Chương 959:
Vân Ngọc nghe vậy nởi một nụ cười phi thường tự tin nói.
“Chuyện này xin ngài yên tâm, ngài hẳn cùng biết chúng ta đã bắt đầu xây dựng đường sắt rồi, đường sắt này cũng sẽ kéo dài qua vùng không người, dự tính sẽ có ba tuyến đường sắt kéo dài qua vùng không người đảm bảo hậu cần cho hàng triệu quân.”
Mấy năm qua hiển nhiên ma quỷ cũng không rảnh rỗi, bọn hắn từng bắt cóc được không ít kỹ sư, trong những năm qua dưới sự trợ giúp của những kỹ sư này ma quỷ cũng đã bắt đầu một cuộc cách mạng công nghiệp.
Động cơ hơi nước hiển nhiên là một trong số đó, bảy tháng trước đường sắt đã bắt đầu khởi công, mục tiêu là kết nối toàn bộ những khu vực quan trọng trong vùng kiểm soát của ma quỷ, cùng với đó là xây dựng đường sắt xuôi nam hòng cung cấp thêm hậu cần cho lực lượng tác chiến.
Không những vậy một số nhà máy súng đạn đã được khởi công mục tiêu là sản xuất súng đạn cung cấp cho quân đội ma quỷ.
Đương nhiên không phải những loại súng đạn có sẵn trên thế giới, những kỹ sư này mặc dù được đào tạo bài bản ở Nam Tinh cũng biết được các tiêu chuẩn kỹ thuật của Nam Tinh nhưng với trình độ công nghệ của ma quỷ mà đòi đi theo những tiêu chuẩn đó thì chỉ có hại mình.
Vì thế rất nhiều tiêu chuẩn đều bị hạ thấp xuống, ví dụ như súng đạn chẳng hạn, bởi vì sản lượng nhà máy thuốc súng không đủ và trình độ kỹ thuật hạn chế một loại súng trường vốn dĩ sẽ không xuất hiện trong lịch sử khi bị Long trực tiếp bỏ qua lại ra đời trong tay ma quỷ.
Súng trường bắn phát một và không có băng đạn, mặc dù không thể so sánh với M1 nhưng có thể rút ngắn khoảng cách hỏa lực giữa hai bên.
Hiện tại đã có mười nghìn quân được đưa vào huấn luyện sử dụng loại súng này, mặc dù không nhiều nhưng cũng có thể xem như một tín hiệu tốt, rất nhanh thôi số lượng này sẽ tăng lên.
Tiếc rằng lũ da xanh không thể học được cách dùng súng, quá nhiều động tác đối với đầu óc đơn giản của bọn hắn là quá khó, đến cả cái việc rút chốt đạn rồi ném ra bọn hắn cũng không làm nên thân thì nói gì tới việc bắn súng.
Nam nhân nghe vậy lập tức nhìn sang Vân Ngọc hỏi.
“Ta nghe nói các ngươi còn đang đóng cả tàu chiến, có khả thi không?”
Vân Ngọc nghe vậy cười khổ.
“Cái này ta cũng không quá rõ ràng, nhưng ta không cho rằng chỉ cần sở hữu tàu chiến liền có thể trở thành đối trọng với tàu chiến Nam Tinh.”
“Ồ! Sao vậy?”
“Rất khó nói rõ được, nhưng chỉ riêng sản lượng thôi chúng ta đã không thể đuổi kịp đối phương rồi.”
Hiện nay theo báo cáo của Nam Tinh nếu mở ra toàn bộ sản lượng trong hai tuần Nam Tinh có thể hạ thủy năm tàu chiến khu trục và ít nhất một tàu tuần dương, trong khi đó năng lực công nghiệp của ma quỷ hiện tại cũng đang rất khó khăn để đóng tàu chiến bọc thép đầu tiên. May mắn ma quỷ vẫn có thể giữ được biển bắc nếu không sợ rằng đến cả cơ hội đóng tàu bọn hắn cũng không có.
Suy nghĩ một lúc nam nhân nói.
“Ngươi cho rằng mười bốn triệu quân liệu có đủ sức để đánh tan quốc gia này không?”
Nam nhân cảm giác không có khả năng, đối phương còn có cái loại vũ khí hủy diệt kia đâu ép đối phương quá lôi cái thứ kia ra sợ rằng mười bốn triệu không biết có đủ để đối phương nhét kẽ răng không.
Lời này của hắn cũng khiến Vân Ngọc không biết phải trả lời làm sao. Nàng cũng không biết phải làm sao để đối phó với vũ khí nguyên tử của Nam Tinh, thứ này có sức mạnh phá hoại của pháp thánh, thậm chí còn hơn cả pháp thánh nhưng lại không phải pháp thánh không bị ước thúc bởi sự hiểu ngầm của các pháp thánh.
Nam Tinh hiện tại có thể cũng hiểu ngầm cũng như không muốn phá hoại lãnh thổ mình quá lớn nên mới hạn chế sử dụng thứ vũ khí đó, nhưng một khi Nam Tinh đứng trước diệt quốc cái thứ đó chắc chắn sẽ nở rộ trên bầu trời.
Thở dài, nam nhân nhìn Vân Ngọc nói.
