Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
toan-dan-ma-phap-su-ta-la-duy-nhat-tu-tien-gia.jpg

Toàn Dân Ma Pháp Sư: Ta Là Duy Nhất Tu Tiên Giả

Tháng 12 3, 2025
Chương 0: Phiên ngoại Chuyện xưa kéo dài Chương 626: Nên kết thúc
chan-linh-dao-chu.jpg

Chân Linh Đạo Chủ

Tháng 5 9, 2025
Chương 864. Bản hoàn tất vung hoa Chương 863. Thái Thanh ( đại kết cục )
kiem-tram-chu-thien.jpg

Kiếm Trảm Chư Thiên

Tháng 3 23, 2025
Chương 1152. Chương mới, cũng là kết thúc! Chương 1151. Loạn thế thứ ba màn, mở màn!
tu-che-cui-bat-dau-ngo-van-phap

Từ Chẻ Củi Bắt Đầu Ngộ Vạn Pháp

Tháng mười một 12, 2025
Chương 405: Hoàn tất cảm nghĩ Chương 404: Khai thiên
ta-phai-chet-co-the-cho-quay-ray-ta-sao.jpg

Ta Phải Chết, Có Thể Chớ Quấy Rầy Ta Sao?

Tháng 2 24, 2025
Chương 226. Tiếp tục viết nam hài nữ hài cố sự Chương 225. Vô tình vận mệnh dây đỏ, cuối cùng là, nhân gian phụ thiếu niên
hai-tac-vuong-chi-toi-cuong-chi-dong.jpg

Hải Tặc Vương Chi Tối Cường Chi Đồng

Tháng 2 14, 2025
Chương 3. 03 đại kết cục Chương 3. 02 phục sinh
trong-tu-hop-vien-nguoi-doc-sach

Trong Tứ Hợp Viện Người Đọc Sách

Tháng 12 27, 2025
Chương 3008: Thường dùng chữ Hán ba ngàn cái Chương 3007: Kéo động bên trong cần? Để các đồng chí ăn nhiều một chút!
chu-thien-tien-vo.jpg

Chư Thiên Tiên Võ

Tháng 1 18, 2025
Chương 60. Vô hạn đường... Chương 59. Cuối cùng quyết đấu!
  1. Siêu Cấp Tiên Y
  2. Chương 664. Vụ án mất tích ly kỳ
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 664: Vụ án mất tích ly kỳ

Khoảng buổi trưa Đàm Thanh đi tới phòng y tế, lúc nàng tới, hắn đang thảo luận tri thức y học cùng các vị chuyên gia.

Ở một bên còn có phiên dịch của vài y học viện cũng tới, đang ghi lại nội dụng thảo luận của họ. Trước đó y học viện đã có thương lượng với hắn, muốn hắn giúp đỡ dịch ra một quyển về lý luận Đông y bằng nhiều thứ tiếng, dùng để mở rộng Đông y, nhượng bạn bè quốc tế đều biết Đông y là một môn khoa học, mà không phải vu y vu thuật. Mà mấy phiên dịch này hôm nay tới là hiệp trợ với hắn. Đương nhiên nội dung họ ghi lại cũng sẽ được hắn xem qua sửa chữa.

Nhìn thấy tràng cảnh trong phòng, Đàm Thanh không khỏi sửng sốt, sau đó nói đùa: “Trương ca, nơi này là phòng khám bệnh, hay là bộ ngoại giao? Sao lại có nhiều người ngoại quốc như vậy?”

Hắn ngừng nói, ra dấu mọi người nghỉ ngơi một chút, lại đứng dậy bước tới chỗ Đàm Thanh, mỉm cười nói: “Những người này đều là y học gia có hứng thú với Đông y, muốn tìm hiểu thêm về tri thức Đông y thôi. Ai, tiểu Đàm, sao cô lại đột nhiên tới tìm tôi vậy?” Nói đến đây, ánh mắt hắn nhìn nàng, khẽ cau mày nói: “Gần đây cô gặp chuyện phiền lòng gì sao? Thế nào mỗi ngày chỉ ngủ có hai ba tiếng? Tuy rằng cô là một võ giả, nhưng nếu tiếp tục như vậy, thân thể sẽ không chịu nổi đâu.”

