Chương 915:
Không biết trải qua bao lâu ý thức của Alexit quay lại, hắn ngước đầu lên giữa hai chân bụi đất rơi xuống từ trên đầu hắn, giờ đây trên người Alexit dính đầy bụi đất giống như là một người nhiều năm không động đậy bị cả mảng bụi bám lên. Đôi mắt hắn vừa mở ra đã lập tức phải nhắm lại bởi vì bụi đất từ trên đầu rơi xuống đều rơi vào trong mắt của hắn.
Phải mất một lúc Alexit mới đứng lên, bụi đất trên cơ thể hắn bắt đầu rơi xuống, Alexit không quá quan tâm mà đưa mắt tìm kiếm những người đồng đội của mình.
Không gian xung quanh thật yên tĩnh, không một âm thanh nào phát ra, không một bóng người hoạt động, mọi thứ yên tĩnh một cách lạ thường.
Có lẽ đầu óc vẫn còn choáng váng khiến Alexit không nhận ra những người đồng đội hắn đang tìm kiếm đều ở bên cạnh, chỉ có điều bọn họ bây giờ không khác gì những bước tượng người khi bụi đất bao phủ lên người bọn họ.
Lảo đảo đi tới Alexit leo lên chiến hào, chân hắn còn vấp ngã trên mặt đất, lúc này giống như đầu óc nhận ra bất thường Alexit ngước đầu lên trong mắt của hắn là một khung cảnh toang hoang, mặt đất bị cày xới, khắp nơi đều là hố bom, cây cối thì đổ gãy không có bất kỳ thứ gì nguyên vẹn và cả những cái xác nằm la liệt trên mặt đất nữa. Hầu hết xác đều còn nguyên vẹn nhưng không hiểu sao bọn họ đều nằm là liệt trên mặt đất như vậy.
Đầu óc Alexit vẫn đang rối như tờ vò, hắn vẫn không biết mình nên làm gì lúc này mà chỉ ngơ ngác đứng tại chỗ nhìn tình cảnh tước mặt.
“Khụ khụ!”
Tiếng ho sau lưng thu hút sự chú ý của Alexit, là đội trưởng đã tỉnh lại.
Tình huống của hắn lúc này cũng không khác Alexit là mấy, trên người dính đầy bụi đất nhưng ít nhất nhìn bên ngoài hắn không gặp phải vấn đề gì.
“Đội, đội trưởng!”
Alexit có chút run rẩy nhìn đội trưởng.
“Ngươi đang muốn biết chuyện gì xảy ra đúng không?”
Đội trưởng hỏi.
Trước kia hắn cũng từng có một câu hỏi tương tự khi nhìn thấy cảnh tượng này.
Alexit không trả lời chỉ gật đầu, hắn vẫn đang sốc với những gì nhìn thấy.
“Ta cũng từng giống như ngươi. Lúc đó ta mới chỉ là một tên lính quèn và sau ngày hôm đó ta đã thành đội trưởng.”
Đội trưởng nói, vừa nói hắn vừa bĩu môi thái độ nhìn như rất bình tĩnh không giống với tình huống trước mắt chút nào.
“Pháo của kẻ thù rất mạnh, nếu ngươi nhìn thấy những phát pháo kinh khủng như vừa rồi thì lập tức tìm nơi ẩn nấp ngay. Một khi ngươi nhìn thấy những vụ nổ đơn lẻ như vừa rồi thường là báo động cho việc đối phương sẽ pháo kích, ngươi sẽ có một khoảng thời gian để tìm nơi ẩn nấp nếu không sẽ giống như những cái xác kia.”
Đội trưởng dặn dò, vừa nói hắn vừa nhìn về hướng những cái xác nằm la liệt trên mặt đất.
“Được rồi mau đi cứu người đi.”
Nói rồi đội trưởng lên tiếng gọi những người còn lại trong tiểu đội đã đứng dậy từ phía sau, mặc dù rất chật vật nhưng không ai bị thương cả. Mọi người lúc này cũng bắt đầu dọn dẹp tìm người, bây giờ cũng không ai tò mò về quyết định của đội trưởng nữa.
Lúc này hạm đội một đã bắt đầu di chuyển ra xa khỏi đảo, chỉ gần nửa giờ pháo kích liên tục đã khiến nòng pháo nóng lên, mặc dù bọn họ vẫn còn có thể kéo dài pháo kích thêm một giời nữa. Nhưng điều đó là không cần thiết, đợt pháo kích này đã đủ để giải quyết những vấn đề mà quân phòng thủ trên đảo gặp phải.
Còn việc kéo dài khoảng cách với hòn đảo đơn giản để mở rộng không gian di chuyển của hạm đội phòng trường hợp bị bao vây.
Hơn nữa bọn hắn còn phải bổ sung lại lượng đạn pháo đã tiêu hao nữa, chỉ nửa giờ pháo kích đã tiêu hao một phần ba dự trữ đạn của hạm đội, bây giờ hạm đội cần phải bổ sung lại dự trữ đạn mới được.
Hạm đội sau khi ra biển vẫn mang theo một tàu tiếp tế, đạn pháo trên tàu đủ để glp đầy lại kho đạn của hạm đội một lần nữa.
