Chương 930:
Thực Nhân Đồng đang rất hăng máu, hắn vung tay lên, thanh đao trên tay hắn chém xuống đầu của hạm trưởng tàu tinh linh rơi xuống, máu phun ra bắn tung tóe lên người hắn. Thực Nhân Đồng lại không cảm thấy ghê tởm vì việc này, ngược lại nụ cười nở trên môi hắn, đưa thanh đao lên trước mặt Thực Nhân Đồng thẻ lưỡi ra liếm lấy những giọt máu dính trên lưỡi đao, mùi tanh của máu tươi tràn ngập khoang miệng, xộc lên đầu khiến cơ thể hắn run lên, nhưng không phải vì sợ hãi mà là vì hưng phấn.
Hưởng thụ hương vị của máu tươi một lúc, Thực Nhân Đồng tiếp tục công việc của mình.
“Theo ta, tiếp tục tiến lên.”
Hắn dẫn theo lực lượng dưới trướng mình tiếp tục tìm kiếm các tàu chiến của tinh linh. Hầu hết tàu chiến tinh linh xung quanh đều đã bị ma quỷ tiêu diệt, bây giờ muốn tìm tàu tinh linh khác thì lại sẽ mất nhiều thời gian hơn.
Rầm rầm rầm!
Lúc này những tiếng phá hủy của tàu chiến vọng vào tai khiến hắn chú ý, nhìn về phía âm thanh vang lên hắn thấy được ở đằng xa những tàu chiến của ma quỷ đang từng chút, từng chút một bị pháo ma pháp dỡ bỏ.
“Chuyện gì xảy ra?”
Thực Nhân Đồng nhìn sang phó quan của mình hỏi, nhưng hắn chỉ nhận được một cái lắc đầu.
Dù sao của phó tướng, dù sao phó tướng cũng đi theo hắn từ nãy tới giờ thực sự không nắm bắt được tình hình đang diễn ra lúc này
“Mau đi hỏi.”
Thực Nhân Đồng giống như nhận ra có một vấn đề rất lớn đang diễn ra, đã rất lâu rồi hắn không nắm giữ được tình hình của hạm đội.
Hắn chợt nhận ra mình là đô đốc hạm đội, không phải một tên lính mà phải đích thân lên chiến trường như lúc này. Không chút do dự hắn lao thẳng về phía một tàu chiến tuyến của ma quỷ gần đó, con tàu này mặc dù có hao tổn nhưng không đáng kể, hẳn là vẫn có thể duy trì ma pháp truyền tin, mặc dù không được thiết kế cho việc chỉ huy toàn hạm đội nhưng ít nhất vẫn có thể liền lạc với phần còn lại của hạm đội.
Nhưng Thực Nhân Đồng thất vọng rồi, bởi vì không chỉ hắn mà còn rất nhiều thủy thủ, thuyền viên và cả hạm trưởng đã bỏ tàu lao vào giao chiến với các tàu tinh linh, đến bây giờ bọn hắn còn chưa trở về nữa.
Nói cách khác Thực Nhân Đông đã mất kiểm soát hạm đội.
Rầm!
“@()U#$&#$#&.”
Giận giữ đập bàn Thực Nhân Đồng chửi thề, những binh lính xung quanh thấy vậy không dám hé răng nửa lời, bọn hắn không muốn trở thành bao cát trút giận cho hắn.
“Tất cả các ngươi lập tức tản ra, truyền lệnh của ta ai về tàu nấy, nếu có kẻ bất tuân ta cho phép các ngươi giết trước báo sau.”
Thực Nhân Đồng nhìn binh lính đi theo mình từ đầu tới giờ ra lệnh, bây giờ hắn chỉ có thể nghĩ tới cách dùng người truyền miệng hòng có thể nhanh chóng kiểm soát lại hạm đội của mình.
Nhưng nhìn về phía những vụ nổ đang từng bước tiến gần kia Thực Nhân Đông thực sự không biết có còn kịp nữa không.
Không biết những binh lính Thực Nhân Đồng phái ra có làm đúng nhiệm vụ hay không nhưng mọi thứ thực sự đã quá muộn, hạm đội ma quỷ hoàn toàn bị tiêu diệt.
lần này bởi vì hạm đội mắc kẹt không di chuyển mà không có bất kỳ tàu chiến nào thoát được, tất cả đều bị đánh chìm. Nhưng tinh linh cũng chịu tổn thất không nhỏ, bởi vì gần một nửa tàu chiến tinh linh mắc kẹt trong hạm đội ma quỷ cũng bị đánh chìm, tất cả thủy thủ không một người sống sót.
Cuối trận chiến hai bên đều đồng loạt rút lui, hạm đội ma quỷ tổn thất nặng nề với hai phần ba hạm đội bị đánh chìm chỉ còn lại hơn ba trăm tàu một chút, vội vã rút lui.
Trong khi đó hạm đội liên minh cũng không còn khả năng tấn công, buộc phải rút về đảo nhà tù. Hai bên sau một trận chiến ai về nhà nấy, cả hai đều kiệt sức và không còn khả năng tiếp tục tổ chức những trận chiến mới.
Thế là chiến trường phương bắc rơi vào tình thế giằng co, ma quỷ rút về eo biển bắc, phòng thủ cửa ra của eo biển.
Bọn hắn biết bây giờ không thể nào nhường đầu ra của eo biển cho hải quân liên minh nữa, nếu không sợ rằng hải quân của bọn hắn sẽ vĩnh viễn không thể ra nổi biển bắc mất.
Hạm đội liên minh cũng không có ý định tấn công eo biển, bọn hắn chỉ gia cố lại khu vực xung quanh.
