Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
trinh-hoa-ben-duoi-tay-duong

Trịnh Hòa Bên Dưới Tây Dương

Tháng 10 24, 2025
Chương 433: Trở về. Chương 432: Huyết tinh chi hải.
77bbc27055b8e6145b292ab244ae53bd

Học Tỷ Báo Cáo Ta Nhìn Trộm? Thật Có Lỗi, Ta Là Người Mù

Tháng 1 15, 2025
Chương 213. Chung cực chi chiến: Trừ Hán gian! Thiên không sinh Dương Cẩm Vinh, luật học vạn cổ như đêm dài! Giải mã! Chương 212. 212: Nhân tài kiệt xuất! Quốc gia huân chương! Chúng ta kết hôn đi!
b0bc5bf4deade7802c361604cb910d83

Cái Này Phó Bản Không Khoa Học

Tháng 1 16, 2025
Chương 101. Thành thần Chương 100. Tai hoạ tới
thien-co-xuc-xac

Thiên Cơ Xúc Xắc

Tháng 12 22, 2025
Chương 134: Du lịch thắng? Chương 133: Người bảo vệ đoàn đội?
trong-sinh-da-tinh-thoi-dai.jpg

Trọng Sinh Dã Tính Thời Đại

Tháng 2 1, 2025
Chương 731. Lời cuối sách chi bảy Lục gia truyền thuyết Chương 730. Lời cuối sách chi sáu địa chủ nhà nhi tử ngốc
than-binh-cuoc-thi-ta-tao-giap-hoi-sinh-khiep-so-nu-de.jpg

Thần Binh Cuộc Thi, Ta Tạo Giáp Hồi Sinh Khiếp Sợ Nữ Đế!

Tháng 1 25, 2025
Chương 404. Cải cách hệ thống tu luyện! Chứng đạo vĩnh hằng Chương 403. Thập đại chí tôn cùng đến! Thần binh kho vũ khí oai
7e201e320aafde593951f04becc3f9ee

Anh Của Ta Là Chủ Giác

Tháng 1 15, 2025
Chương 519. Viên mãn! Chương 518.
pham-nhan-chin-ngan-nam.jpg

Phàm Nhân Chín Ngàn Năm

Tháng 1 21, 2025
Chương 279. Đến tiếp sau thiên địa bất nhân Chương 278. Đồng môn tương tiên
  1. Sát Vương
  2. Chương 564. Thị nữ người cá
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 564: Thị nữ người cá.

Hắn do vẫn một mực dùng thân thể vệ mãng đi về phía trước, bị Đông Hải Long Vương phát hiện được Khôi Lỗi Chi Thuật, cảm thấy rất có hứng thú nên cản lại. Nếu nói như vậy thì dùng thân thể vệ mãng để hành tẩu, làm như vậy để tránh họa nhưng ngược lại lại biến khéo thành vụng.

– Lão phu muốn nhờ khôi lỗi của tiểu hữu để hoàn thành một chuyện rất quan trọng. Sự tình có liên quan đến toàn bộ tương lai vận mệnh của Đông Hải. Cho nên tiểu hữu ngươi không thể chối từ, nhất định phải giúp lão phu.

Đông Hải Long Vương ngược lại nghiêm túc vài phần.

Đường Tiêu trong lòng thầm mắng cái lão Đông Hải Long Vương này một trăm lần. Lão già này biểu hiện khách khí, nhưng trên thực tế lại không cho Đường Tiêu bất cứ một sự lựa chọn nào. Nếu như không làm theo lời ông ta nói thì hậu quả có thể nghĩ.

– Đường Tiêu ta chỉ là đi ngang qua đây mà thôi. Tương lai vận mệnh của Đông Hải Long Vương lão thì có liên quan gì đến ta?

– Long Vương ông muốn giữ tôi lại chỗ này trong bao lâu? Ta đang còn có chuyện phải làm.

Đường Tiêu hướng Đông Hải Long Vương hỏi một tiếng.

– Không vội, ta còn mấy vị bằng hữu muốn tới. Đến lúc mọi người tề tựu rồi thì sẽ thương lượng đại sự với nhau.

