Chương 922:
Lướt trên mặt biển một biên đội hiệp sĩ rồng cùng hiệp sĩ dịch bệnh đang dùng tốc độ nhanh nhất hướng về phía hạm đội.
Độ cao của biên đội này rất thấp, có lẽ chỉ khoảng mười mét so với mặt nước biển, đã không thể thấp hơn được nữa, nếu không cánh của lũ rồng sẽ đập xuống mặt nước.
Để có thể bay với độ cao này đều là những người có kỹ năng khiển thú phi thường cao, dù sao việc bay trên mặt biển rất khó để xác định được độ cao của mình, nếu không cận thận cho tới khi chạm vào mặt biển thì mới biết được chuyện gì xảy ra.
Phải biết cho dù là rồng hay wyvern thì chúng đều là sinh vật sống trên đất liền, việc bay trên biển với chúng không phải là một điều đơn giản và chúng cũng không có khả năng xác định độ cao trên mặt biển giống như những loài chim sống trên biển.
Dẫn đầu biên đội, biên đội trưởng nhìn về phía hoa tiêu đang bay bên cạnh mình dơ tay lên ra hiệu.
Ngay lập tức hoa tiêu hiểu ý dơ ra năm ngón tay sau đó lại ba ngón tay với ý còn tám kilomet.
Có lẽ bởi vì đang giao chiến phía bắc khiến cho vị trí đằng sau không có nhiều người canh giữ, dù vậy khoảng cách này đã là quá gần để không bị phát hiện, cho dù bọn hắn đã cố tình bay rất thấp để tránh đi tầm nhìn.
Rất nhanh bọn hắn đã thấy bóng dáng của hiệp sĩ sư thứu xuất hiện đón lấy bọn hắn. Nhưng nhìn số lượng hiệp sĩ sư thứu đang thương kia của đối phương đội trưởng không khỏi cười lạnh, chỉ có bốn tên hiệp sĩ sư thứu mà muốn ngăn mười sáu người bọn hắn ư.
Bọn chúng quá tự tin rồi!
Đội trưởng ra lệnh cho tám người bay đầu lập tức kéo lên độ cao, chỉ có bốn người thì tám người là đủ để đối phó rồi, số còn lại tiếp tục bay thấp tiến lên, mục tiêu vẫn không đổi.
Trong không chiến việc mất đi độ cao là thất thế rất lớn vì thế tám người phải nhanh chóng lấy lại độ cao để có thể chiến đấu với đối phương.
Thấy vậy sư thứu kỵ sĩ muốn lao xuống muốn ngăn cản phi đội tiếp cận hạm đội, mặc cho việc này có thể khiến bọn hắn mất đi lợi thế độ cao.
Nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy, thấy bốn sư thứu không quan tâm tới mình mà lại muốn chặn lại đội trưởng, đội đánh chặn cũng không tiếp tục tăng độ cao nữa, bón hắn trực tiếp lao về hướng bốn sư thứu mặc cho bọn hắn vẫn đang thất thế về độ cao.
Dù sao bọn hắn cũng nhiều hơn gấp đôi thất thế một chút vẫn có thể chấp nhận được.
Bị đón đánh các sư thứu kỵ sĩ cũng không có cách ngăn cản phần còn lại của biên đội, với tốc độ hiện tại chẳng mấy chốc biên đội sẽ tiến vào tầm nhìn.
Nhưng số lượng lực lượng tuần tra lúc này của sư thứu kỵ sĩ thực sự rất ít muốn trong thời gian ngắn tập hợp đủ lực lượng để ngăn cản hành động của đối phương.
Lý do chính là như vậy, nhưng hạm đội mồi nhử vẫn không ngồi yên làm sao bọn họ có thể để đối phương dễ dàng phát hiện ra ý đồ của mình cơ chứ.
Một loạt đạn từ đằng xa bắn tới, nhưng không phải ở phía đối diện mà là từ phía trước bên trái tới, vì thế đường đạn là bắn bám không phải bắn đối diện.
Hơn nữa hỏa lực cũng chỉ có một tàu tuần dương xung quanh các tàu tinh linh lại không đủ tầm bắn để ngăn chặn đối phương.
Bõm bõm bõm!
Tiếng đạn rơi vào nước vang bên tai biên đội trưởng, nhưng thủy chung không có bất kỳ viên đạn nào bắn trúng bọn hắn, vị trí của tàu quá xa hỏa lực cũng rất mỏng khiến độ chính xác rất hạm chế.
Đây chính là điểm yếu của hạm đội bị giãn quá xa, khiến cho chiều dày hỏa lực thực sự không đủ.
Rất nhanh dưới tốc độ của mình biên đội đã vượt qua lớp phòng thủ đầu tiên, nhưng thật kỳ lạ khi xung quanh lại không có bất kỳ hỏa lực nào tiếp địch bọn hắn cả, chỉ có hỏa lực từ chiếc tàu tuần dương phía xa đang bắn bám theo.
Thi thoảng cũng có vài phát pháo ma pháp của tinh linh sượt qua nhưng hỏa lực rất mỏng hoàn toàn không thể đe dọa tới bọn hắn.
