Chương 950:
Nhà hát Sen Hồnglà một nhà hát mới được xây dựng trên sông Xen được hoàn thành vào năm ngoái.
Nhà hát này là một trong những công trình biểu tượng nhất của Nam Tinh trong thời đại mới, nó phá vỡ những quy tắc nghệ thuật truyên thống khi được thiết kế có hình bông sen là biểu tượng của quốc gia.
Để xây dựng nhà hát này người ta đã phải lấp đi một phần của sông Xen tạo ra một hòn đảo nhỏ trên dòng sông, hòn đảo này còn được thiết kế theo hình lá sen nhìn qua vô cùng nghệ thuật.
Phong cách nghệ thuật lấy cảm hứng từ môi trường bên ngoài đã phá vỡ mọi tiêu chuẩn thiết kế truyền thống của nhân loại ở thế giới này. Bên trong nó cũng diễn ra những buổi biểu diễn nghệ thuật mang tính cách mạng, làm lung lay các giá trị nền tảng của thể chế phong kiến.
Chỉ trong một năm Sen Hồng đã trở thành biểu tượng của sự phá cách, tự do, không gò bó của nghệ thuật đốt bùng lên trào lưu cách tân của giới nghệ thuật Nam Tinh.
Đêm nay trước cửa nhà hát Sen Hồng những chiếc xe sang trọng không ngừng tiến vào nhà hát.
“Chồng, đó không phải là giám đốc Diêu Huyền của tập đoàn Sơn Dương sao? Hôm nay có chuyện gì mà nhiều đại nhân vật xuất hiện vậy.”
Một đôi vợ chồng trung niên ăn mặc sang trọng đang muốn đi vào cửa nhà hát thì thấy được Sơn Diêu Huyền đi xuống từ chiếc xe sang trọng đỗ trước cửa, người vợ không nhịn được đánh vào tay chồng bất ngờ nói nhỏ.
Bọn họ cũng có thể coi là giới tinh hoa, sở hữu một công ty bất động sản nhỏ nên cũng có nhận biết với Sơn Diêu Huyền, nhưng cũng chỉ là hai người nhận biết thôi Sơn Diêu Huyền chưa chắc đã nhận biết hai người. Dù sao người ta cũng là giám đốc của một trong những tập đoàn xây dựng lớn nhất thế giới, làm gì chú ý được hai tiểu nhân vật như bọn họ.
Điều bọn họ bất ngờ là hôm nay là ngày gì mà rất nhiều đại nhân vật đều tới đây vậy, vừa rồi còn có cả thị trưởng của Kim Lăng nữa.
Lúc này xe của Sơn Diêu Huyền vừa rời đi một chiếc xe sang trọng khác cũng xuất hiện, bước xuống xe lại là giám đốc của Tiên Phong tập đoàn thoát thai từ Tiên Phong thương đoàn trước kia chính là thương đoàn lón nhất thế giới trước khi giới tư bản Nam Tinh quật khởi.
Sau khi giới tư bản Nam Tinh quật khởi cũng khiến thương đoàn gặp tổn thất không nhỏ, đặc biệt là ngành dệt, Tiên Phong thương đoàn hoàn toàn bị tống cổ ra khỏi ngành dệt với đống vải vóc, quần áo giá rẻ xuất ra từ các nhà máy Nam Tinh.
May mắn tích lũy của Tiên Phong thương đoàn rất sâu, mặc dù dệt, quần áo là một trong những thị trường mang tới lợi nhuận lớn nhất của Tiên Phong nhưng bọn hắn vẫn sở hữu rất nhiều thị trường khác có thể chống đỡ được.
Nhưng khi những con tàu chở hàng viễn dương của Nam Tinh xuống biển, chỉ trong không tới năm năm đã chiếm lấy thị phần của bọn hắn Tiên Phong thương đoàn biết được mình đang đứng trước nguy cơ chưa từng thấy khi mọ trong những nguồn thu lớn nhất của bọn hắn lại là vận chuyển hàng hóa thuê, mua rẻ bán đắt các thứ. Nhưng cái thị trường bọn hắn vốn quen biết bị đám tử bản Nam Tinh phá nát hết cả.