“Không phải chứ Trương ca, ngay cả mỗi ngày tôi ngủ mấy tiếng anh cũng có thể nhìn ra?” Đàm Thanh kinh ngạc há to miệng, sau khi cảm khái vài câu, mới nói: “Tôi tới tìm anh, là muốn anh cho tôi loại thuốc nào có tác dụng thanh tỉnh tinh thần, nhượng tôi có thể bảo trì ý nghĩ thanh tỉnh.”

Hắn hồi đáp: “Nghỉ ngơi nhiều, thì ý nghĩ đương nhiên sẽ thanh tỉnh, cần gì phải uống thuốc? Nhìn bộ dáng của cô, cũng không giống như bị mất ngủ.”

Đàm Thanh cười khổ nói: “Phải có thời gian nghỉ ngơi tôi cũng sẽ không cần đến tìm anh.”

Hắn hỏi: “Thế nào, lại gặp vụ án gì vướng tay chân sao?”

“Đúng vậy…” Đàm Thanh gật đầu, cũng không nói rõ.

Hắn quay đầu lại nhìn trong phòng, bên trong chật ních người, đích xác không phải địa phương nói chuyện. Suy nghĩ một chút, hắn thẳng thắn dẫn Đàm Thanh đi vào phòng Lâm Tử Mạn.

Lúc này Lâm Tử Mạn vừa khám bệnh xong cho một nữ sinh viên, đang cầm một quyển ghi bệnh lịch ghi chép lại, thấy hắn và Đàm Thanh đi vào, không khỏi sửng sốt, ánh mắt lộ ra vài phần dò hỏi.

Hắn cười nói: “Phòng tôi quá nhiều người, cho tôi mượn phòng cô dùng một chút.”

Lâm Tử Mạn ghi chép xong, liền giao đơn thuốc cho nữ sinh viên, mới đứng dậy nhường chỗ cho hắn ngồi, lại hỏi: “Cần tôi lảng tránh chút không?”

Hắn bật cười lắc đầu: “Chỉ là khai toa thuốc mà thôi, có gì cần lảng tránh?”

Sau khi xem mạch xong cho Đàm Thanh, hắn liền viết ra toa thuốc Đông y dưỡng tâm an thần giao cho nàng, đồng thời nói: “Tuy rằng dược vật có thể làm trí não tỉnh táo, dù sao cũng chỉ là tạm thời. Cô nên chú ý nghỉ ngơi nhiều mới được. Ai, gần đây cô gặp vụ án gì phiền phức vậy? Có tiện tiết lộ một chút không?”

“Không có gì không tiện cả, vụ án đều đã được đưa lên tin tức ti vi.” Đàm Thanh cười khổ nói: “Ung Thành chúng ta gần đây cũng không biết bị làm sao, trong vòng một tuần, không ngờ có hơn mười người mất tích thật kỳ lạ, bởi vì số người khá nhiều, nên đã tạo thành ảnh hưởng thật lớn trong xã hội, thậm chí còn dẫn phát ra tình tự khủng hoảng…”

“Vào ngày hôm qua tôi xem trong ti vi, thấy qua tin tức này.” Cũng giống như dân chúng bình thường, Lâm Tử Mạn cũng rất quan tâm đối với vụ án này. Nàng không kiềm chế được sự hiếu kỳ trong lòng, vội vã hỏi: “Thế nào Đàm cảnh quan, mọi người có tìm được đầu mối gì không?”

Đàm Thanh cười khổ nói: “Nếu như tìm được đầu mối, tôi cũng không cần phiền não như thế. Ai…cũng không biết hơn mười người đó xảy ra chuyện gì, lại đột nhiên như bốc hơi khỏi nhân gian, không có một chút đầu mối để lại. Hơn nữa tuổi tác, giới tính, thân phận của họ cũng khác nhau, quả nhiên làm chúng tôi sứt đầu mẻ trán, không biết bắt đầu điều tra từ đâu.”