Chuyện đó không phải vấn đề Hồng Khát Chân phải lo, hắn bây giờ đang kiểm tra lại báo cáo chiến đấu.
“Khi nào hạm đội hai tới.”
Hạm đội hai cũng là một phần của hạm đội liên minh, chỉ có điều vị tí đóng quân của hạm đội này nằm về phía nam kiểm soát lấy đường bờ biển phía nam của nội hải.
Chỉ có điều bởi vì đường bờ biển phía nam không có nhiều đe dọa, đặc biệt biệt là không phải là nơi tập hợp hạm đội chủ lực của ma quỷ nên sức mạnh của hạm đội này cũng không lớn, chỉ là hơn năm mươi tàu chiến của tinh linh các loại, mặc dù không nhiều nhưng cũng đủ để tăng cường sức mạnh cho lực lượng tác chiến trong khi chờ đợi chi viện từ hạm đội liên minh.
“Khoảng hai giờ nữa thưa ngài.”
Tham mưu ở bên cạnh trả lời.
“Ừm! Ta nghỉ một lúc, có vấn đề gì lập tức thông báo cho ta.”
Hồng Khát Chân nói.
Bây giờ hắn cũng không có việc nữa, phần còn lại đều sẽ do tham mưu cùng các hạm trưởng xử lý.
Dù sao hiện tại các tàu cũng đang tiến hành tiếp tế, việc này hạm trưởng phải chú ý mới được.
Lúc tại đảo nhà tù hạm đội chủ lực của liên minh cũng đang chuẩn bị cho hành trình. Tám tàu tuần dương, năm tàu khu trục và hai trăm tàu chiến tinh tinh sẽ tham gia vào trận hải chiến sắp tới. Đây gần như là toàn bộ lực lượng của hạm đội liên minh ở nội hải lúc này, chỉ còn một tàu tuần dương và năm tàu khu trục cùng ba mươi hai tàu chiến tinh linh còn lại đóng quân phòng thủ đảo.
Đây là căn cứ quan trọng nhất của liên minh ở nội hải, cho dù thế nào nơi đây cũng cần lực lượng phòng thủ.
Cùng lúc đó hạm đội ma quỷ cũng không rảnh rỗi, sau khi lực đổ bộ phải chịu pháo kích tổn thất nghiêm trọng ma quỷ vẫn có đủ lực lượng để tổ chức lại một đợt đổ bộ khác, chỉ trong vòng hai mươi phút một lượt đổ bộ đã tràn lên bãi cát hội quân với số tàn quân còn lại đang cố gắng chống cự trên bãi cát đẩy lui đi lực lượng phòng thủ đang tìm cách chiếm lại bãi cát.
Không chỉ vậy hạm đội ma quỷ còn điều động những lực lượng đổ bộ khác hòng chiếm đóng những hòn đảo còn lại trong quần đảo.
Chỉ có điều lực lượng phòng thủ trên những hòn đảo này cũng không phải ăn chay.
Tiếp theo đó là điều hạm đội vòng ra sau đảo sau khi do thám được vị trí khai hỏa của hạm đội liên minh.
Lần này còn có cả một con rồng chúa tham gia, nhưng bọn hắn cũng chỉ có thể nhìn thấy đuôi của hạm đội liên minh mà không tiếp tục đuổi theo, rồng chúa còn có thể nhìn thấy trên bầu trời không quân của đối phương, kỵ sĩ của nó cố gắng kiềm chế xúc động muốn đuổi theo. Hắn biết cho dù là rồng chúa cũng không chắc chắn an toàn trước hỏa lực của đối phương.
Cứ như vậy cuộc hải chiến chính thực đầu tiên ở nội hải kết thúc mà hạm đội hai bên không chính thức đụng độ nhau, thay vào đó sử dụng đảo Aratlf làm trung tâm xoay quanh nó giao chiến.
Hiện tại tính từ thời điểm hạm đội ma quỷ rời khỏi nội hải đã hơn năm giờ, ngoại trừ một tàu khu trục tổn thất trong lúc do thám ra hạm đội liên minh không gặp phải bất kỳ tổn thất nào cả.
Trong khi đó hạm đội ma quỷ đã hứng chịu chín tổn thất tàu chiến, hầu hết đều là tàu nhanh được điều động để ngăn cản hạm đội một, đối với một hạm đội khổng lồ tới gần sáu trăm tàu chiến như hạm đội ma quỷ thì tổn thất này không bị xem là tổn thất.
Còn về tổn thất quân số nói thực đây là đất của ma quỷ chút tổn thất này bọn hắn hoàn toàn có thể bổ sung rất nhanh, có chăng là tổn thất về hiệp sĩ dịch bệnh cùng hiệp sĩ rồng mới là điều khiến bọn hắn đau đầu thôi.
Có điều ma quỷ đương nhiên sẽ không để mọi thứ diễn ra như vậy, mục tiêu của ma quỷ là chiếm được đảo trước khi trời tối, bởi vì bọn hắn đã nhận được tin tức hạm đội liên hợp đã rời cảng, sớm thôi hạm đội này sẽ tới và bọn hắn cần chiếm lấy hòn đảo, dùng nó làm điểm tựa cho trận đối đầu trực tiếp sắp tới, có thể là trận chiến quyết định cho chiến cuộc trên biển.