Chương 947: Diễn biến giằng co.
Năm tháng kể từ thời điểm cuộc phản công thứ hai bắt đầu, hồ Động Ly vị trí chiến lược trên chiến trường phía tây đã được quân đội Nam Tinh chiếm lại, đẩy quân ma quỷ ngược về phía bắc lấy thành Điên làm trung tâm tiến hành phòng thủ.
Nhưng đó cũng là tất cả, sau năm tháng giao chiến quân đội Nam Tinh đã phi thường mệt mỏi và tổn thất cũng không nhỏ, theo dự kiến việc chiến lại hồ Động Ly chỉ cần khoảng hai tháng như giờ đây đã kéo dài gấp đôi khiến vật tư chuẩn bị kiệt quệ không còn khả năng tiếp tục tiến công.
Sau khi suy xét và tiến hành đàm phán các bên liên minh quyết định thành lập bộ chỉ huy phía đông do Nam Tinh làm chủ đạo, cùng nhau xây dựng một hệ thống phòng thủ dọc theo phía bắc Nam Tinh.
Xét đến những đóng góp và tổn thất của Nam Tinh trong hơn hai năm chiến tranh, ba phần tư chi phí của hệ thống này sẽ do liên minh gánh vác, Nam Tinh có tránh nhiệm ra người và cung cấp công nghệ xây dựng cũng như huấn luyện các lực lượng phòng thủ phòng tuyến.
Đổi lại tất cả các quốc gia liên minh phải điều động các lực lượng quân đội đóng quân thường xuyên bảo vệ phòng tuyến, đặc biệt là phòng tuyến hồ Động Ly.
Theo các thỏa thuận đề ra phòng tuyến Động Ly luôn phải có ít nhất hai trăm nghìn quân phòng thủ, trong đó Nam Tinh sẽ đóng góp năm sư đoàn với năm mươi nghìn quân, số còn lại sẽ do các quốc gia trong bộ chỉ huy phía đông đóng góp. Theo quy định được đặt ra, lực lượng đóng quân ở đây sẽ phải có ít nhất ba mươi phần trăm là quân đoàn ma pháp thường trực. Trong khi đó phòng tuyến Hẻm Bắc sẽ do Nam Tinh toàn quyền phụ trách, trong một trăm hai mươi nghìn quân phòng thủ Hẻm Bắc quân đội Nam Tinh chiếm tới chín mươi nghìn, số còn lại chủ yếu là quân đội của Phú Xuân và Nam Dương là đồng minh đáng tin cậy nhất của Nam Tinh hiện nay.
Tiếp theo là lực lượng phòng thủ dãy Bạch Mã.
Mặc dù đây là một dãy núi hiểm trở rất khó cho quân đội quy mô lớn vượt qua, nhưng không có gì dám chắc ma quỷ sẽ không cử các lực lượng cỡ nhỏ vượt qua cả. Vì thế dọc theo dãy Bạch Mã sẽ được bố trí khoảng một trăm nghìn quân phòng thủ, thành phần chủ yếu trong đó vẫn sẽ là quân đội Nam Tinh. Có điều tiền nuôi đội quân này sẽ lấy từ ngân sách của bộ chỉ huy phía tây mà không phải lấy trực tiếp từ Nam Tinh, đây là sự thống nhất từ các bên để giúp Nam Tinh giảm gánh nặng chi phí quân sự.
Phía ma quỷ cũng không khá hơn là bao, mặc dù trước đó cũng đã chuẩn bị đầy đủ nhưng tổn thất của ma quỷ cũng phi thường lớn, có thể nói hơn một phần ba lực lượng chuẩn bị cho việc tấn công xuống phía nam đã tổn thất, phần còn lại chỉ có thể rút về phòng thủ ở thành Điên.
Giản cùng Vân Ngọc vốn dĩ muốn xin thêm quân hòng trong thời gian ngắn nhất phản công, nhưng đã bị hội đồng từ chối. Lý do chính là ở thần giới phe tam thần cũng đang tổ chức tấn công trên toàn tiến, khiến bọn hắn lâm vào bị động, nghe nói đã có một quân đoàn ma pháp bị toàn diệt.
Điều này khiến việc khuyết thiếu lực lượng dự bị của ma quỷ lộ ra khi bọn hắn không có đủ lực lượng dự bị điền lên. Cuối cùng bọn hắn phải điều một phần của lực lượng viễn chinh trở lại Thần giới để lấp vào chỗ trống để lại
Cuối cùng hai bên đều không còn sức chiến đấu, chỉ có thể duy trì hiện trạng. Cứ như vậy hai bên lâm vào giằng có chờ đợi sức mạnh mới tham gia vào để có thể phá vỡ cái thế giằng co này.
Những cũng từ chính cái thế giằng có này khiến liên minh cũng có nhiều tinh lực cùng thời gian hơn đầu nhập vào chiến trường phía tây của Thánh quốc, dưới sự hỗ trợ của quân đội liên minh cùng vũ khí mới một năm sau khi chiến trường phía đông rơi vào giằng co ma quỷ ở chiến trường phía tây cũng bị đẩy lu về hướng trường thành.
Ban đầu Thánh quốc có ý định tiến công hòng thu hồi trường thành cũng những vùng đấ xung quanh, nhưng liên minh đã không đồng ý.