“Không ngờ còn có chuyện như vậy…” Hắn khẽ cau mày, đột nhiên nghĩ vụ án mất tích này cũng không đơn giản, nói không chừng lại có liên quan tới khe hở không gian trong Ung Thành.

Đàm Thanh đột nhiên nhớ tới một việc, nói: “Ác, được rồi, Trương ca, trong số những người mất tích, có hai người anh cũng nhận thức.”

Hắn không khỏi sửng sốt, hỏi: “Người tôi nhận thức? Là ai?”

Đàm Thanh đáp: “Trong đó có một người là Tào Minh, là tên muốn truy đuổi tôi. Căn cứ sự điều tra của chúng tôi, hắn bị mất tích vào ngày anh giáo huấn hắn. Một người là Trình Văn Lộ, căn cứ lời nói của bạn trai cô ta, ngày cô ta mất tích đã từng cùng anh với một nhóm bạn đi ca hát ăn uống.”

Hắn còn chưa mở miệng nói, Lâm Tử Mạn lại thất thanh kinh hô: “Cô nói cái gì? Trình Văn Lộ mất tích? Điều này sao có thể?”

Đối với tâm tình kích động của Lâm Tử Mạn, Đàm Thanh có chút không giải thích được, hắn lại đơn giản tóm tắt kể lại quan hệ giữa Lâm Tử Mạn và Trình Văn Lộ, cùng chuyện xảy ra ngày hôm đó, giảng thuật lại cho nàng nghe một phen. Cuối cùng lại cười khổ nói: “Nghe cô vừa nói như thế, sao tôi lại nghĩ, tôi cũng có thành phần hiềm nghi trong đó? Dù sao vô luận là Tào Minh hay Trình Văn Lộ, đều từng có xung đột với tôi…”

Đàm Thanh bật cười nói: “Trương ca, anh cũng đừng nói giỡn. Mặc kệ chúng tôi hoài nghi ai, cũng tuyệt đối sẽ không hoài nghi anh. Dù sao thân phận cùng nhân phẩm của anh, đã định trước anh tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện trái pháp luật.”

Đàm Thanh nói tới đây dừng lại một chút, mới tiếp tục nói: “Bất quá Trương ca, trong khoảng thời gian gần đây anh hay nhất cũng nên cẩn thận một chút. Tôi sợ hung thủ sau màn sẽ hạ thủ đối với anh. Tuy rằng anh là một võ đạo cường giả, thế nhưng trong số những người mất tích cũng có một người là võ đạo cường giả xuất thân từ quân đội.”

Nghe được lời nói của Đàm Thanh, hắn càng nghĩ vụ án mất tích này dù không liên quan tới khe hở không gian, cũng phải liên quan tới những yêu ma trốn ra từ trong Hỗn Độn Tu La Giới.

Bất quá suy đoán như vậy hắn cũng tuyệt đối sẽ không nói cho Đàm Thanh. Dù sao Đàm Thanh chỉ là người thường, không tin tưởng chuyện yêu ma quỷ quái, nói ra không chừng nàng còn cho rằng hắn đang nói bậy nói bạ.

Vì vậy hắn chỉ gật đầu nói: “Đa tạ nhắc nhở, tôi sẽ cẩn thận.”

“Thời gian không còn sớm, tôi cũng phải quay về đội hình cảnh.” Đàm Thanh cầm điện thoại xem thời gian, lại cùng hắn nói lời tạm biệt. Khi nàng cầm toa thuốc Đông y đi ra khỏi phòng, đột nhiên lại nhớ tới một việc, vội vàng quay lại, nhìn hai người trong phòng nói: “Tuy rằng vụ án mất tích đã huyên sôi sùng sục, nhưng tôi còn hi vọng những lời tôi nói hôm nay các vị có thể bảo mật, đừng nói cho người bên ngoài.”

Hắn gật đầu đáp: “Yên tâm đi, chúng tôi tuyệt đối sẽ không nói lung tung.”

Đợi khi Đàm Thanh rời đi, lúc này hắn mới đứng dậy đi tới bên người Lâm Tử Mạn, vỗ nhẹ vai nàng, dùng thanh âm ôn nhu ẩn chứa Chúc Do Thuật nói: “Được rồi Tử Mạn, đừng thương tâm, tôi tin tưởng tiểu Đàm bọn họ nhất định có thể phá án, cứu lại được Trình Văn Lộ bọn họ mà thôi.”

