Chương 958:
Cứ như vậy năm thứ hai mươi kể từ ngày quốc khánh Nam Tinh, chiến tranh với ma quỷ cũng đã diễn ra được bảy năm. Nói là vậy nhưng thực sự chiến tranh chỉ diễn ra mãnh liệt trong khoảng hai năm đầu, sau đó hai bên rơi vào dằng co chỉ tập trung lực lượng ở biên giới nhưng cũng không có bất kỳ hành động lớn nào nữa. Thay vào đó thi thoảng sẽ có vài trận nho nhỏ để giữ nóng người và còn để luyện quân nữa.
Đặc biệt là Nam Tinh trong mấy năm qua cứ cách một hai tháng lại tổ chức tấn công, nhưng không phải để đẩy lui ma quỷ mà là để thử nghiệm chiến thuật mới cùng vũ khí mới. Đặc biệt là Giản ngày càng lo lắng hơn khi liên tục có các loại vũ khí mới xuất hiện ở chiến trường Hẻm Bắc, mỗi loại vũ khí mới lại tăng lên khả năng sát thương nhằm vào da xanh, lực lượng sinh lực chủ lực của ma quỷ.
Ví dụ như một loại đạn pháo, nó không rơi xuống rồi mới phát nổ mà là phát nổ ngay trên đầu, sau đó chính là một mảng lớn da xanh ngã xuống, một phát đạn pháo này theo đánh giá có thể nổ chết ba tới bốn mươi tên da xanh, còn cái lũ da xanh thì cũng không đủ thông minh để phân tán đội hình hạn chế thương vong.
Lại ví dụ như cái đám máy bay kia.
Chúng luợn lờ trên đầu thi thoảng lại lao xuống xả ra một đường đạn biến nơi đó thành một đoạn đường máu rồi lại biến mất trên bầu trời, càng ngày càng nhiều vũ khí khiến cho ưu thế về chiến thuật biển người của ma quỷ càng ngày càng mất giá trị.
Giản cùng Vân Ngọc thực sự rất muốn dùng toàn lực để tấn công tiêu diệt Nam Tinh khi quốc gia này càng ngày càng mạnh, nhưng thần giới lúc này cũng không có thời gian cho việc đó khi trước đó việc điều động quân tới tân thế giới nhưng lại không nhận được lợi ích tương xứng. Phe tam thần ở thần giới cũng tận dụng cơ hội đó đánh chiếm rất nhiều đất đai của ma quỷ, thậm chí còn mất thêm một vị pháp thánh trong khi đối phương lại có thêm một vị pháp thánh.
Một bên giảm một bên tăng khiến cho vai trò công thủ của hai bên thay đổi, bây giờ ở thần giới ma quỷ đang phải co vào phòng thủ, chờ đợi khôi phục làm gì có đủ lực lượng và thời gian để chi viện cho tân thế giới cơ chứ.
Một khi bọn hắn tiếp tục chi viện cho tân thế giới sợ rằng chiến cuộc ở thần giới sẽ chuyển biến xấu, cho dù tình huống chiến tranh hiện tại của hai bên đang bị đóng băng.
Chiến tranh là vậy nhưng nền kinh tế của Nam Tinh thì không như vậy, ngược lại nó đang tăng trưởng rất nhanh.
Lợi dụng là quốc gia tiền tuyến trực tiến chiến đấu với ma quỷ, Nam Tinh nhận được rất nhiều ưu đãi từ liên minh.
Từ việc ưu đãi giá của các loại tài nguyên thiên nhiên, mở cửa thị trường, thậm chí là di dân các loại nữa. Nếu là bình thường sợ rằng các quốc gia sẽ không ngừng tuyên chiến với Nam Tinh hoặc tiến hành cấm xuất khẩu một số loại tài nguyên các loại, rồi cấm cản việc di dân nữa. Nhưng bây giờ lại không có quốc gia nào làm điều đó, mặc dù bọn hắn rất ngứa mắt với việc phát triển của Nam Tinh.
Không có cách, đối phó với ma quỷ luôn là ưu tiên hàng đầu của tất cả sinh vật có trí tuệ trên thế giới này, chỉ cần là yêu cầu không quá đáng các quốc gia tiền tuyến đều có thể được tạo điều kiện tốt nhất.
Hiển nhiên việc mở rộng bán tài nguyên cùng với mở rộng thị trường, di dân các thứ không phải thứ gì đó quá đáng. Thậm chí đám quý tộc trên thế giới còn rất hoan nghênh nữa, dù sao Nam Tinh cũng là bên trả tiền, thậm chí còn trả tiền rất sảng khoái khiến những quý tộc sở hữu tài nguyên rất vui mừng đầu tư xây dựng các loại máy móc để có thể khai thác nhiều tài nguyên hơn.
Cứ như vậy quý tộc của các nước này càng ngày càng giàu, trong khi Nam Tinh cũng càng ngày càng phát triển, hai bên đều có lợi, chỉ có đầu não của các nước khi mỗi ngày đều phải nhìn Nam Tinh phát triển trong khi quốc gia lại chẳng được lợi lộc gì cả.
Đám quý tộc hưởng lợi từ việc giao thương với Nam Tinh cũng không nộp lên bao nhiêu tiền thuế, cuối cùng mọi áp lực lại đè lên quốc gia.
