Chương 913:
“*** mày, cúi xuống. Muốn chết hay gì!”
Đầu của Alexit bị đè xuống, bên tai vang lên tiếng chửi của người đồng đội bên cạnh.
Vừa rồi bởi vì tìm kiếm đồng đội hắn hơi nhô đầu lên nhưng ngay lập tức bị đồng đội đè xuống, lúc này hắn mới để ý mọi người đều nằm dọc theo mô đất cả khuôn mặt áp sát xuống mặt đất không ai dám ngóc đầu lên.
Trong mắt của hắn một hơi ngước đầu lên muốn quan sát tình hình phía trước nhưng lập tức đã bị xuyên thủng đầu ngã xuống trên mô đất, sau đó là năm sáu phát đạn ghim lên người.
Hộc hộc hộc!
Alexit hoảng sợ thở dốc, tình cảnh trước mặt khác với tưởng tượng của hắn. Trong miêu tả của rất nhiều người nơi quân thánh chiến đi qua kẻ thù sẽ bị đè bẹp vinh quang sẽ bao phủ lên mỗi người lính thánh chiến.
Kẻ thù sẽ khiếp sợ trước sức mạnh của bọn hắn, sẽ quỳ mọt dưới chân bọn hắn cầu xin được là một phần của những con chiên của Licht, nhưng không có chuyện đó.
Giờ đây những con chiên của Licht đang trôi dạt trên mặt nước, máu nhuộm đỏ lấy mặt biển trong khi những con chiên còn lại đang phải như chuột chũi nấp dưới những gò đất không dám ngẩng đầu lên.
“Chúng ta làm gì?”
Alexit chỉnh lại mũ sắt trên đầu mình hỏi đồng đội bên cạnh.
“*** làm sao tao biết được.”
Đồng đội bên cạnh hắn tiếp tục chửi thề, đôi chân hắn đang cố co lại để né tránh những phát đạn thi thoảng đâm xuống bãi cát gần chân hắn.
Phập phập!
Đột nhiên hai phát đạn đáp xuống nền cát khiến chỉ cách đôi chân hắn vài cm Alexit giật mình, hắn cũng hoảng loạn cố gắng rụt chân lại.
Sột soạt!
Thêm một người ngã vào bên cạnh hắn nhưng không phải người chết, hắn là một siêu phàm giả nhưng nhìn vết máu trên người hắn liền có thể đoán được hắn đã phải trải qua những gì.
Phải nói thật tên siêu phàm giả này vô cùng may mắn, bởi vì chỉ cần là siêu phàm giả sẽ được chăm sóc rất kỹ lưỡng, dù sao chỉ cần là siêu phàm giả đứng trước lượng hỏa lực khổng lồ như thế này thì bọn hắn sẽ lựa chọn mở ra ma pháp phòng thủ hay dựa vào may mắn để sống sót. Nhưng nếu ngươi mở ra ma pháp phòng thủ thì nó cũng có nghĩa sẽ trở thành bia sống cho các xạ thủ Đế quốc.
Đúng vậy, chính là Đế quốc chứ không phải Nam Tinh.
Số lượng hải quân lục chiến của Nam Tinh điều động cho chiến trường này là rất ít, chỉ khoảng hai nghìn quân và hơn phân nửa đều tập trung ở đảo nhà tù, hiện tại trấn giữ đảo hầu hết đều là quân đế quốc.
Đương nhiên bọn hắn cũng được trang bị vũ khí chống siêu phàm giả để đối phó với số lượng siêu phàm giả vượt trội của ma quỷ.
Siêu phàm giả không tiếp tục đứng lên, cả người hắn áp sát mặt đất bò bốn chân hướng về một phía khác đi tới, đạn liên tục đánh lên xung quanh thi thoảng cũng đánh lên cả ma pháp phòng thủ của hắn, nhưng một hai viên không phải vấn đề siêu phàm giả vẫn có thể chịu được.
Mọi người xung quanh đều nhìn hắn như nhìn một tên điên, di chuyển như vậy khác gì tự sát nhưng tên siêu phàm già này vậy mà lại thành công sống sót trước làn đạn như mưa đang trút xuống.
“Chuẩn bị tấn công, chuẩn bị tấn công.”
Rất nhanh một mệnh lệnh đã được truyền xuống cho tất cả các binh lính Alexit cũng không ngoại lệ.
Vấn đề là hắn sẽ ở đâu, phải biết lúc này Alexit không có đội, hắn chỉ là một tên lính đơn độc không thuộc biên chế của bất kỳ đội nào.
“Thằng kia, mày ở đội nào.”
Lúc này âm thanh của một vị đội trưởng vang lên.
Ban đầu Alexit không biết là mình được gọi, hắn còn thẫn thờ một chút rồi chỉ vào chính mình như muốn hỏi ngươi hởi ta.
“Đúng, là mày đó.”
Alexit không biết trả lời như thế nào, cảm xúc của hắn đang rất hỗn loạn sợ rằng đến việc mở miệng hắn cũng không làm được giống như hắn đã quên mình còn có miệng.
“*** mày không có mồm à. Mở mồm ra.”
Đội trưởng có vẻ giận giữ hét lớn.
“Không…không…không biết.”
Alexit lúc này mới nhớ rằng mình có miệng, hắn lắp bắp trả lời.
“*** thằng ngu này, từ bây giờ mày là người của tao.”
Đội trưởng cũng không nói nhiều trực tiếp nạp Alexit vào đội của mình, đội của hắn lúc này chính đang rất thiếu người.