Tiên Phong thương đoàn từng muốn dùng thủ đoạn để xử lý cái lũ dò bọ đang không ngừng gặm nhấm thị trường của bọn hắn, nhưng thực sự đối phương quá nhiều hơn nữa còn được một cường quốc như Nam Tinh hậu thuẫn khiến cho những thủ đoạn của bọn hắn gần như vô hiệu. Dần dà Tiên Phong thương đoàn chuyển từ đối đầu sang hợp tác, thậm chí cho tới hiện này đã có thể xem là hòa tan.
Tiên Phong đã sử dụng lợi thế lớn nhất của mình là mạng lưới các mối quan hệ và quyền lực trên toàn thế giới vươn ra trợ giúp hệ thống tư bản Nam Tinh. Đổi lại Tiên Phong cũng có một phần lợi nhuận từ những cửa hàng và hàng hóa này.
Chỉ như vậy thôi nhưng thu nhập của Tiên Phong trong những năm qua thu nhập của bọn hắn hơn ba mươi năm.
Cũng rất dễ hiều thôi, gần như tất cả công ty lớn của Nam Tinh đều hợp tác với Tiên Phong để đưa hàng hóa của họ ra thế giới, mặc dù lợi nhuận trong mỗi lần không lớn nhưng nếu tổng hợp lại thì chính là một con số khổng lồ.
Dần dà Tiên Phong chuyển mình, bọn hắn vẫn là mua rẻ bán đắt nhưng không phải tự mình vận chuyển, mà bọn hắn trở thành một công ty bán lẻ lớn nhất thế giới. Từ bỏ mọi thị trường khác kể cả thị trường vận chuyển tập trung hoàn toàn vào các cửa hàng bán lẻ và giờ đây với mối quan hệ rộng rãi của Tiên Phong với giới tư bản Nam Tinh bọn hắn muốn gắn bó mối quan hệ này chặt chẽ hơn nữa và trở thành một phần trong hệ thống này.
“Diêu Huyền giám đốc, đã lâu không gặp, ngài khỏe chứ.”
Giám đốc của Tiên Phong thương đoàn thấy Sơn Diêu Huyền liền lập tức tiến lên chào hỏi, hai bên cũng có thể xem như quen biết đã lâu, mặc dù Sơn Dương là tập đoàn xây dựng không có hàng hóa bày biện trong các cửa hàng của Tiên Phong nhưng trước kia Tiên Phong từng giúp Sơn Dương tập đoàn lấy được không ít dự án xây dựng ngoài lãnh thổ Nam Tinh.
“Cảm ơn ngài quan tâm tôi rất khỏe. Còn ngài.”
“Đều khỏe, đều khỏe ha ha.”
Hai người nói một vài lời xã giao sau đó liền đi vào trong nhà hát, hai vợ chồng trung niên cũng đi theo sau. Vị trí ngồi của hai người là ở trung gian tầng một, hai vợ chồng sau khi ngồi xuống liền không ngừng quan sát xung quanh, đặc biệt là các vị trí VIP ở tầng hai, nơi đó hai vợ chồng thấy được rất nhiều đại nhân vật tất cả đều là những nhà tư bản hàng đầu vương quốc ở mọi lĩnh vực, cũng có một số quan viên vợ chồng hắn không quen biết.
“Hôm nay nhiều đại nhân vật tới như vậy là chuyện gì xảy ra?”
Người chồng không nhịn được hỏi.
“Ngươi không biết sao?”
Lập tức một âm thanh có chút đắc ý vang lên bên cạnh thu hút sự chú ý của hai vợ chồng.
Ngồi bên cạnh là một thanh niên, nhìn qua cũng gần ba mươi rồi nhưng ánh mắt vẫn còn chút tính khí của người trẻ tuổi, rõ ràng là chưa trải qua đánh đập xã hội.
Người chồng không biết có nhìn thấy biểu cảm đắc ý của thanh niên hay không ông ta chỉ nở một nụ cười gần gũi hỏi.
“Anh bạn! Câu biết lý do bọn họ tới đây hôm nay sao.”
Thanh niên này cũng không phải người kiêu ngạo, chỉ là có chút trẻ tuổi đắc ý, hắn không móc mảy hay chế nhạo người chồng chỉ là kiêu ngạo cười rồi ghé vào tai người chồng nói.
“Kỳ thực phần lớn bọn họ ban đầu không có vé xem biểu diễn của đêm nay. Chỉ là sáng nay quốc vương bệ hạ đột nhiên muốn xem biểu diễn, tin tức truyền ra đám người này lập tức tiêu tốn một số tiền lớn để mua được vé tới đây.”