Sau hơn ba năm chiến đấu liên minh hiện tại cũng đã rất mệt mỏi và kiệt quệ.
Nói là ba năm chiến đấu thì cũng chỉ là với ma quỷ thôi, nhưng nếu tính thêm cả chiến tranh giữa Thánh quốc và Đế quốc nữa thì cũng đã là tám năm. Còn nếu tính cả chiến tranh giữa các quân phiệt Thú Nhân đế quốc thì không biết phải tính từ khi nào.
Nói thẳng ra toàn bộ thế giới cũng chỉ có tinh linh tộc là an ổn. Nhưng tinh linh tộc giờ đây cũng đang phải chịu áp lực rất lớn, từ hải quân ma quỷ, dù sao sự trợ giúp của liên minh với bọn hắn cũng rất nhỏ, Nam Tinh chỉ có một hạm đội mười hai tàu tuần dương cùng một số lượng hạn chế không thể xác định tàu khu trục trợ giúp. Còn về phần Đế quốc thì ngoại trừ hỗ trợ lục quân lúc đầu ra cũng không thể làm gì.
Dù sao bọn hắn vẫn còn phải phòng thủ hải yêu dọc theo bờ biển đại lục nữa mà, để có thể kiểm soát được đường bờ biển đại lục hơn mười nghìn kilomet trước một lực lượng hải quân thoát ẩn thoát hiện như hải yêu là điều không đơn giản.
Tới bây giờ, sau hơn ba năm chiến tranh Nam Tinh vẫn phải nhờ tới thủy tinh linh cho công việc phát hiện hải yêu nữa mà.
Cứ như vậy tất cả các chiến trường đều rơi vào giằng co không có hồi kết, không có bất kỳ ai hay phe nào đủ sức để tổ chức một cuộc tấn công phá vỡ thế bế tắc, thi thoảng cũng chỉ có vài cuộc giao tranh nhỏ lẻ diễn ra giữa các bên.
Nhân cơ hội đó liên minh cũng bắt đầu xử lý những vấn đề nội bộ của mình.
Đầu tiên chính là thống nhất lại tôn chỉ hoạt động của liên minh chống ma quỷ, trình bày rõ trách nhiệm và nghĩa vụ của từng thành viên trong liên minh, sau đó là việc thống nhất các khoản đóng góp của từng thành viên để nuôi quân đội liên minh và các chi phí hoạt động khác.
Và một trong những điều quan trong nhất đối với các thành viên nhân loại trong liên minh chính là quân cách mạng của Thánh quốc và quân cách mạng của Phú Xuân.
Mặc dù hai lực lượng này đã thực sự tham gia rất tích cực vào chiến tranh với ma quỷ cũng như được xem là một thành viên của liên minh nhưng về mặt chính danh vẫn còn rất nhiều thành viên hoặc không muốn nói là gần như tất cả ngoại trừ Nam Tinh, Nam Dương và chính họ tự xem là chính danh.
Những quốc gia khác, gần như không có bất kỳ quốc gia nào công nhận họ cả, Nếu không nền tảng thống trị của giới quý tộc sẽ bị lung lay.
Nhưng không biết tại sao vào năm thứ tư kể từ ngày thành lập liên minh, Đế quốc chính thức công nhận quân cách mạng Thánh quốc là một lực lượng độc lập và có tính chính danh với toàn bộ lãnh thổ Thánh quốc.
Chuyện này chọc giận Thánh quốc, hai bên đã nổ ra những cuộc tranh cãi vô cùng nảy lửa, thậm chí còn suýt đánh nhau hai quốc gia không ai nhường ai.
Long khi biết được tin này cũng rất giật mình, mặc dù Nam Tinh đứng sau chuyện này nhưng bản thân Nam Tinh cũng chỉ công nhận quân cách mạng là một lực lượng độc lập thôi, không có công nhận cái gì tính chính danh với toàn bộ Thánh quốc.
Đương nhiên Long cũng chỉ cảm khái, trong khi hắn vẫn tiếp tục thao tác chuyện tương tự với Phú Xuân.
Thánh quốc vì bị chọc giận, cộng thêm Nam Tinh châm ngòi thổi gió cũng chính thức công nhận quân cách mạng Phú Xuân là lực lượng chính danh của Phú Xuân. Hơn nữa còn tuyên bố chính quyền tị nạn của Phú Xuân là một chính quyền phản quốc, không biết Thánh quốc thao tác thế nào nhưng sau đó chính quyền tị nạn của Phú Xuân lại bị trục xuất ra khỏi liên minh.
Mặc dù về mặt bản chất chính quyền này đã không còn bất kỳ khả năng nào hỗ trợ liên minh nhưng dưới sự hậu thuẫn của Đế quốc bọn hắn vẫn trở thành một phần của liên minh sớm hơn cả quân cách mạng Phú Xuân. Không bây giờ hẳn phải gọi là Cộng Hòa Phú Xuân mới phải.
Thế là Thánh quốc cùng Đế quốc lại lâm vào một cuộc nướt bọt chiếc, hai bên rất khắc chế không tạo ra xung đột mà chỉ chiến đấu trong khuôn khổ cho phép. Bởi vì bọn hắn cũng biết thời điểm này không phải thời điểm đánh nhau chết sống, muốn làm gì cũng phải chờ xử lý ma quỷ rồi mới nói tiếp được.