Chương 961:
Hôm nay là một ngày đặc biệt. Kỷ niệm hai mươi năm ngày Long lên ngôi, toàn dân được hưởng thụ ba ngày nghỉ, khắp nơi trên đất nước đều tổ chức các buổi lễ kỷ niệm ngày này.
Đêm nay một buổi lễ lớn cũng được tổ chức trong cung điện hoàng gia, các quan chức nhân vật trọng yếu của quốc gia như người sáng lập công đoàn, hay các nhân vật nổi tiếng các loại.
Long sau khi mở màn lễ hội tiếp đãi một số khách nhân quan trọng rồi liền rời khỏi buổi lễ, cả ngày hôm nay hắn phi thường bận rộn phải tham gia rất các buổi lễ lớn nhỏ khiến cho hắn dù đã trở thành một pháp sư cấp c cũng cảm thấy mệt mỏi.
Trốn ra phòng nghỉ ngơi phía sau Long ngồi liệt xuống ghế mệt mỏi thở dài.
“Cho ta cafe.”
Đôi mắt Long nhắm chặt nói.
“Bệ hạ! Giờ đã muộn uống cafe không tốt.”
Linh Tuyền lên tiếng nhắc nhở.
“Cứ đưa lên đi.”
Long rất mệt mỏi, cafe bây giờ có thể giúp hắn khôi phục sức sống cơ thể.
Sau đó một lúc cũng không có âm thanh nào mà là bàn tay của Linh Tuyền đã đặt lên vai hãy chậm rãi xoa bóp. Long không mở mắt tựa lưng vào ghế thoải mái nghỉ ngơi hưởng thụ sự hầu hạ.
Vài phút sau một tiếng cạnh cốc nước đặt lên bàn, Long nghĩ rằng cafe đã lên liền mở mắt ra muốn đưa tay đi lấy. Nhưng bàn tay hắn chạm vào cốc nước liền dừng lại, bởi vì thứ trước mắt hắn không phải là cafe mà là sữa.
Long đưa mắt nhìn lên liền thấy được Hồng cô đang đứng trước mặt hắn, Hồng cô năm nay cũng đã hơn sáu mươi rồi, nhưng nàng bảo dưỡng cũng rất tốt những nếp nhăn trên mặt không quá sâu nhìn qua cũng chỉ gần năm mươi một.
“Hồng cô, người làm gì ở đây?”
Hồng cô không trả lời mà lại cười hỏi.
“Ta không được ở đây sao thưa bệ hạ?”
“Ha ha! Tại sao người không được ở đây cơ chứ.”
Long cười, ánh mắt hắn hơi né tránh Hồng cô. Thời gian gần đây hắn rất e ngại gặp phải Hồng cô, cả tháng nay hắn đều tìm lý do né tránh bà, tới hôm nay cuối cùng vẫn bị Hồng cô bắt.
Hông cô không chờ Long cho phép trực tiếp ngồi xuống bên cạnh hắn, nghiêm mặt nói.
“Bệ hạ! Năm nay ngài đã gần bốn mươi rồi, ngài cần có người thừa kế mới được. Ngài có biết trong lịch sử rất nhiều quốc gia sụp đổ vì không có người thừa kế không….”
Sau đó là một loạt lý do để Long phải có con.
Lời của bà lải nhải bên tai khiến Long rất buồn bực, nhưng hắn cũng không biết phải làm gì chỉ có thể ngồi ngay ngắn nghe bà giảng giải, còn Linh Uyên và Linh Tuyền thì đứng sau nhịn cười.
“Bệ hạ! Ta biết lo lắng của ngài nhưng ngài cũng phải nghĩ cho ta, cho mọi người nữa. Nếu có người thừa kế rồi tâm lý mọi người cũng có cái đế, hơn nữa còn giảm đi tầm quan trọng của bệ hạ đám sát thủ sẽ ít chú ý tới ngài hơn. Vấn đề ngài lo lắng cũng không sao, không cần hoàng phi hay hoàng hậu mang thai cũng được, Linh Uyên, Linh Tuyền cũng có thể mà. Còn cả cô hai cô nàng của Lâm gia nữa, ngài có rất nhiều lựa chọn.”
Linh Uyên cùng Linh Tuyền nghe vậy liền cúi gằm mặt xuống nhịn cười, các nàng bây giờ cũng là người của Long rồi, chỉ là không có thân phận chính thức thôi. Hơn nữa hai nàng cũng đã hơn ba mươi, ngâm mình trong giới chính trị nhiều năm không phải thiếu nữ ngây thơ như lúc trước nữa sẽ không đỏ mặt xấu hổ các loại khi nghe Hồng cô nhắc tới việc các nàng có thể mang thai con của Long.
Ngược lại các nàng còn có chút mong chờ, dù sao các nàng cũng là phụ nữ bản năng mẫu tính chắc chắn là có, nhưng bởi vì là người thân cận nhất của Long khiến các nàng không thể làm những chuyện đó.
