Chương 105: Mẹ Vợ Biết Chuyện
Hỏi ra mới biết, thì ra ông sáu tưởng có trộm nên mới qua xem thử, thấy là hắn nên muốn nói chuyện một chút.
Nói chuyện với ông sáu một lúc, hồi lâu Nguyên Vũ Khánh mới đứng dậy đóng cửa, rồi chào tạm biệt, sau đó về nhà vợ.
Về đến nơi thì hắn đã thấy Nhã Vy đang nấu ăn trong bếp, mà ngồi không cũng không làm gì, nên hắn vào trong làm tiếp cho nhanh.
Hai vợ chồng làm đồ ăn với quét nhà xong cũng gần 6 giờ chiều, sau đó ngồi xem phim.
Được một lúc thì cô Thanh về tới, sau đó Nhã Vy dọn đồ ăn lên bàn, rồi cả nhà cùng nhau ăn cơm.
Trong lúc ăn cơm, Nguyên Vũ Khánh nhớ tới chuyện lúc sáng, lập tức hỏi: “Mẹ, đồ vật kia đã nghiên cứu xong chưa?”
“Mẹ cũng đang tính nói chuyện này với con đây.” Nói đến đây, cô Thanh liền nhìn thẳng vào mắt hắn, hít sâu một hơi rồi hỏi: “Con nói thật cho mẹ biết, lá trà với gốc nhân sâm đó từ đâu mà có vậy?”
Nghe vậy, Nguyên Vũ Khánh hơi chột dạ, nhưng nghĩ tới chuyện gì đó, hắn liền mỉm cười, giả vờ nói: “Dạ, cái này là bạn của con tặng, có điều không được nhiều lắm.”
“Thật sao? Có một số chuyện mẹ không tiện hỏi, nhưng hai đứa cũng phải nói với mẹ một tiếng chứ?!” Cô Thanh nhìn hắn cười cười, tựa như đã đoán được chuyện gì đó.
Nghĩ lại cũng đúng thôi, hơn tháng nay hắn luôn có biểu hiện là lạ, mà con gái cũng không chịu nói, hiển nhiên có việc đang giấu mình.
Mà nhìn biểu hiện của cô Thanh, Nguyên Vũ Khánh biết mẹ vợ đã đoán được phần nào.
Hơn nữa, cô Thanh cũng không phải loại người chuyên đâm sau lưng người khác, nhất là con rể với con gái của mình, nên hắn nghĩ thời cơ để nói chuyện này đã tới.
Nghĩ thông suốt như vậy, Nguyên Vũ Khánh lập tức phấn chấn trong lòng, hứng khởi nói: “Thật ra mấy thứ đó không phải bạn con tặng, mà do trưởng làng ở một thế giới khác tặng cho con.”
“Một trưởng làng ở thế giới khác?” Cô Thanh khẽ nhíu mày, nghi hoặc hỏi: “Thế giới khác là thế giới nào? Sao con nói mà mẹ không hiểu gì hết vậy?”
“Chuyện là như vầy nè má, má còn nhớ lúc ảnh bị giác tỉnh giả đánh cho bị thương phải nhập viện không? Thật ra không có giác tỉnh giả nào cả, mà là do một vật thần kỳ đang tác oai tác oái, có điều nó đã mang lại cho chồng con một loại năng lực mới, đó là xuyên qua thế giới khác.” Phương Nhã Vy thấy chồng mình đã nói thật thì bắt đầu kể lại đầu đuôi cho mẹ mình nghe.
Trong lúc nói chuyện, Phương Nhã Vy còn mở laptop, cho mẹ mình xem những video mà hắn quay được ở bên kia.
Nghe nói thì thôi đi, nhưng tận mắt nhìn thấy cảnh tượng ở thế giới bên kia, cô Thanh không khỏi trừng lớn hai mắt.
Nhìn từng con kiến to như bắp tay, từng con muỗi to như châu chấu, nhệnh thì có 12 chân, rắn mặt quỷ, sói siêu to khổng lồ, cô Thanh như chìm vào im lặng.
Là tổng giám đốc của công ty dược phẩm, cô Thanh biết những phát hiện này đại diện cho điều gì.
Đây chính là mở ra con đường mới cho ngành dược phẩm, nó sẽ cải tạo lại toàn bộ hệ sinh thái trên trái đất.
Nghĩ tới đây, đôi mắt xinh đẹp của cô Thanh đã trở nên nóng bỏng, lập tức nhìn qua hắn, nói: “Khánh, con định giải quyết chuyện này thế nào?”
“Con biết mẹ đang nghĩ tới chuyện gì, có điều hiện giờ con chưa quen thuộc với thế giới bên kia, nên chuyện này phải chậm lại một chút.” Trả lời xong, Nguyên Vũ Khánh liền hỏi tiếp: “Mẹ nghiên cứu vật phẩm kia ra sao rồi?”
“Nghiên cứu rất khả quan, thông qua quá trình kiểm tra, nhân viên phát hiện trong lá trà có chứa lượng lớn thành phần hữu ích với cơ thể, tỷ như Axitamin, Beta Carotene, Polyphenol, Resveratrol, Spermidine, . . .”
Nói tới đây, cô Thanh quay qua thì thấy hai vợ chồng trẻ đang đưa mắt nhìn mình với vẻ mặt ngơ ngác.
Thấy vậy cô Thanh liền hiểu ra vấn đề, tự trách mình một tiếng, sau đó nói: “Nói đơn giản cho dễ hiểu là đã kiểm tra ra lượng lớn hợp chất có lợi cho cơ thể, dùng lâu dài sẽ cải biến thể chất của con người, thậm chí là gia tăng tuổi thọ cho người sử dụng. Có điều. . .”
“Có điều gì vậy mẹ?” Nghe đến hai chữ “có điều” Nguyên Vũ Khánh nhịn không được tò mò hỏi.
Thấy vậy, cô Thanh cũng không ấp úng nữa, trực tiếp nói thật cho hắn biết: “Cái gì cũng có tính hai mặt của nó, vì thứ này quá bổ nên không thể uống nhiều, bằng không sẽ mang đến tác dụng ngược.”
Nghe đến đây, Phương Nhã Vy liền tìm được chỗ mấu chốt, lập tức hỏi lại: “Vậy cái kia, uống khoảng bao nhiêu mới an toàn vậy má?”
“Cái này phải dựa vào thể chất của từng người để xác định, nhưng để cho an toàn, mỗi ngày chỉ nên dùng khoảng 10 gam lá trà và 2 gam nhân sâm, bằng không, tham lam sẽ khiến cơ thể bị tổn hại.” Cô Thanh không chút do dự mà trả lời.
Nghe tới đây, Nguyên Vũ Khánh thấy mình may mắn không thôi, nếu lúc trước hấp tấp sử dụng, đoán chừng giờ này đã nhập viện rồi.
Nhưng nghĩ tới công dụng thần kỳ của lá trà với gốc nhân sâm, Nguyên Vũ Khánh không khỏi mỉm cười:
“Không nghĩ mấy thứ này lại lợi hại như vậy, nếu đem chúng chế tạo thành dược phẩm, đoán chừng chúng ta sẽ thu được không ít lợi nhuận đấy.”
Phương Nhã Vy nghe xong cũng gật đầu đồng ý, nhưng nghĩ tới việc trong tay chỉ có một ít lá trà với nhân sâm thì có chút hụt hẫn.
Vì số lượng quá ít, căn bản cũng chẳng bán được bao nhiêu, tuy nhiên nếu muốn thì vẫn có thể đi đấu giá.
Có điều, hiện tại cô nàng cũng chưa có ý định đó, vì trước mắt phải để cho gia đình sử dụng rồi tính tiếp.
Nhưng đối với cô Thanh thì khác, cô Thanh đã nhìn ra nguồn lợi nhuận khổng lồ từ việc này, cho nên trong lòng có chút mong chờ, nói:
“Mẹ có chuyện này muốn nói với con này.” Nói đến đây, cô Thanh nhìn về phía hắn, nghiêm túc hỏi: “Con có thể cung cấp những dị thảo ở thế giới bên kia cho mẹ được không?”
“Chuyện này con không hứa trước, vì con chỉ mới tiếp xúc với bọn họ, cho nên chưa biết tính cách bọn họ ra sao, tốt xấu thế nào, với lại cũng không biết sản lượng của lá trà đó ra sao, nên con cần ít thời gian để tìm hiểu.”
Nghe hắn nói đến đây, cô Thanh có hơi thất vọng, nhưng cũng biết thế giới bên kia nguy hiểm như thế nào nên phải cẩn thận cho chắc.
Nhưng còn chưa để cô Thanh kịp thất vọng cái gì, Nguyên Vũ Khánh đã lên tiếng trước: “Tuy con không dám hứa trước về chuyện này, nhưng mẹ yên tâm đi, lần sau con sẽ mang về cho mẹ một ít dị thảo thông dụng ở bên đó, để mẹ tha hồ nghiên cứu.”
“Vậy mẹ cảm ơn con trước.” Nghe được lời khẳng định từ hắn, cô Thanh không khỏi vui mừng, đồng thời con liên tục nói lời cảm ơn.
Thấy mẹ mình cùng Nguyên Vũ Khánh nói chuyện hợp như vậy, Phương Nhã Vy thấy vui vui trong lòng.
Có điều, trước khi đi ngủ, cô Thanh vẫn không quên nhắc nhở con gái mình quản lý mấy cái video cho kỹ, đừng để người khác có được mấy cái video này.
Phương Nhã Vy tự nhiên biết được sự quan trọng của việc này, nên cũng đem video vào thư mục rồi khóa lại.
Đến hôm sau thì Nguyên Vũ Khánh không có gì làm, vì hắn mới trở về từ Thiên Nguyên Tinh cách đây không lâu.
Hiện tại bên đó vẫn là ban đêm, ước chừng ngày mai mới sáng được, vì vậy hắn quyết định nằm xem phim.
Nằm đọc báo trên trang khoahoc.tv một lúc thì Nguyên Vũ Khánh chuyển sang trang animehay.tv để xem phim.