“*** mẹ mày trả lời đi.”
Đồng đội bên cạnh cho hắn một đập vào đầu.
“Vâng…vâng.”
Lúc này Alexit mới run rẩy trả lời.
“Tốt! năm người các ngươi thấy cái đống đất đó chứ, lúc ta ra hiệu lập tức chạy thật nhanh tới đó, chạy càng nhanh càng có cơ hội sống cao.”
Đội trưởng chỉ về một hướng ra lệnh, năm người hơi ngó đầu lên nhìn về hướng đội trưởng chỉ rồi lập tức rụt đầu lại, rất nhanh sau đó đạn đã đáp xuống trước mặt bọn hắn.
“Hiểu chưa?”
Năm người không nói mà chỉ gật đầu xem như đã biết nhiệm vụ của mình.
“Tốt!”
Nói rồi đội trưởng lại tiếp tục phân công cho những người còn lại.
Tấn công!
Khoảng năm phút sau một loạt ma pháp công kích lên pháo đài, pháo ma pháp cũng phối hợp, hàng trăm khẩu pháo cùng một lúc khai hỏa bao phủ lấy pháo đài.
Mặc dù được xây dựng để có thể chống lại pháo ma pháp cùng ma pháp công kích nhưng số lượng này thực sự quá khủng khiếp, rất nhiều lô cốt phòng thủ gặp phải trọng kích.
Ngay lập tức toàn quân ma quỷ đang ẩn nấp ùa lên, đội của Alexit cũng ùa lên, bọn hắn hướng về vị trí được đội trưởng chỉ định lao lên, nơi đó giống như vừa gặp phải trọng kích hỏa lực đã gián đoạn.
Cho tới khi bọn hắn lao tới mô đất đối phương mới một lần nữa gác súng lại thì bọn hắn đã lao lên.
Alexit hai tay cầm chặt thanh kiếm, ngay khi vừa chạm tới mô đất đôi chân hắn phát lực dùng sức nhảy lên, hắn có thể thấy được ánh mắt hoảng hốt của kẻ thù khi ngước nhìn hắn.
Không kịp để kẻ thù phản ứng thanh kiếm trên tay hắn đã đâm xuống xuyên thủng ngực của tên xạ thủ.
Đồng đội của xạ thủ bên cạnh thấy vậy hoảng hốt dơ súng lên đinh bắn, nhưng một nhát kiếm chém qua đã chặt đứt đôi tay của hắn, máu như vòi cao áp phun ra.
“Ahhh…”
Hét lên đau đớn, nhưng tiếng hét của hắn trong nháy mắt đã tắt tiếng, cơn đau của hắn cũng sẽ nhanh chóng kết thúc khi một mũi kiếm xuyên qua cổ họng hắn.
Năm người nhìn nhau, rồi nhìn hai cái xác nằm bất động dưới mặt đất, không hẳn là một cái xác cái còn lại chỉ là sắp thành xác máu vẫn đang không ngừng hộc ra từ trong miệng, ánh mắt vẫn đang linh động cho thấy thứ này còn chưa phải xác.
Đột đột!
Còn chưa kịp vui mừng máu liền đã bắn ra từ người đồng đội vừa rồi đã cứu hắn, tứ phía sau ba tên lính Đế quốc xuất hiện khai hỏa khẩu M1 trên tay.
Lần đầu tiên đối đầu với súng mặc dù đã được đào tạo rất kỹ lưỡng nhưng phản ứng của bọn hắn vẫn còn rất chậm, người thứ hai đã bị trúng đạn ngã xuống.
“Nằm xuống.”
Lúc này bọn hắn mới kịp phản ứng, ba người mới theo mệnh lệnh của bộ não nằm xuống.
Ba người may mắn thoát khỏi những viên đạn lập tức trốn vào che chắn.
Ba tên lính lập tức chuyển sang mục tiêu mới, những người lính quân thánh chiến theo sau đã vọt lên và bọn hắn hoàn toàn bại lộ trước họng súng của lính Đế quốc.
Trong nháy mắt máu tươi phun ra từ trên cơ thể họ.
“Nằm xuống!”
Ba người hét lớn, những người khác thấy vậy cũng vội vã nằm xuống, nhưng buồn cười thay bọn hắn lại nằm ra đất trống trải nơi không có gì che chắn trong khi đối phương lại đang đứng và chỉ cách bọn hắn không tới hai mươi mét.
Hiển nhiên đối phương sẽ không bỏ qua cơ hội này, khẩu M1 trên tay chúng khai hỏa liên tục thu hoạch đi mạng sống những người lính quân thánh chiến cao cả.
Phập phập!
Không để bọn chúng hoành hành lâu, hai mũi tên đã đâm vào cơ thể của một tên lính Đế quốc, thấy vậy hai tên còn lại hoảng hốt nấp vào chướng ngại vật gần đó, mới bắt đầu phản công.
Mặc dù đã áp chế được chúng nhưng việc tấn công cũng đã không thể bởi vì trong thời gian đó đối phương đã có thêm chi viện, nếu không có sự hỗ trợ của siêu phàm giả bọn hắn sẽ bị chôn chân ở đây.
Nhưng nơi này bị chôn chân không có nghĩa nơi khác cũng bị, giống như gặp phải trọng kích sau đợt khai hỏa đồng loạt của hạm đội khiến quân phòng thủ chống cự rất yếu ớt, dưới sự tấn công ồ ạt của quân ma quỷ cuối cùng bãi biển cũng thất thủ buộc quân phòng thủ phải rút vào sâu trong đảo.