Dưới sự khuyên giải an ủi của hắn, tình tự Lâm Tử Mạn khôi phục bình thường, nàng yếu ớt thở dài một hơi, nói: “Tuy rằng tôi không thích Trình Văn Lộ, nhưng dù sao cô ấy cũng là bạn học của tôi, nghe được tin tức cô ấy mất tích, lòng thật khó chịu. Chỉ hi vọng, cô ấy có thể cát nhân thiên tướng, đừng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.”

Trương Văn Trọng nói: “Yên tâm đi, cô ấy nhất định không có việc gì.” Sau đó an ủi Lâm Tử Mạn vài câu, lúc này hắn mới đi ra phòng.

Hắn cũng không trực tiếp quay về phòng mình, mà đi ra khỏi phòng y tế, ở một địa phương vắng người lấy điện thoại gọi cho Từ Pháp chân nhân.

Nhưng làm hắn thất vọng chính là điện thoại Từ Pháp chân nhân lại tắt máy.

Hắn không khỏi nhíu mày, nói thầm: “Từ khi về Nhất Nguyên đạo tông, đã hơn một tuần không liên lạc được Từ Pháp chân nhân, cũng không biết rốt cục nàng đang làm gì. Tuy rằng nàng để lại một ít đệ tử tại Ung Thành, nhưng mình lại không biết phương thức liên lạc, muốn tìm bọn họ hỗ trợ cũng không có biện pháp…”

Suy nghĩ một chút, cuối cùng hắn bấm số của béo hòa thượng.

Từ sau sự kiện Hồ Thố lần trước tới nay, hắn không gọi điện cho béo hòa thượng bọn họ lần nào. Cho nên lúc tiếp điện thoại, trong lòng béo hòa thượng có chút khẩn trương, nhưng cũng không tự chủ được thở dài một hơi.

Về công về tư, béo hòa thượng cũng không mong muốn giữa Trương Văn Trọng và Đặc Cần tổ sản sinh vết rách. Dù sao thực lực cùng nhân phẩm của hắn, người như vậy, cùng hắn làm bạn vĩnh viễn tốt hơn gấp trăm lần làm địch nhân.

Chuyển được điện thoại, béo hòa thượng chào hỏi một tiếng, sau đó mới hỏi: “Trương tổ phó, có gì cần phân phó sao?”

Trương Văn Trọng cũng không nhiều lời vô ích, trực tiếp vào chính đề: “Gần đây trong Ung Thành khởi sinh vụ án mất tích, ông có từng nghe nói qua?”

Béo hòa thượng không rõ vì sao hắn lại nhắc tới chuyện này, nhưng vẫn thành thật hồi đáp: “Trong ti vi có thấy, làm sao vậy?”

Hắn trầm giọng nói: “Tôi hoài nghi vụ án này không giản đơn, mười phần liên quan tới những yêu ma quỷ quái từ trong Tu La Giới trốn ra.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

luu-manh-lam-quan-thon-truong-phu-nhan-nguoi-tai-tren-tay-cua-ta.jpg
Lưu Manh Làm Quan: Thôn Trưởng, Phu Nhân Ngươi Tại Trên Tay Của Ta
Tháng 12 22, 2025
than-hao-ra-mat-tuyet-my-nu-tong-giam-doc-cang-la-thong-gia-tu-be.jpg
Thần Hào: Ra Mắt Tuyệt Mỹ Nữ Tổng Giám Đốc, Càng Là Thông Gia Từ Bé!
Tháng 1 25, 2025
toan-dan-chuyen-chuc-bat-dau-khe-uoc-sss-quy-tan-nuong.jpg
Toàn Dân Chuyển Chức: Bắt Đầu Khế Ước Sss Quỷ Tân Nương
Tháng 12 24, 2025
dong-hoan-khong-tin-tinh-yeu
Đông Hoàn: Không Tin Tình Yêu
Tháng 12 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved