Chương 912: “Đánh đảo.”
Rầm rầm rầm!
Đảo Araltf đang phải hứng chịu vô số ma pháp cày xới.
Dọc theo bờ biển hòn đảo những tia sáng của pháo ma pháp như mưa đánh lên từng mét đất trên hòn đảo, tàu chiến ma quỷ bao phủ lấy mặt biển, hàng trăm tàu chiến đang dùng những khẩu pháo ma pháp của mình pháo kích lên hòn đảo.
Trên mặt biển những con tàu nhỏ đang chờ theo lực lượng hải quân ma quỷ đổ bộ lên hòn đảo, chúng lấp đầy lấy mặt biển tựa như một đàn kiến vậy.
Araltf hiển nhiên không chịu nằm yên chịu trận, những khẩu pháo phòng thủ bờ biển được bố trí trên khắp pháo đài khai hỏa đáp trả đối phương, nhưng so với số lượng tàu chiến khổng lồ trên mặt biển số lượng pháo trên căn cứ hoàn toàn không đủ khả năng để gây ra thiệt hại cho đối phương.
Huống chi độ chính xác của chúng còn là một vấn đề.
Ngược lại với hiệu quả của pháo bờ biển, những khẩu pháo phòng không lại đạt được hiệu quả rất cao.
20ly, pháo 40ly tất cả đều có thể bắn thẳng so với việc bắn vòng cung của pháo binh bình thường độ chính xác của chúng là hoàn toàn khác biệt.
Đối với những viên đạn có thể bắn nát cả vảy của rồng chúa ma pháp phòng thủ trên những con thuyền độ bộ hoàn toàn không thể chống lại sức mạnh của những viên đạn.
Huống chi có những con thuyền còn không có siêu phàm giả để có ma pháp phòng thủ.
Alexit là một thủy thủ nhân loại bình thường sinh ra và lớn lên dưới sự cai trị của ma quỷ.
Từ nhỏ hắn đã được dạy về sự vĩ đại của chúa tể Licht và nghĩa vụ của những người được sống dưới sự che chở của Licht như hắn.
Alexit tin vào điều đó, hắn tin tưởng bốn vị chúa tể đã sử dụng quyền năng của mình để giải phóng bọn hắn khỏi sự cai trị của lũ ngụy thần đuổi cổ bọn hắn khỏi vùng đất thiêng.
Lũ dị giáo tôn thờ ngụy thần bị đuổi về phía nam, bị đuổi ra biển kéo dài hơn tàn.
Sau hơn sáu trăm năm trốn tránh lũ ngụy thần một lần nữa quay lại hòng gieo rắc sự suy đồi, sự sợ hãi tới thế giới và nhiệm vụ của bọn hắn giờ đây là góp công sức nhỏ nhoi của mình vào sự nghiệp vĩ đại của các vị chúa tể.
Alexit hiển nhiên cũng là một phần của đội quân thánh chiến, nhưng sâu trong thân tâm hắn việc tham gia vào đội quân thánh chiến không chỉ là để bảo vệ quê hương tiêu diệt ngụy thần mà còn là cơ hội để hắn thoát khỏi số phận của mình không phải trở thành đồ ăn cho sứ giả của thần.
Ân! Theo như lời răn sứ giả của thần chỉ ăn những kẻ có tội, chúng là những kẻ đã làm ác trong quá khứ hoặc là những kẻ đã làm ác từ đời trước. Và tội lỗi của chúng sẽ được sứ giả của thần thanh lọc bằng cách đưa chúng vào bụng, ở đời sau chúng sẽ có thể sống như một người bình thường.
Alexit cũng tin điều này vì thế hắn mới tham gia quân thánh chiến bởi vì hắn đã từng vô tình gây chết người trong, nếu tiếp tục không sớm thì muộn hắn sẽ bị ăn.
Giờ đây dưới danh nghĩa là một người lính của đội quân thánh chiến, đôi tay của hắn đang ra sức chèo thuyền cùng với những người đồng đội khác hòng đưa con thuyền vào bờ nhanh nhất có thể.
“Một hai, một hai.”
Đội trưởng của hắn đang dùng âm thanh đếm của mình chỉ đạo các binh lính chèo thuyền theo nhịp độ.
Nhưng trái tim Alexit lúc này đang vô cùng hoảng sợ hắn thấy được những đội xung quanh đang bị thứ gì đó cày nát khiến hắn hoảng hốt không thôi.
Rột rột!
Đột nhiên con thuyền ngay bên cạnh bọn hắn giống như bị thứ gì đó va phải, nó tan ra thành từng mảnh kéo theo cả những người ngồi trên con thuyền cũng tan thành từng mảnh.
Máu tươi bắn tung tóe khắp nơi, hắn còn có thể nhìn thấy những mảnh vụn cơ thể bay ra một mảnh thịt thậm chí còn rớt xuống trước mặt hắn khiến Alexit hoảng hốt đôi tay đang chèo thuyền khựng lại.
Độp!
“Chó chết chèo nhanh, không muốn chết thì chèo đi.”
Đội trưởng thấy được đôi tay hắn dừng lại liền đập vào đầu hắn nhắc nhở.
“Nhanh lên, nhanh lên không muốn chết thì nhanh lên.”
Đội trưởng hét lớn thúc dục các binh lính tiếp tục chèo, đầu óc Alexit lúc này đã trống rỗng, hắn không biết liệu thực sự chèo nhanh đi tới bãi cát trước mặt kia có thể khiến hắn sống sót hay không, hắn cảm giác như bãi cát trước mặt là một vực thẳm sẽ nuốt chửng lấy hắn.
Rống!
Đột nhiên một tiếng gầm vọng vào tai Alexit, giống như tìm được hi vọng Alexit nhìn lên bầu trời.
Nơi đó bầu trời bị bao phủ bởi những bóng đen, còn ai khác ngoài các hiệp sĩ rồng và hiệp sĩ dịch bệnh.
Rất nhiều thủy thủ đã hô lên dơ tay chào với các hiệp sĩ đến mức quên mất cả chèo thuyền, Alexit cũng vậy hắn cùng đồng đội đều dơ tay lên chào các hiệp sĩ.
Rầm!
Trong mắt của Alexit những người lính trên con thuyền bên cạnh bị thổi bay, những mảnh vụn rơi xuống trên đầu hắn.
“Khốn kiếp, tiếp tục chèo đi, ai cho các ngươi dừng lại.”
Đội trưởng giận giữ hét lớn, lúc này các thủy thủ mới nhận ra bọn hắn vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm mặc cho các hiệp sĩ đã có mặt.
Trong tầm nhìn của Alexit các hiệp sĩ dang hướng tới hòn đảo phái trước tựa như những anh hùng dẫn đầu mọi người chiến thắng kẻ thù, bóng lung bọn họ thật cao lớn thật an toàn, có bọn họ đi đầu tất cả mọi kẻ thù sẽ bị dẹp yên, tất cả mọi chướng ngại cho dù khó khăn đến đâu rồi cũng sẽ bị vượt qua hiệp sĩ của chúa tể là mạnh nhất.
Đó là hình ảnh của tất cả mọi người lớn lên dưới sự cai trị của thánh tộc.
Nhưng đôi mắt của Alexit đột nhiên trở nên hoảng hốt khi hiệp sĩ rồng dẫn đầu, người đáng lẽ ra sẽ đem bọn hắn tới chiến thắng trong nháy mắt lại ngã xuống giống như một con chim bị bắn trúng không có chút chống cự nào rơi xuống.
Rất nhiều người cũng hoảng hốt như Alexit nhưng dưới sự thúc dục của các chỉ huy bọn hắn vẫn ra sức chèo, cố gắng tiến vào bãi cát.
Có lẽ các vị chúa tể tối cao đã phù hộ khiến thuyền của Alexit không bị tấn công, bọn hắn chỉ còn cách bãi đá hơn chục mét nữa.
“Nhảy xuống, nhảy xuống.”
Dưới mệnh lệnh của tiểu đội trưởng các binh lính nhảy xuống nước, độ sâu của nước chỉ tới gần ngực như lực cản của nước lại quá lớn khiến cho tốc độ của bọn hắn giảm đi đáng kể.
Không chỉ bọn hắn, có những người tiểu đội khác cũng đã vào gần bờ, tốc độ của mười mét này của bọn hắn thực sự rất chậm, khiến bọn hắn gần như trở thành tấm bia sống cho các xạ thủ trên bờ.
Có những viên đạn vốn nên bị bắn trật nhưng mặt nước lại phản xạ lại những viên đạn đó ghim vào cơ thể bọn chúng.
Vút vút vút!
Alexit có thể nghe được nhưng tiếng xé gió lướt qua người, mỗi lần như vậy một người đồng đội của hắn lại ngã xuống, máu nhuộm đỏ mặt nước, nhuộm đỏ luôn của khuôn mặt của hắn.
Càng tiến gần cơ thể của bọn hắn càng lộ ra nhiều hơn và như một lẽ hiển nhiên một cuộc tám máu diễn ra trên bãi biển.
Alexit giờ đây chỉ muốn sống sót, hắn đẩy ra những cái xác trôi nổi trên mặt nước cản đường tiếp tục chạy về phía trước, hướng về vị trí mà đội trưởng ra lệnh bởi vì đội trưởng nói chỉ cần tiến lên hắn có thể sống.
Còn đội trưởng của hắn, Alexit đã không biết vị đội trưởng đáng kính của mình ở đâu nữa, có lẽ hắn đã là một trong số những cái xác trôi trên mặt biển.
Cuối cùng Alexit đã lên được bãi cát, nơi những người lính của quân thánh chiến đang nằm trên mặt đất ẩn nấp, nơi đây có một mô đất giúp bọn hắn có thể ẩn nấp trước làn đạn, bọn hắn không dám ngẩng đầu lên bởi vì vô số viên đạn đang sượt qua trên đầu bọn hắn.
Ah!
Đột nhiên chân của Alexit bị đánh vào, trong nháy mắt hắn bị quật ngã chỉ kịp rên lên một tiếng.
“Con mẹ mày muốn chết sao, còn đứng như vậy.”
Một người lính giật lấy cổ áo Alexit chửi rủa.
Hắn vậy mà đứng chôn chân trên bãi cát, không hiểu sao không có viên đạn nào quét qua người hắn.
Alexit lúc này mới tỉnh hồn, giờ hắn mới nhớ lại những gì được dạy. Thật may mắn làm sao khi hắn vẫn không chút hề hấn nào.
Quét mắt xung quanh khu vực hắn thậm chí không nhìn thấy bất kỳ người đồng đội nào của mình, tất cả đều là người lạ không biết đồng đội hắn bây giờ đang ở đâu nữa.