Chương 940:
Xình xịch, xình xịch!
Tiếng tàu lửa chạy qua vọng vào tai Vân Ngọc, nàng nhìn ra ngoài cửa sổ thấy được đoàn tàu đang đi qua. Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm những khoang chứa hàng lộ thiên kia, phía trên không biết chở thứ gì tất cả đều đã bị vải bạt trùm lên nhưng nàng vẫn có thể nhìn thấy những đường nét nòng súng hằn lên trên vải bạt.
Đôi lông mày nàng nhíu lại, mặc dù không biết bên trong là thứ gì nhưng chắc chắn không phải thứ gì tốt, hơn nữa còn có khả năng là vũ khí mới.
Dù sao nếu là vũ khí bình thường hẳn bọn hắn sẽ không phải trùm lên như vậy.
“Là chúng!”
Vân Ngọc lên tiếng hỏi, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm chiếc tàu lửa chạy qua.
“Đúng vậy thưa công chúa! Chính là những thứ vũ khí đó không sai, đây đã là chuyến thứ tư. Chúng đều được chuyển ra từ nhà máy mới kia, tất cả đều được chuyển thẳng tới tiền tuyến, trong suốt quá trình này chúng ta hoàn toàn không thể biết được dưới những lớp vải bạt kia có gì.”
Thuộc hạ của nàng báo cáo tình huống.
Gián điệp của ma quỷ ở Nam Tinh vẫn hoạt động rất tích cực, một nhà máy lớn được khẩn cấp xây dựng, hơn nữa còn có quân đội bảo vệ xung quanh làm sao không khiến người chú ý đi được.
Mặc dù đã rất cố gắng nhưng ma quỷ vẫn không thể tiếp cận được với nhà máy đó, tường bao xung quanh nhà máy lên tới hơn ba mét hoàn toàn che đi mọi ánh mắt dò xét, bên trên còn có không pháp sư tuần tra 24/24 nữa, xung quanh cũng không có điểm cảo để quan sát bên trong, muốn dùng ma pháp thì sẽ bị quân canh giữ tóm lấy. Tìm mọi cách đều không thể biết bên trong có gì, ngay cả nhà ga cũng được bố trí bên trong nhà máy đến khi tàu chạy rồi bọn hắn lại càng không có cơ hội tiếp cận.
“Không có bất kỳ thông tin gì của nó sao?”
Vân Ngọc nhíu mày hỏi.
“Chúng ta chỉ biết được tên của nó gọi ‘tăng’.”
“Chỉ có tên?”
“Chỉ có tên, không có bất kỳ mô tả nào khác.”
Vân Ngọc nghe vậy đôi lông mày càng nhíu chặt lại, suy nghĩ lấy cái tên này nhưng lại không có bất kỳ đầu mối nào cả. Cho dù đã ở thế giới loài người nhiều năm nhưng cái tên này không hề xuất hiện trong đầu nàng, khiến nàng không có bất kỳ đầu mối nào cả.
Trong ngôn ngữ hiện tại ‘tăng’ hay ‘tank đều không có bất kỳ khái niệm nào nên không ai có thể nghĩ ra được nguồn gốc của cái tên đó, không như ý nghĩa bột giặt vốn có của nó.
“Chúng ta nên làm gì thưa tiểu thư?”
Vân Ngọc suy nghĩ một lúc chỉ đành thở dài nói.
“Cứ tiếp tục cố gắng đi, ta sẽ nghĩ cách.”
Nói như vậy nhưng Vân Ngọc không có đế, gián điệp nàng cài vào hệ thống Nam Tinh thực sự cũng không ít nhưng sau khi nàng bị bắt hầu hết trong số này đều đã bị dọn dẹp, những người có thể sống sót sau đợt thanh tẩy đó cũng đã bị tóm sau những lần làm gián điệp tuồn thông tin ra ngoài cho nàng.
Bây giờ nàng thực sự không nghĩ ra được người nào có thể giúp nàng tìm thông tin của cái thứ này.
Ân!
Đột nhiên đôi mắt nàng sáng lên, nàng nảy ra một ý tưởng táo bạo, cho dù có bại lộ thì Nam Tinh thực sự cũng không thể làm gì được. Nàng vẫy tay để thuộc hạ áp sát tai tới, căn dặn vài câu rồi.
…
Sáng sớm hôm sau chuyến xe lửa thứ năm cũng rời khỏi nhà máy, hành trình ban đầu của xe lửa cũng không gặp vấn đề gì, người lái tàu cùng lực lượng an ninh trên tàu cũng rất thoải mái. Dù sao dọc theo tuyến đường này đều rất an toàn, các trạm gác của quân đội đều được bố trí dọc theo tuyến đường, trước khi tàu chạy qua đều sẽ được kiểm tra qua một lượt thường sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng lần này không còn bình yên như trước nữa, sau khi vượt qua một thành phố nhỏ ở phía đông của vương quốc Gray trước kia đột nhiên.
Bom!
Đang thoải mái trò chuyện đột nhiên một vụ nổ truyền vào tai các binh lính trên tàu, ngay sau đó cơ thể bọn hắn đột nhiên ngã về phía trước tiếng kít của phanh tàu vang lên mọi người đều mất đi thăng bằng ngã nhoài xuống sàn tàu.