Đông Hải Long Vương uống trà, khôi phục lại thần sắc hòa hoãn của mình.

– Rốt cuộc là trong bao lâu?

Đường Tiêu có chút buồn bực nói.

– Tiểu hữu không muốn giúp lão phu giải quyết cái đống bề bộn này sao?

Đông Hải Long Vương sắc mặt lập tức trầm xuống.

– Nếu như tiểu hữu không chịu hỗ trợ, lão phu cũng không ép. Nhưng lão phu ngược lại biết rõ có một số tôm yêu cua quái sống ngàn vạn năm, đặc biệt rất thích dùng người để làm thức ăn.

– Ta nào có ý tứ đó!

Đường Tiêu vẻ mặt bất đắc dĩ, chỉ phải đáp ứng.

Đường Tiêu sở dĩ sốt ruột, vì hắn biết chuyện lặt vặt sẽ tốn rất nhiều thời gian. Lão già kia tuy không nói là bao nhiêu lâu, nhưng nếu là chuyện không tốt thì phải tốn đến vài năm. Nói rất nhanh thì vài năm, chậm thì vài chục năm.

Nếu nói như vậy, việc trở về Áo Bỉ Đảo xem như là vô nghĩa. Lúc trước, khi rời khỏi Bình Đông Thành, vì sự an toàn của Dực Thai công chúa, Đường Tiêu nhờ Thất hoàng tử nói với nàng rằng hắn đến Thai Kinh Thành chỉ có vài ngày. Nhiều lắm là mười ngày nửa tháng, tuyệt đối không vượt quá một tháng.

Không nghĩ tới chính là hắn lại bị nhốt dưới đáy biển Đông Hải này. Hắn còn nhớ rõ trước kia đã từng nghe người trong phủ nói qua, nguyên gia gia lúc trước phiêu du qua biển, muốn đến Cửu Châu đại lục du lịch, kết quả bị nhốt trên biển, không biết tin tức sinh tử. Nếu gây chuyện không tốt sẽ bị gặp chuyện tương tự. Chẳng lẽ mình về sau sẽ có kết quả như vậy sao?

– Chà, ta tin tưởng tiểu hữu ngươi là người thông minh, biết rõ nên làm thế nào.

Đông Hải Long Vương thu hồi thần sắc lạnh lùng của mình, trở lại hòa hoãn như cũ.

Đông Hải Long Vương sau khi đánh vài ván cờ với Đường Tiêu, thì gọi thị nữ người cá người mà rót trà cho Đường Tiêu đến. Về sau nàng sẽ hầu hạ cuộc sống của Đường Tiêu.

Thị nữ người cá hướng Đường Tiêu thi lễ một cái, rồi cùng với Đường Tiêu cáo biệt Đông Hải Long Vương, hướng đến một thiên điện, trải qua một thông đạo giống như mê cung đi tới một căn phòng.

Sau khi dẫn Đường Tiêu vào trong căn phòng này, thị nữ người cá cũng không rời khỏi, mà khoanh tay đứng một bên tường động thất, cười dịu dàng nhìn Đường Tiêu, không nói câu nào. Đường Tiêu đi đến chỗ nào, ánh mắt của nàng lại hướng đến chỗ đấy, giống như một con rối.

– Nàng có thể không đứng ở đây được không? Quay trở lại chỗ nàng đó. Nên làm việc gì thì làm đi.

Đường Tiêu bị người khác nhìn chằm chằm vào mình, cảm giác có chút không được tự nhiên. Vì vậy hắn liền đuổi khéo thị nữ người cá một câu.

– Nô tài có chỗ nào làm sai? Chủ nhân cứ nói!

Thị nữ người cá vẻ mặt kinh sợ mà nhìn Đường Tiêu.

– Ta chỉ nói là nàng nên trở về phòng của mình. Nên làm gì thì cứ làm. Chừng nào ta cần thì ta sẽ kêu, một mực đứng ở đây không cảm thấy phiền à?

Đường Tiêu lắc đầu.

