất hiện năm bao tải lớn.
Nhìn một màn này, Chung Minh hơi trừng lớn con mắt, nghi hoặc hỏi: “Công tử, đây là???”
“Lần trước ta nói khi trở lại sẽ mang lễ vật cho các ngươi, cho nên không thể nuốt lời.” Nói đến đây, Nguyên Vũ Khánh liền nhờ vả: “Ngươi vác mấy cái bao tải này giúp ta đi.”
Nghe lời thỉnh cầu của hắn, Chung Minh không nói hai lời, lập tức vác cái bao muối nặng 50kg lên như nhấc một con mèo làm hắn phải nhìn lại hai ba lần.
Tiếp đó, những người khác giúp hắn mang những bao tải còn lại lên vai, rồi đi theo Chung Minh.
Nhưng nhớ tới chuyện trước đó, Nguyên Vũ Khánh chỉ nhẹ lắc đầu, sau đó bước ra khỏi cửa, đi đến trung tâm của ngôi làng, rồi kêu Chung Minh đi thông báo cho mọi người một tiếng.
Quả nhiên đúng như dự đoán của hắn, vừa thấy hắn tới, người dân trong làng đều tập hợp đến trước sân.
Mặc dù không biết tại sao vị công tử này lại triệu tập mình tới, nhưng bọn họ vẫn tới nhưng với vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Chung quanh lập tức an tĩnh, sau đó từng cặp mắt nhìn hắn với vẻ kinh nghi bất định.
Có điều hắn không có nói, mà để cho Chung Minh giải thích giúp mình.
Và sau đó, hắn thấy đôi mắt của mọi người đột nhiên trừng lớn, tiếp theo là khuôn mặt hiện lên vẻ vui mừng.
Ban đầu mọi người còn không tin lời hắn, vì làm gì có ai dư tiền đến mức mua muối với gạo tặng bọn họ?
Với lại, nếu thật sự có tặng thì cũng là muối thô dính nhiều bùn đất và gạo chứa đầy cát đá mà thôi.
Nhưng khi thấy hắn mở miệng bao muối ra, mọi người không khỏi tròn mắt, vì đây là lần đầu bọn họ thấy muối trắng như thế.
Phải biết rằng, muối ăn trong Việt Quốc cũng có rất nhiều loại, nhưng nghe nói loại tốt nhất cũng không được trắng như thế này.
Sau đó hắn lại mở bao gạo, đập và mắt mọi người là những hạt gạo trắng tinh như tuyết.
Thấy cảnh này, ánh mắt của mọi người bất giác trở nên nóng rực, tựa như rất quan tâm đến chuyện này.
Thấy vẻ mặt chờ mong của mọi người, Nguyên Vũ Khánh lập tức đem muối ăn với gạo trắng phân chia cho dân làng.
Tuy nhiên, khiến hắn ngạc nhiên là nơi đây không có chuyện xô đẩy hay cướp giật, mà thành thành thật thật đứng đó, xếp hàng đợi tới lượt mình.
Lại nói, 250kg gạo trắng và 50kg muối tinh không phải con số nhỏ, nhưng vì những người ở đây rất chất phát thật thà, nhận xong cũng không có xòe tay xin thêm, nên bao muối còn thừa lại khoảng 10kg.
Sau khi phân phát muối, mọi người không có rời đi mà xúm lại rốt rít cảm ơn hắn.
“Đinh! Điểm công đức +0.1! . . .”
“Đinh! Điểm công đức +0.1! . . .”
“Đinh! Điểm công đức +0.1! . . .”
Nghe nhiều tiếng đinh đinh vang lên trong hệ thống, Nguyên Vũ Khánh nhịn không được mà mở màn hình thông tin cá nhân lên quan sát.
【Tên: Hệ Thống Chung Cực】
【Hình thái: Sơ cấp】
【Đồng Nguyên Ấn: Khóa】
【Điểm công đức: 111】
【Điểm nghiệp chướng: 295】
【Công năng: Siêu Năng Cường Hóa, Bức Xạ Tiên Linh, Dịch Chuyển Tức Thời, Huyền Không Kích Điểm】
Quả nhiên lúc này điểm công đức của hắn đã tăng lên rất nhiều, hiện tại đã có hơn 111 điểm, điều này khiến hắn có phần ngạc nhiên.
Thấy được nghi hoặc của Nguyên Vũ Khánh, Roblox lập tức lên tiếng giải thích: “Chủ nhân không nên kinh ngạc, vì điểm công đức đúng như cái tên của nó, chỉ cần làm việc tốt là sẽ được trời cao chiếu cố, được trời cao hồi báo công đức tương ứng với những việc mình làm.”
“Thì ra là thế.” Nguyên Vũ Khánh nhẹ gật đầu, tựa như đang nghĩ tới chuyện gì đó.
Hắn nhớ Roblox từng nói, nếu tích cóp đủ 10.000 điểm công đức là mình có thể thu được tâm pháp tu luyện.
Mà việc thu thập công đức tựa như không khó lắm, hắn thấy chỉ cần làm việc tốt là được.
Nghĩ đến đây, Nguyên Vũ Khánh không khỏi hưng phấn trong lòng, vì hắn phát hiện tâm pháp tu luyện không cách mình quá xa như tưởng tượng.
Thời điểm hắn đang suy nghĩ mông lung, dân làng đứng chắn phía trước đột nhiên tách ra, tiếp sau đó là thân ảnh quen thuộc của trưởng làng.
Trưởng làng nhìn hắn gật đầu rồi cười cười, tựa như đang chào hỏi, thấy vậy Nguyên Vũ Khánh cũng nhẹ gật đầu để đáp lễ, sau đó nói:
“Trưởng làng, nơi đây còn dư lại một ít muối tinh và gạo trắng, ngươi giữ lại để dùng đi, nếu dùng không hết thì có thể phân phát cho mọi người khi thiếu.”
“Từ chối thì bất kính, vậy lão hủ xin nhận.” Trưởng làng đưa tay nhận lấy bao muối và bao gạo đưa cho người khác, sau đó ra hiệu nói: “Mời công tử theo vào nhà uống nước một chút.”
Nguyên Vũ Khánh không từ chối, lập tức bước đi cùng trưởng làng đến đại sảnh.
Thời điểm hắn vừa tới thì thấy trên bàn đã bày ra một ít món ăn như thịt nướng với vài món rau luột, nhưng điểm nhấn lần này là có thêm hai vò rượu.
“Công tử, mời ngồi!” Trưởng làng đưa tay ra hiệu.
Thấy vậy, Nguyên Vũ Khánh cũng làm động tác y chang trưởng làng, sau đó nói: “Trưởng làng, mời ngồi!”
Thấy hắn làm như vậy, trưởng làng cũng không phản đối, mỉm cười rồi bước tới ngồi xuống một bên chứ không ngồi vào ghế giữa.
Hai người nói chuyện một lúc thì bắt đầu dùng bữa, tuy nhiên mùi vị bên này không hợp khẩu vị của hắn nên Nguyên Vũ Khánh ăn rất ít, thậm chí là ăn cho có lệ.
“Công tử, dường như những món này không hợp khẩu vị của ngài thì phải?” Trưởng làng nghi hoặc hỏi, tuy nhiên đã sớm có câu trả lời của mình.
“Quả nhiên không qua được ánh mắt của trưởng làng, quả thật mấy món này không hợp với ta lắm.”
Nguyên Vũ Khánh gật đầu, vì hắn biết đối phương thừa biết chuyện này, cho nên nói thật cũng không thành vấn đề.
“Mong công tử bỏ qua cho, như ngài thấy đấy, ngôi làng này quá nghèo, đến cái ăn cũng chưa chắc có được cho nên đồ ăn chỉ đến thế mà thôi.” Trưởng làng nhẹ thở dài, trên khuôn mặt già nua hiện ra vẻ chua chát.
Vì từng đi tham quan ngôi làng, nên Nguyên Vũ Khánh biết tình cảnh nơi này ra sao, cho nên không có trách cứ cái gì, ngược lại càng thêm đồng cảm.
Như bên Trái Đất chẳng hạn, tuy phần lớn các nước trên thế giới đều thừa ăn thừa mặc, nhưng cũng có không ít quốc gia nghèo túng, cho nên hắn không lấy làm lạ.
Nghĩ đến đây, Nguyên Vũ Khánh có chút do dự, hồi lâu mới lên tiếng hỏi: “Trưởng làng nghĩ sao nếu ta giúp ngôi làng phát triển, giúp mọi người có cái ăn cái mặc?”