Chính vì thế mặc dù chiến tranh vẫn đang diễn ra nhưng Nam Tinh lại càng ngày càng giàu, càng ngày càng mạnh thậm chí là đã có xu thế ép hai siêu cường của nhân loại xuống.
Theo thống kê mới nhất dân số Nam Tinh hiện tại chỉ đứng sau Thánh quốc và Đế quốc, hơn nữa con số này đang ngày cảng rút ngắn. Nếu tiếp tục tốc độ di dân như hiện tại trong vòng mười lăm năm Nam Tinh có thể vượt mặt Đế quốc về dân số.
“Thật tấp nập!”
Ngồi trong nhà hàng cao nhất của thành phố Hải Kình một tên đàn ông nhìn qua rất tà mị dùng ánh mắt quan sát cảng biện đang không ngừng phun ra nuốt vào hàng hóa kia trong lòng không khỏi cảm thán.
“Đây là cảng biển trẻ tuổi nhất của Nam Tinh, mới chỉ hơn năm tháng thôi và trên toàn bờ đông của Nam Tinh có tổng cộng bốn cảng có quy mô lớn hơn cả cảng này.”
Ngồi bên cạnh Vân Ngọc cười nói.
Vân Ngọc giờ đây rất khác, khác thế nào đâu?
Khác biệt lớn nhất chính là dung nhan của nàng, dung nhan của Vân Ngọc vốn dĩ bình thường, có thể nói là dễ nhìn nhưng chắc chắn không thể nói là xinh đẹp. Nhưng bây giờ dung nhan của nàng lại trở nên mỹ lệ một cách lạ thường, cho dù Long có ở đây cũng không thể nào nhận ra nàng được nữa khiến cho các khách hàng xung quanh đều không nhịn được ném ánh mắt về phía nàng.
“Điện hạ! Ngài hẳn cũng đã đọc qua kinh tế vĩ mô rồi, ngài cũng biết cách đánh giá của sức mạnh của một quốc gia trong mắt người Nam Tinh như thế nào rồi. Ta cũng xin nói luôn với ngài, hiện tại theo thống kê chính thức từ phía chính phủ Nam Tinh, dân số Nam Tinh hiện tại đã gần năm mươi triệu, GDP đã đạt hơn tám trăm tỷ. Quân đội đã mở rộng lên tới gần một triệu, phải biết thời điểm chiến tranh vừa mới diễn ra con số này cũng chỉ vào khoảng hai trăm nghìn.”
Vân Ngọc không quan tâm tới những người xung quanh, nghiêm túc lên tiếng với tên đàn ông được nàng xưng là điện hạ bên cạnh.
Tên đàn ông ma mị không cười, biểu cảm của hắn trở nên trầm ổn không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào, im lặng nhìn cảng biển đang không ngừng phun ra nuốt vào hàng hóa kia.
Thấy hắn không trả lời Vân Ngọc tiếp tục nói.
“Theo một số tin tức cho thấy những lần đối đầu gần đây tỷ lệ thương vong của chúng ta đã lên tới 1 đổi 14. Nó có nghĩa là chúng ta có thể phải cần tới ít nhất mười bốn triệu quân để có thể đối phó với đội quân này, đó là ít nhất, còn chưa kể những thế lực khác nữa. Chúng ta có bao nhiêu mười bốn triệu quân để đốt đây?”
Tên đàn ông nhíu chặt đôi lông mày khi nghe những lời đó của Vân Ngọc, nhưng hắn vẫn chỉ có thể thờ dài nói.
“Ta sẽ cố gắng thuyết phục hội đồng nhưng ta không thể chắc được hội đồng sẽ đồng ý. Ngươi phải biết hiện tại tình huống ở thần giới của chúng ta cũng đang gặp bị động, hơn nữa mười bốn triệu quân không phải là con số nhỏ, hắc nhãn không đủ khả năng để cung cấp hậu cần cho một đội quân lớn như vậy. Mà nếu muốn cung cấp hậu cần cho đội quân đó chúng ta bắt buộc phải sử dụng cách vận chuyển thông thường, nhưng vận chuyển thông thường qua hơn năm trăm kilomet vùng không người là điều kinh khủng như thế nào người cũng phải biết rồi chứ.”
Theo kế hoạch kỳ thực ma quỷ có ý định chiến tranh phải trải qua vài chục tới vài trăm năm, thậm chí kế hoạch có thể phải lên tới cả nghìn năm, dù sao trước kia khi chiến tranh với tam đại đế quốc cũng lên tới cả nghìn năm, chỉ trong vài năm như vậy không phải vấn đề với ma quỷ.
Nhưng hai anh em nhà Giản cùng với đô đốc ở phía tây bây giờ lại ra sức tìm kiếm hỗ trợ, thuyết phục hội đồng ma quỷ dùng toàn lực phải trong thời gian ngắn nhất tiêu diệt lực lượng phản kháng của tân thế giới.
Chuyện này khiến hội đồng vô cùng đau đầu, dù sao bọn hắn đều là những người đứng đàu của tân thế giới, không thể phớt lờ bọn hắn như vậy được, nhưng hội đồng cũng không lấy đâu ra quân để cho bọn hắn cho nên hắn mới xuất hiện ở đây để tìm cách điều hòa giữa hai bên.