“Ta nói thật, hiện tại hội đồng đang có xu hướng giữ vững tình huống hiện tại ở phía đông, nếu không có cách đối phó với cái thứ vũ khí kia hội đồng gần như sẽ không chấp nhận một cuộc chiến diệt quốc với quốc gia này. Nếu không một khi quốc gia này diệt quốc sợ rằng chúng ta cũng sẽ gặp tổn thất vô cùng nặng nề, thậm chí có thể trở thành đả kích khiến chúng ta bại trận trong cuộc chiến với lũ dị giáo.”
Đối với tín ngưỡng của mình bọn hắn sẽ cho rằng tam thần chính là dị giáo, không có gì lạ khi bọn hắn gọi tam thần là dị giáo cả.
“Nhưng nếu không nhanh chóng xử lý quốc gia này, ta sợ rằng nó sẽ là mối nguy hiểm còn hơn cả đám dị giáo.”
Vân Ngọc cố gắng thuyết phục.
Nam nhân nghe vậy lại rất bình tĩnh nói, không hề có ý định phản bác lời của Vân Ngọc.
“Ta không biết những lời của ngươi có thành hiện thực hay không, nhưng ta chỉ có thể nói rằng hội đồng rất khó có thể đồng ý với ngươi về chuyện đó. Chúng ta có quá nhiều việc phải lo và sức mạnh của chúng ta ở thần giới hiện nay cũng đang bị áp chế rất nhiều.”
Nghe vậy Vân Ngọc lại rơi vào yên lặng, nàng không có cách thuyết phục hội đồng tập trung toàn lực cho Nam Tinh, có quá nhiều thứ phải lo lắng.
“Nếu…!”
Dừng lại một chút Vân Ngọc do dự lên tiếng, thấy được nàng đang đấu tranh nam nhân liền nói.
“Nếu làm sao?”
Thấy câu hỏi đó Vân Ngọc hít một hơi thật sâu nói.
“Nếu chúng ta liên minh với Tam thần sẽ thế nào? Nam Tinh trong mắt tam thần cũng rất dị giáo, cho phép các tín ngưỡng khác phát triển, còn đặt ngang hàng tín ngưỡng tam thần với những tín ngưỡng đó. Đặc biệt hơn còn có những tín ngưỡng so sánh vua của bọn hắn sánh ngang với tam thần, rõ ràng quốc gia này tồn tại uy hiếp rất lớn tới bọn hắn. Nếu chúng ta liên minh với bọn hắn thì sẽ thế nào?”
Lời này vừa ra sắc mặt nam nhân lập tức lạnh xuống.
“Vân Ngọc điện hạ, ta không biết ngươi có ý gì nhưng nếu ngươi còn nói ra những lời dị đoan như vậy nữa ta sẽ đích thân xử lý ngươi.”
Không lý do, không thương lượng nam nhân trực tiếp đưa ra tối hậu thư. Nếu không phải Vân Ngọc nói những lời vừa rồi là lo nghĩ cho chúa tể bọn hắn sợ rằng hắn sẽ trực tiếp ra tay mà không phải lời cảnh cáo kia.
Vân Ngọc cũng biết những lời vừa rồi của mình dị đoan tới mức nào. Từ khi sinh ra tới bây giờ nàng cũng chỉ nghe về các giai thoại đối đầu giữa hai bên, còn chưa bao giờ nghe tới hai bên hợp tác, chỉ vì một quốc gia như Nam Tinh lại muốn hai bên hợp tác thực sự là điều viển vông.
“Thật có lỗi Văn điện hạ, ta sẽ chú ý.”
Vân Ngọc nhận lỗi, không nhận không được.
“Aiz! Ta biết ngươi lo lắng, nhưng chúng ta hiện tại cũng không có cách nào, mọi thứ đều đã ra hết rồi, bây giờ phải xem ai chịu được lâu hơn thôi, giống như sáu trăm năm trước vậy. Chỉ cần có thể chịu lâu hơn chúng ta liền sẽ chiến thắng.”
Sáu trăm năm trước không phải là ma quỷ có vũ khí nguy hiểm gì mà là tam đại đế quốc không chịu nổi, hàng nghìn năm chiến tranh khiến tam đại đế quốc kiệt quệ, rất nhiều thế lực bên trong lục đục bất mãn vì chiến tranh cuối cùng quay giáo sang phe ma quỷ phản bội lại tam đại đế quốc và rồi cho bọn hắn một kích chí mạng. Nếu không phải tam thần kịp thời can thiệp có khi thế giới này đã hoàn toàn thuộc về ma quỷ hoặc có thể nói chính xác hơn tam thần cũng hưởng lợi từ việc này.
Dù sao trước kia tam đại đế quốc cũng không tín ngưỡng tam thần, tam thần giáo chỉ là một giáo phải nhỏ không đáng được quan tâm tới, nhưng khi ma quỷ phá hủy tam đại đế quốc tam thần đã từ giáo phái này ra mặt cứu vớt thế giới nên mới có giáo hội như hiện nay. Nhưng đó cũng không phải là hợp tác, tam thần chỉ là đang lợi dụng ma quỷ thôi, hai bên thậm chí còn không có bất kỳ liên hệ nào.