Còn chưa kịp để bọn hắn tỉnh lại bọn hắn lại cảm giác được trời đất quay cuồng, sàn tàu bị lật lên mang theo tất cả mọi người ngã xuống.
Rầm rầm rầm!
Tiếng thân tàu bị lật cày xới mặt đất vang vọng, tàu phải cày xới mất hơn hai trăm mét mới dừng lại, ngoại trừ những ga tàu kín những toa tàu phụ dùng để chở xe tăng giờ đây đều bị lật lên, dây xích cố định xe tăng đã bị trật đi, dàn xe tăng nó chở theo giờ đây ngã lật bên đường.
Tất cả đều không có gì che chắn, lộ ra trước mắt thế nhân.
Lúc này người dân sống hai bên đường thấy vậy cũng vội vã chạy tới muốn cứu người, bọn họ chỉ là dân thường không biết chuyện gì xảy ra, chỉ là khi thấy tai nạn thì theo bản năng muốn cứu người mà thôi.
Nhưng chính vì những hành động vô tình này của người dân lại tạo điều kiện cho những kẻ không có ý đồ tốt, chúng lẫn trong những người dân chạy đến nhưng không vội vã cứu người mà tiếp cận những chiếc xe tăng ngã lật kia sử dụng ngọc ghi hình để ghi hình lại mọi thứ chúng quan sát được.
Lúc này lực lượng an ninh của tàu không thể làm gì cả, bọn họ đều đang phải vật lộn với những cơn đau và vết thương trên người mình.
“Tránh ra, tật cả mau tránh ra không được lại gần.”
Sau khoảng hai ba phút đội trưởng đội an ninh lúc này mới tỉnh hồn lại, hét lớn yêu cầu người dân tránh ra, nhưng rất nhiều người dân lại không chú ý tới mệnh lệnh của hắn tiếp tục cố gắng trợ giúp mọi người.
“Mấy người kia đứng lại.”
Đội trưởng thấy được đang có những kẻ đáng ngờ đang quay xung quanh hàng vận chuyển, hắn vùng dãy ra khỏi vòng tay của những người trợ giúp chỉ về hướng đám người kia hét lớn, rồi hắn quay sang những người lính khác vẫn còn có thể hoạt động ra lệnh.
“Mau ngăn bọn hắn lại.”
Mặc dù vẫn còn rất ê ẩm nhưng bọn hắn vẫn còn có thể hoạt động, dưới mệnh lệnh của đội trưởng bọn hắn lập tức cầm súng lên chạy tới cái đám người khả nghi kia.
Quan sát một lượt đội trưởng lại càng giận giữ hơn, trong này không chỉ có những người cứu người mà còn có những kẻ tận dụng để nhặt mót khiến đội trưởng giận giữ.
“Tất cả dừng lại, không được lại gần, không được lại gần!”
Hắn hét lớn muốn đuổi đi dân thường xung quanh, nhưng tình huống hiện tại quá ồn âm thanh của hắn không đáng chú ý.
Thấy không thể sử dụng giọng của mình được, hắn lập tức rút khẩu súng lục treo bên hông ra dơ lên trời.
Đoàng đoàng!
Hai phát bắn chỉ thiên.
Lần này ánh mắt của mọi người đều đã tập trung lên người hắn, đội trưởng lúc này hét lớn.
“Tất cả người không có phận sự lập tức tránh xa đoàn tàu, binh lính còn có thể hoạt động lập thứ thiết lập hàng rào cảnh giới.”
Nói tới đây ánh mắt hắn liếc nhìn về phía những tên vừa tiếp cận xe tăng, mặc dù chúng vẫn ở đó nhưng khi chạm mắt với đội trưởng, có tính giật mình chúng không lập tức quay lưng bỏ chạy.
“Bắt bọn hắn lại.”
Không chút do dự đội trưởng hét lớn ra lệnh cho các binh lính gần đó, nhưng đám người này chạy rất nhanh, hơn nữa tình huống cũng rất hỗn loạn.
Đoàng đoàng đoàng!
“Giết người rồi, binh lính giết người rồi.”
Nhưng lập tức là những tiếng súng vang lên, sau đó tiếng hoảng hốt hét lên, rõ ràng đang có người làm loạn.
Sau đó mọi thứ trở nên hỗn loạn, mọi người đều bỏ tất cả chuyện dưới tay xuống hoảng hốt bỏ chạy cách xa khỏi đoàn tàu.
Mặc dù chuyện này có thể giúp các binh lính nhanh chóng thiết lập khu vực cảnh giới nhưng nó lại khiến những kẻ bất thường dễ dàng chạy trốn.
Các binh lính lúc này đã dơ súng lên, nhưng liên túc có thường dân chạy ngang qua tầm ngắm khiến bọn hắn không dám bắn, chỉ có thể cố gắng đuổi theo đám người kia. Nhưng tốc độ của bọn họ lại chậm đến đáng thương, liên tục bị những thường dân chạy qua chặn lại, tới khi rời khỏi được thường dân thì cũng đã mất dấu đám người kia.