– Nô tài không phải thuộc về chủ nhân rồi sao? Nơi này là nơi nô tài cần đứng. Nếu như chủ nhân đối với nô tài có sự bất mãn, nô tài rất có thể giống như những người bạn khác của mình, bị Long Vương ném vào nồi sắc thuốc, hoặc làm thành Ngư Hoàn Tử.

Thị nữ người cá càng thêm lo sợ nghi hoặc, bất an.

– Cá hấp, cá chiên và cá viên? Cái lão Long Vương này thật là bạo ngược.

Đường Tiêu nhíu mày. Trong nước biển có nhiều loài cá chưa khai hóa. Đem đi sắc thuốc hoặc làm Cá Viên tử không phải tốt hơn sao? Còn loại người cá đã khai hóa này mà đem đi làm như vậy thì có chút quá đáng.

– Đừng nói như vậy? Bị Long Vương nghe thấy thì phiền toái lắm.

Thị nữ người cá khẩn trương mà nhìn ra ngoài động phủ.

– Ta đối với lão ta vẫn còn hữu dụng nên tạm thời lão ta sẽ không gây phiền toái cho ta đâu. Nếu ta đối với lão ta vô dụng thì lão ta sớm muộn gì cũng đem ta ra làm viên thuốc thịt người.

Đường Tiêu thở dài. Hắn hiện tại chẳng khác gì phạm nhân bị bắt nhốt.

– Vậy….chủ nhân còn đuổi nô tài đi nữa không?

Thị nữ người cá cẩn thận hỏi Đường Tiêu một câu.

– Đã biết bị đuổi đi thì sẽ bị đem ra làm thuốc cá viên. Ta không đuổi ngươi đi nữa. Nhưng ngươi đừng có đứng ở nơi đó nhìn chằm chằm vào ta. Nếu như ta có việc tìm ngươi, tự nhiên sẽ gọi ngươi.

– Vâng, thưa chủ nhân.

Thị nữ người cá tuy nói như vậy, nhưng vẫn đứng ở nơi đó mà nhìn Đường Tiêu, cũng không dám nói năng lộn xộn. Xem ra bình thường Đông Hải Long Vương đã tạo áp lực thật sự quá lớn đối với các nàng.

Ngẫm lại cũng đúng. Mỗi ngày lo lắng mình sẽ bị sắc thuốc hoặc làm thuốc cá viên, mặc cho ai trong nội tâm cũng cảm thấy không tốt.

Bỏi vì nhàm chán, không có ai để nói chuyện, Đường Tiêu ngược lại lại càng cảm thấy quen thuộc với thị nữ người cá. Vì để thuận tiện xưng hô, Đường Tiêu gọi nàng là Khiếu Ngư Nhi. Ngày hai bữa, thị nữ người cá lại mang cho Đường Tiêu ba món ăn bao gồm cá chiên, cá hấp và cá viên. Đường Tiêu nhìn thấy nó có chút dở khóc dở cười.

– Những món ăn này không phải là những người bạn của nàng bị đem ra làm cá chiên, cá hấp và cá viên chứ?

Đường Tiêu hỏi thị nữ người cá một câu.

– Rất có thể như vậy, chủ nhân!

Thị nữ người cá thành thật trả lời Đường Tiêu.

Nghe xong, Đường Tiêu cảm thấy có chút mất khẩu vị. Tuy rằng hắn đã từng luyện qua nhân đan, ăn người sống cũng chẳng có gì khác nhau. Nhưng nhìn thấy loại sinh linh hình người này bị chế thành đồ ăn thì hắn cảm thấy có chút không thể nuốt nổi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vu-su-ta-co-mot-cai-the-gioi-khac.jpg
Vu Sư, Ta Có Một Cái Thế Giới Khác
Tháng 2 4, 2025
Thiên Mạch Chí Tôn
Hồng Hoang: Ta Muội Tử Tây Vương Mẫu
Tháng 1 16, 2025
ho-ve-deu-la-tien-de-nguoi-quan-cai-nay-goi-ngheo-tung-tong-mon.jpg
Hộ Vệ Đều Là Tiên Đế, Ngươi Quản Cái Này Gọi Nghèo Túng Tông Môn
Tháng 3 30, 2025
thien-tuong-1
Thiên Tướng
Tháng 10 28, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved