Chương 919:
Trần Minh Thiện là hạm trưởng của tuần dương hạm Vương Khải là tên của một vị tướng nổi tiếng trong lịch sử Nam Tinh, và số hiệu của tàu hiện tại là 008 đang là một phần của hạm đội mồi nhử với.
Hiện tại tàu đang được bố trí ở cánh phải hạm đội cùng với bốn tàu chiến tinh linh hình thành một tiểu đội tác chiến trấn giữ cánh phải của hạm đội.
Lúc này mọi thứ vấn đang rất bình thường, hạm đội vẫn chưa đụng độ với kẻ thù, ngay cả việc phòng không cũng không cần bởi vì không quân của đối phương đã bị cản ở ngoài tầm nhìn.
Vì thể hiện tại mặc dù toàn tàu vẫn đang ở trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu cao, mỗi thủy thủ, mỗ binh lính đều ở trong vị trí của mình không được rời đi nhưng ngoại trừ những bình lính làm nhiệm vụ canh gác cảnh giới ra thì hầu hết các thủy thủ lúc này đều đang rất thoải mái thư giãn.
Không nói tới các thủy thủ ngay cả bản thân Trần Minh Thiện lúc này cũng đang ở trong khoang của mình mà không phải ở trên cầu tàu, bản thân hắn cũng đang thư giãn.
‘Gửi vợ thân yêu, em khỏe chứ, cha mẹ cùng lũ trẻ thế nào. Anh bây giờ rất khỏe và an toàn nữa, em không cần phải lo lắng. Anh rất nhớ em và các con, anh bây giờ chỉ muốn ôm em và các con trong lòng hưởng thụ lấy hơi ấm của em, anh muốn đưa các con đi công viên chơi, chúng hẳn sẽ rất vui. Anh xin lỗi vì không thể ở bên em và các con trong thời gian qua, nhưng em yên tâm chỉ còn một tháng nữa anh sẽ hoàn thành nhiệm vụ, lúc đó anh có thể trở về với em và các con. Anh thật sự rất mong chờ tới ngày đó hãy giữ gìn sức khỏe nhé vợ của anh. Hẹn gặp em sau một tháng nữa. Chồng của em!”
Trần Minh Thiện lúc này đang viết thư gửi về cho gia đình. Nhiệm vụ của hắn còn một tháng nữa sẽ xong, có thể được điều chuyển về trong nước làm nhiệm vụ, lúc đó hắn có thể ở gần gia đình hơn, hắn không thể chờ được tới ngày đó.
Hắn cũng không kể về chiến dịch này trong thư, đầu tiên việc tiết lộ bí mật quân sự là tội lớn, cho dù chiến dịch này đã bắt đầu hay kết thúc cũng như vậy. Thứ hai là hắn không muốn vợ lo lắng, dù sao đây cũng không phải thư tuyệt mệnh hòng khi hắn không thể trở về.
Trần Minh Thiện vẫn rất tin tưởng mình có thể trở về an toàn, nên việc kể cho vợ về một chiến dịch lớn như vậy là không cần thiết chỉ có thể khiến nàng lo lắng hơn thôi.
Reng reng!
Lúc này điện thoại trên bàn vang lên Trần Minh Thiện nhấc tai nghe lên.
“Alo!”
“Hạm trưởng có tình hình hình mới, trinh sát của chúng ta ở phía bắc đã mất liên lạc hai phút.”
Âm thanh hạm phó vang lên trong ống nghe.
“Ta tới ngay.”
Trần Minh Thiện cúp máy, rồi hắn cẩn thận gập bức thư lại, bỏ vào một hộp kim loại chống nước cạnh bàn, cận thận dùng chìa khóa khóa lại rồi mới đứng dậy rời khỏi khoang tàu.
Tới khi Trần Minh Thiện lên tới khoang tàu đã là hai hơn một phút sau đó và các trinh sát đã mất liên lạc tổng cộng ba phút.
“Thế nào rồi? đã gửi trinh sát mới chưa?”
Vừa mới vào cầu tàu Trần Minh Thiện đã hỏi, hiển nhiên trong khoảng thời gian này lực lượng chỉ huy của tàu đã điều động các trinh sát mới tới kiểm tra tình huống.
“Khoảng hai phút nữa họ sẽ tới thưa ngài.”
Hạm phó trả lời.
Bởi vì không quân ma quỷ đã tập trung chủ yếu ở hướng tây nam nên ở hướng bắc này số lượng lực lượng không quân phòng thủ ít hơn rất nhiều, chủ yếu chỉ tập trung nhiệm vụ cảnh giới cùng trinh sát cho nên tới hiện tại bọn hắn không có lực lượng để ngay lập tức lấp vào vị trí kia chỉ có thể chờ người người tiến vào vị trí.
Trần Minh Thiện cũng đi tới bên cạnh hải đồ quan sát vị trí của tàu.
Lúc này hạm đội cách quần đảo Baoloter chỉ gần chín kilomet về phía nam, đây chính là vị trí ẩn nấp của hạm đội ma quỷ và lúc này hạm đội ma quỷ kéo căng buồm, nước mắt thần gió đã nổi lên, tất cả cột buồm đều được thổi căng nhanh chóng tăng tốc.
“Đại nhân có hai con sư thứu của hạm đội địch đang hướng về phía chúng ta.”
Một con quỷ báo cáo với Thực Nhân Đồng.
Nghe vậy Thực Nhân Đồng cười lạnh.
“Chỉ có hai con thôi sao? Không cần phải để ý tới chúng, chỉ cần chúng không phát hiện chúng ta liền không cần phải làm gì.”
“Mệnh lệnh toàn hạm đội! Tất cả tàu nhanh hướng về phía đông nam di chuyển, ta muốn bọn hắn vòng ra sau hạm đội đối phương.”
Nói rồi Thực Nhân Đồng ra lệnh.
“Không phải nên trực tiếp đánh vào hạm đội đối phương sao thưa ngài?”
Hiển nhiên có người không hiểu với quyết định của Thực Nhân Đồng.
Các tàu nhanh đáng lẽ ra nên làm nhiệm vụ là mũi tiên phong lao vào đội hình đối phương gây ra hỗn loạn và kéo chân đối phương mới phải.
“Khặc khắc! Nếu là ta, ta sẽ từ bỏ một phần hạm đội và kéo dài khoảng cách, số tàu nhanh đó không thể nào giữ chân toàn bộ hạm đội của lũ dị giáo được.”
Thực Nhân Đồng giải thích.
“Ý định của ngài là gì?”
Phó tướng hỏi.
“Ép hạm đội của chúng tiếp tục tiến về phía tây.”
Thực Nhân Đồng gằn giọng, trong ánh mắt toát ra sát khí.
Phía tây! Nơi đó có gì?
Câu hỏi xuất hiện trong đầu tất cả mọi người ở đây, nhưng không ai có câu trả lời cho câu hỏi đó, bọn hắn còn chưa hình dung ra được hướng tây có gì mà lại khiến Thực Nhân Quỷ tự tin tới vậy.
“Hương tây có gì thưa ngài?”
Có người không nhịn được hỏi.
“Không có gì!”
Nhưng câu trả lời của Thực Nhân Đồng lại khiến tất cả mọi người mê man, không có gì thì tại sao phải ép đối phương về phía tây.
Nhìn cả đám ngơ ngác như một lũ thiểu năng Thực Nhân Đồng không khỏi buồn cười.
“Nhớ xem lợi thế của đối phương là gì đi, cái lũ ngu này!”
Nhưng mà chờ một lúc vẫn không có câu trả lời Thực Nhân Đồng buồn bực nói.
“Tàu của lũ dị giáo có tốc độ nhanh hơn chúng ta, việc lao vào ở khoảng cách này để làm loạn đội hình của chúng là rất khó! Ngược lại nếu chúng ta có thể ép chúng tiếp tục tiến về phía tây rồi sẽ tới lúc chúng không thể di chuyển được nữa đó là lúc chúng sẽ vào tròng và chúng ta chỉ cần thu lại cái tròng này là được.”
Hóa ra ý tưởng của Thực Nhân Đồng là ép hạm đội liên minh vào đường cùng, chỉ cần hạm đội tiếp tục đẩy hạm đội đối phương chạy về hướng tây rồi sẽ tới lúc đối phương không thể tiếp tục chạy được nữa. Đương nhiên nếu tàu chiến của đối phương có thể di chuyển trên đất liền thì hắn cũng không còn gì để nói.
Khoảng cách từ đây tới bờ biển phía tây vào khoảng bốn trăm dặm, tốc độ của hạm đội đối phương vào khoảng bốn mươi dặm giờ, như vậy chỉ cần khoảng hơn một trăm giờ liền có thể được.
Tính ra cũng chỉ cần hơn bốn ngày một chút, chỉ cần thao tác thỏa đáng bọn họ hoàn toàn có thể giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất trước khi đối phương đường cùng.
Nghe vậy tất cả mọi người nhìn nhau, bọn hắn không ngờ ý định của Thực Nhân Đồng lại thâm sâu tới vậy. Nhưng cũng có những người nghi ngờ về tính khả thi của kế hoạch này, dù sao bốn ngày là một khoảng thời gian dài, và tốc độ của đối phương rất nhanh liệu bọn hắn có thể giữ đối phương trong tầm kiểm soát hay không cũng là một câu hỏi lớn.
Nhưng không ai phản đối quyết định Thực Nhân Đồng, bởi vì Thực Nhân Đồng là một kẻ bạo chúa. Trước khi hắn đưa ra quyết định ngươi có thể đề nghị với hắn điều gì tùy ý, nhưng một khi hắn đưa ra quyết định rồi thì không kẻ nào có thể thay đổi được hắn, một khi có kẻ phản đối quyết định của hắn thì kẻ đó cũng được hắn tiễn về với chủ.
Lúc này hai sưu thứu kỵ sĩ cũng đã phát hiện ra hạm đội khổng lồ của ma quỷ và bọn hắn cũng bị không quân ma quỷ bao vây không thể truyền tin về được.
Khác với các không pháp sư hiệp sĩ sư thứu không được trang bị máy vô tuyến nên bọn hắn không thể liên lạc với hạm đội. Vì thế bọn hắn phải có người trở về đề cảnh báo.
Nhưng khoảng cách chỉ khoảng chín kilomet, tầm nhìn cũng rất thoáng hai người cũng bay trên cao khiến các lính trinh sát khi sử dụng ống nhòm đều có thể thấy được tình huống của hai người.