Còn Long lúc này lại không biết phải nói gì.
Hắn là siêu phàm giả, tuổi thọ có thể lên tới ba trăm năm làm sao phải vội vã sinh con như vậy, chưa nói tới những vấn đề khác cả Trần Nhật Dung và Vân Ngọc, không phải là tất cả những người phụ nữ có quan hệ xác thịt với hắn đều chỉ là phàm nhân, bọn họ có thể sống lâu tới một trăm năm mươi tuổi nếu được siêu phàm giả chăm sóc tốt, nhưng cuối cùng bọn họ còn chết sẽ chết sớm hơn cả hắn.
Long rất xoắn xuýt, thực sự đấy hắn bây giờ vẫn chưa muốn sinh con. Ngươi có hiểu cảm giác suốt đời làm người thừa kế nó như thế nào không, Long không biết nhưng hắn cũng từng thấy vài ví dụ rồi. Hắn chỉ sợ tới một lúc nó không chịu được liền muốn lôi hắn xuống, lúc đó mới là vấn đề lớn, Long dự tính phải sau trăm tuổi hắn mới sinh con, tới lúc đó tương lai sẽ ổn định hơn.
Nhưng quả thực không thể để vị trí thừa kế trống rỗng như hiện tại được, mặc dù Long dự tính sau khi hắn chết quốc gia sẽ hoàn thành quá trình chuyển biến cộng hòa, còn hoàng gia sẽ trở thành biểu tượng nhưng vào lúc này cần xử lý vấn đề người thừa kế đã.
“Chuyện này ta sẽ suy tính, người trở về đi.”
Long nhắm mắt lại không dám nhìn Hồng cô nói.
“Bệ hạ!”
Thậy vậy Hồng cô buồn bực lên tiếng, nhưng bà lại không thể làm gì nhìn Long một lúc cuối cùng chỉ đành thở dài rời đi.
Chờ cửa phòng bị đóng lại Long mới mở mắt nói.
“Hai đứa cháu của ta gần đây thế nào?”
Cháu trong lời của Long chính là con của nhị hoàng tử.
Nhị hoàng tử sau khi bại trận không bị Long thanh toán, trong sáu năm đầu khi quốc gia vẫn chưa hoàn toàn ổn định, các thế lực quý tộc vẫn còn mạnh hắn bị giam tong phủ hoàng tử ngay bên cạnh cung điện hoàng gia được quân cận vệ trông giữ. Nhưng sau đó khi quý tộc của Nam Tinh bị dẹp yên, trong nước không còn bất kỳ thế lực nào có thể đe dọa chính quyền nữa hắn liền được tự do rất nhiều, có thể thoải mái ra khỏi nhà nhưng vẫn không được phép rời khỏi thủ đô.
Nhị Hoàng tử cũng rất biết điều, cho dù có được tự do đi lại hắn cũng từ chối mọi tiếp xúc của qua chức hoặc người có ảnh hưởng bên ngoài.
Trong khoảng thời gian này hắn cũng kết hôn với một người hầu phục vụ hắn, sinh ra một nữ một nam. Nữ gọi Ngô Hoàng Ánh năm nay mười tám, nam gọi Ngô Quốc Bảo năm nay mười lăm.
Cả hai hiện tại là hai người thừa kế duy nhất của hoàng gia bởi vì ngoài Long ra chị ba của hắn Ngô Diệu Ngọc tới giờ cũng chưa kết hôn.
Hai đứa bé này cũng không phải chịu cảnh như cha nó, chúng được tự do đi lại trong nước, hai người cũng được đào tạo theo tiêu chuẩn giáo dục hoàng gia, Long không sợ hai đứa nhóc này bị người lợi dụng phản hơn nữa dù sao cũng là người trong danh sách thừa kế nên cần được đào tạo tốt.
“Quân chúa nghe nói đang chuẩn bị cho thi thạc sĩ, còn thế tử giống như đang yêu đương thưa bệ hạ.”
Long nghe vậy giật mình ngủa đầu nhìn ra sau nhìn Linh Uyên.
“Nàng mới mười tám tuổi phải không? Còn thằng nhóc kia mới mười lăm tuổi.”
Thấy Long bất ngờ như vậy Linh Uyên cũng nở nụ cười nói.
“Bệ hạ cũng biết quận chúa là thiên tài mà, cô bé đã hoàn thành toàn bộ chương trình đại học trong một năm. Còn thế tử thì yếu sớm!”
“Ah! Đối tượng là ai?”
Long hứng thú hỏi.
“Là con gái của một ông chủ nhà hàng nhỏ thưa bệ hạ, không có vấn đề gì.”
“Rất tốt! Nhưng nhắc nhở ông anh ta một chút đừng dạy hư thằng nhóc.”
Long phân phó.
Là chú Long đương nhiên phải quan tâm tới tình hình của hai đứa cháu, dù sao cũng là người trong danh sách thừa kế bọn nó mà có chuyện cũng sẽ khiến chính trị quốc gia rung chuyển.