Dù vậy ma quỷ cũng không có biểu hiện dị thường vẫn co cụm ở cửa ra của eo biển.
Chiến cuộc ở phương bắc lâm vào giằng co.
Trong khi ở phương nam hiện tại Nam Tinh cũng đang gặp khó khăn trong việc tấn công. Mặc dù đã gần nửa tháng nhưng chiến tuyến cũng không tiến lên bao nhiêu, đứng trước ma pháp của ma quỷ bọn hắn không có nhiều cách để đối phó với đối phương. Một khi bọn hắn tấn công tiến vào tầm nhìn của đối phương, siêu phàm giả của ma quỷ chỉ cần nấp vào sau khu vực che chắn rồi ném ma pháp ra liền được, trong lúc tấn công binh lính Nam Tinh cũng không có bất kỳ thứ gì che chắn.
Quân đoàn ma pháp của liên minh kỳ thực cũng không yếu, chỉ có điều số lượng của bọn họ so với số lượng của ma quỷ thực sự không nhiều, không thể hoàn toàn áp đảo được đội phương.
Phải biết ma quỷ đã tập hợp một lực lượng quân đoàn ma pháp khổng lồ để chuẩn bị cho cuộc tổng tấn công vào Nam Tinh, lực lượng đóng quân ở đây hoàn toàn áp đảo so với quân liên minh, có thể tấn công thì hơi khó khăn, nhưng để nói về phòng thủ thì lại hoàn toàn thừa sức.
Tất cả các cuộc tấn công của Nam Tinh đều kết thúc mà không thu lại được nhiều thành quả khiến cho bộ tổng tham mưu lúc này đang vô cùng bối rối.
Rất nhiều kế hoạch được lập nên nhưng tất cả đều thất bại.
Bọn hắn không thể giải quyết vấn đề cốt lõi nhất là binh linh phơi mình trước hỏa lực của kẻ thù khi tấn công, và binh lính cũng không thể đối phó với siêu phàm giả khi cận chiến, mặc cho tất cả đều đã được trang bị vũ khí chống siêu phàm giả cũng không đạt được quá nhiều hiệu quả.
Rối thép của tinh linh cũng không thể đảm nhận được vai trò này, số lượng quá ít hoàn toàn không đáp ứng được nhu cầu tác chiến hiện tại.
Long lúc này đang trên đường tới bãi thử nghiệm vũ khí gần Kim Lăng, đi cùng hắn là một số tướng lĩnh.
Cũng không có trở ngại nào đoàn xe của Long tiến vào bãi thử nghiệm vũ khí, ở đây Phạm Quang Lễ cũng đã chờ sẵn. Hắn chính là người phụ trách dự án này.
Tên của dự án là ‘Dự án phát triển xe bọc thép hỗ trợ bộ binh.’
Đoàn người Long không vội vã tiến tới bãi thử nghiệm, hắn còn khảo sát một số loại vũ khí khác cũng đang được phát triển ở đây.
Đoàng đoàng!
Tại trường bắn đang thử nghiệm một loại súng mới và cả đạn mới nữa.
“Bệ hạ xin nhìn. Đây là AK14, sử dụng đạn 8.22x 42mm, nó đang trong quá trình thử nghiệm cuối cùng.”
Phạm Quang Lễ báo cáo.
“Ừm! Mục tiêu của loại súng mới này là gì?”
Long cầm lên khẩu AK mới trên tay, nhìn qua thì cũng không khác AK47 là mấy, nhưng báng súng thẳng hơn và được khoét ở giữa để giảm trọng lượng của súng.
Long không phải lúc nào cũng biết tới những dự án như thế này cho nên hắn mới hỏi, đặc biệt là khi hắn thấy tạo hình của viên đạn, không phải đầu nhọn mà là đầu rỗng. Hắn từng có nghe nói về đạn đầu rỗng, nhưng chỉ à nghe nói chứ không biết quá nhiều.
“Bệ hạ! Dự án AK14 mới được phát triển để đối phó với siêu phàm giả và có thể sẽ còn là những loại ma quỷ có thể xuất hiện trong tương lai, ví dụ như trong miêu tả của cổ tịch một loại sinh vật giống người nhưng lại vô cùng điên cuồng tấn công sinh vật sống, có khả năng lây nhiễm và đặc biệt hơn là chỉ có thể giết chúng nếu bắn vào đầu.”
Phạm Quan Lễ nói.
Nghe miêu tả của hắn Long cảm giác gióng như là xác sống vậy, nhưng hắn cũng không quá rõ ràng liền yên lặng chờ đợi hắn nói tiếp.
“Đầu tiên là về siêu phàm giả. Bệ hạ đều biết vũ khí bộ binh thông thường của chúng ta hiện nay dựa vào số lượng để đánh sập ma pháp phòng thủ của siêu phàm giả. Theo đó cần từ ba tới năm phát đạn tiêu chuẩn AK47 mới có thể đánh sập ma pháp phòng thủ của một siêu phàm giả cấp D. Đạn đầu rỗng thì khác, nó có thể giải phóng nhiều năng lượng hơn và so với đạn thông thường, theo các thử nghiệm mới nhất trung bình chỉ cần 2,5 phát đạn liền có thể phá vỡ ma pháp của siêu phàm giả cấp D.”
Về mặt lý thuyết tốc độ của đạn đầu rỗng khi va vào mục tiêu sẽ giảm nhanh hơn so với đạn bình thường nên sẽ giải phóng năng lượng nhiều hơn so với đầu đạn bình thường cho nên sẽ tốn ít đạn hơn để đánh sập một ma pháp phòng thủ của siêu phàm giả.