Việc này khiến biên đội trưởng vô cùng thắc mắc, đáng lẽ ra bây giờ nên có vô số đạn từ bốn phương tám hướng bắn tới mới phải, không chỉ là pháo của nhân loại còn có pháo ma pháp khai hỏa các thứ.
Nhưng giờ đây khi đã tới gần như vậy rồi nhưng tất cả những gì bọn hắn nhận được lại chỉ là những phát đạn rời rạc từ con tàu tuần dường đang càng lúc càng xa kia.
Đội trưởng không chút do dự, lập tức ra hiệu cho mọi người lao lên tăng độ cao.
Không phải là từng chút, từng chút một tăng độ cao mà là trực tiếp lao thẳng lên trời với góc độ gần như thẳng đứng.
Phải nói việc tăng độ cao lên như thế này thực sự rất nguy hiểm, bởi vì nó khiến tốc độ của bọn hắn giảm đi rất nhiều sẽ tăng thêm khả năng bị bắn trúng.
Nhưng lúc này khả năng bị bắn trúng cũng rất thấp, không có bất kỳ tàu chiến nào của đối phương ở gần, ngay cả một sư thứu kỵ sĩ cũng không ở xung quanh hoàn toàn không thể đe dọa tới bọn hắn, mặc cho tư thế của bọn hắn đang vô cùng nguy hiểm.
Vừa lên cao đôi lông mày biên đội trưởng cảng nhíu lại, ánh mắt quan sát xung quanh trong đôi mắt hắn gần như mọi thứ đều là biển, thi thoảng có chút bóng dáng tàu chiến trên mặt biển nhưng số lượng thực sự rất thưa thớt, không hề giống là một hạm đội khổng lồ chút nào.
Nhìn lại phương hướng đôi diện ở vòng ngoài, nơi đó đang tập trung số lượng dày đặc tàu chiến của đối phương.
Trái tim hắn lạnh đi, hóa ra đây là một hạm đội xác rỗng, bên ngoài thì nhìn như rất mạnh, nhưng thực chất bên trong thì lại không có gì cả.
Như vậy, hạm đội chủ lực của đối phương đang ở đâu?
Nghĩ tới đây thôi đội trưởng đã cảm thấy lạnh sống lưng, hắn lập tức dơ tay ra hiệu cho mọi người trong biên đội quay lại, rồi hắn cũng dẫn đầu điều khiển thú cưỡi dưới thân mình quay đầu muốn trở về báo cáo lại tình hình cho Thực Nhân Đồng.
Toàn bộ quá trình thực sự rất nhanh, không tới năm phút, hạm đội mồi như còn chưa kịp phản ứng bọn hắn đã chạy đi, lực lượng đánh chặn lại chỉ có năm sư thứu kỵ sĩ, một con số thực sự quá khiêm tốn.
Nhìn bóng dáng đối phương rời biên đội trưởng biên đội tàu gần đó thực sự không biết phải làm gì, bọn hắn giờ đây không thể với tới đối phương.
“Hạm trưởng! Lệnh từ đô đốc, toàn hạm đội tập hợp.”
Văn Tú biết tình huống của hạm đội mồi nhử đã không thể dấu được nữa, vì thế việc quan trọng hiện tại là thu hẹp đội hình đảm bảo không bị bao vây tiêu diệt từng bộ phận và cũng nên bắt đầu thực sự giao chiến.
Thực Nhân Đồng rất nhanh đã biết được mình bị chơi, hắn cười gằn nói.
“Điều hai trăm tàu tiếp tục đuổi theo đối phương, có thể làm thịt được hạm đội chúng càng tốt. Nếu không thể liền bám theo chúng, đừng để bọn chúng tìm cơ hội quay đầu liền được.”
Thực Nhân Đồng biết với tốc độ của tàu chiến phe mình muốn đuổi theo tàu chiến của đối phương là điều rất khó, vì thế hắn lựa chọn tiếp tục để hạm đội tiếp tục buộc đối phương không thể quay đầu.
Phần còn lại của hạm đội sẽ làm hậu phương sẵn sàng đối phó với sự phục kích của đối phương bất kỳ lúc nào.
Bây giờ muốn tìm vị trí hạm đội chủ lực của đối phương cũng không đơn giản, nhưng hắn chắc chắn sớm muộn hạm đội đối phương sẽ tấn công vì thế hắn lựa chọn để phần lớn hạm đội lui lại phía sau làm hậu phương đề phòng sẵn sàng cho một trận đại chiến.
Có hạm đội chủ lực ở đây chỉ cần không gặp phải trọng kích tổn thất thạm trọng ngay khi đối đầu bọn hắn hoàn toàn có khả năng phản ứng trước bất kỳ chuyện gì xảy ra.
Cứ như vậy hai bên hạm đội lại bắt đầu ngươi truy ta đuổi trong ba giờ đồng hồ tiếp theo, khoảng thời gian này trời cũng đã tối, hai hạm đội cũng chỉ sử dụng ánh sáng từ pháo sáng để chiến đấu.
Hạm đội ma quỷ không có ý định sử dụng ánh sáng để lộ tầm nhìn của hạm đội, ngược lại hạm đội mồi nhử lại sử dụng pháo sáng, bọn hắn không sợ bị đối phương phát hiện, sử dụng pháo sáng để pháo kích hạm đội đối phương có phải hay hơn không.