Nghe vậy đôi mắt người chồng sáng lên.
“Ngươi nói thật? Bệ hạ sẽ tới đây đêm nay.”
“Đúng vậy! Nếu không đám người bọn họ đồng loạt xuất hiện ở đây là có chuyện gì?”
Thanh niên nói.
“Vậy tại sao không có thủ tướng, bộ trưởng cùng Trần gia, An gia gì đó.”
Người chống có chút không hiểu. Nhưng người lão nhắc tới mới là thế đội thứ nhất, mới nên là người nên có mặt ở đây nữa mới phải làm sao lại để những người này xuất hiện còn bọn họ thì không thấy hình bóng, dù sao những người ở đây hiện tại đều là đại nhân vật nhưng cũng chỉ là thê đội hai thôi.
Thanh niên nghe vậy lại dùng ánh mắt nhìn người chồng như nhìn kẻ ngu.
“Sao vậy?”
Thấy được thái độ của thanh niên khác thường người chồng không nhịn được hỏi.
“Những vị đó còn cần cơ hội để gặp bệ hạ sao?”
Thái độ của thanh niên không che dấu sự chế nhạo của mình.
Không cần nói nhiều nhưng người chồng cũng lập tức hiểu được ý của thanh niên, thê đội thứ nhất có rất nhiều cơ hội để gặp bệ hạ, bọn họ không cần phải chú tâm đi tranh đoạt cơ hội của thê đội thứ hai này.
Lúc này đột nhiên ngoài cửa ồn ào.
“Mọi người đứng dậy, mau đứng dậy.”
Quản lý nhà hát tiến vào lớn tiếng nói, mọi người ở đây hẳn cũng đã biết tin tức tất cả đều đứng dậy không có lời oán trách nào cả.
Rất nhanh cánh cửa của nhà hát mở ra, Long mang theo Trần Nhật Dung và Hoa Nguyệt Ánh tiến vào, bên cạnh hắn là giám đốc nhà hát giống như đang nói gì đó với Long.
Long đưa tay vẫy chào tất cả mọi người rồi tiến lên tầng hai, trong suốt quá trình này không có ai ngồi cho tới khi hắn ngồi xuống ở phòng VIP số một đối diện với sân khấu.
Rất nhanh buổi biểu diễn đã bắt đầu Long cùng hai người vợ của mình thưởng thức vở kịch bên dưới, lúc này Linh Tuyền tiến tới bên cạnh Long nói.
“Bệ hạ! Giám đốc của Tiên Phong thương đoàn muốn yết kiến ngài.”
“Tiên Phong thương đoàn!”
Long trong nhất thời không nhớ được.
“Chính là thương đoàn lớn nhất thế giới trước kia thưa bệ hạ.”
“Ahhh…là hắn à! Mau mời hắn tới.”
Được nhắc nhở Long lập tức nhớ ra.
Rất nhanh Đỗ Trung Hiếu giám đốc của Tiên Phong thương đoàn đã tiến vào.
Nhìn qua Đỗ Trung Hiếu năm nay đã một trăm mười hai tuổi, nhưng nhìn qua bề ngoài của lão chỉ khoảng hơn bốn mươi là một trung niên Long có thể cảm nhận được giao động ma lực trên người ông ta, hiển nhiên lão già này là một siêu phàm giả.
“Tham kiến bệ hạ, hoàng hậu, hoàng phi.”
Vừa tiến vào Đỗ Trung Hiếu lập tức hành đại lễ.
“Đứng lên đi!”
Nhận được mệnh lệnh của Long hắn lập tức đứng lên khiêm tốn nói.
“Bẩm bệ hạ thần ở đây có vài món bảo vật muốn dâng lên ngài cùng hoàng hậu hoàng phi.”
Nói rồi phía sau hắn có người dâng lên ba hộp gỗ, nó được các người hầu nhận lấy sau khi kiểm tra an toàn mới được giao tới cho ba người.
Long muốn mời lão ngồi xuống trò chuyện, nhưng lão chỉ nói một vài lời khách sao vỗ mông ngựa rồi rời đi.
“Tiên Phong thương đoàn đang có chuyện gì sao?”
Long không nhịn được hỏi Linh Uyên ở bên cạnh.