Chương 910:
Hồng Khát Chân đứng trên cầu tàu nhìn lớp sương mù dày đặc phía trước đôi lông may không khỏi nhíu chặt.
“Khi nào sương mù tan?”
Mặc dù lớp sương mù đã mỏng đi nhưng tầm nhìn vẫn còn rất thấp hoàn toàn không đáp ứng được yêu cầu tác chiến tối thiểu của tàu chiến Nam Tinh.
“Ít nhất phải một giờ nữa thưa đô đốc.”
Hạm trưởng trả lời.
“Lâu như vậy?”
Một giờ trong chiến đấu là một khoảng thời gian quá dài, cho dù hạm đội ma quỷ không thể hoàn toàn vượt qua eo biển cũng đủ để tập hợp một hạm đội đủ mạnh để đối đầu với hạm đội.
“Toàn hạm đội di chuyển ra sau quần đảo, giữ yên lặng.”
Hiện tại Hồng Khát Chân không thể xác định được quy mô của hạm đội địch, cũng chưa thể xác định hành động của hạm đội địch, nếu bây giờ tiến tới trong sương mù như thế này không cận thận sẽ đụng độ hạm đội địch.
Hạm đội Nam Tinh mặc dù mạnh nhưng nếu bị hạm đội địch cận chiến thì mọi ưu thế sẽ biến mất hoàn toàn, hạm đội tinh linh còn có thể dãy dụa nhưng với các thủy thủ chủ yếu là phàm nhân trên tàu việc cận chiến đối với hạm đội Nam Tinh là điều ngu ngốc nhất.
Vì thế Hồng Khát Chân lựa chọn để hạm đội rút về phía sau quần đảo, sử dụng hệ thống phòng thủ của quần đảo làm lớp lá chắn đầu tiên, với hệ thống phòng thủ trên những hòn đảo này bọn hắn hoàn toàn có thể chống lại sự tấn công của bất kỳ hạm đội nào.
Lúc này tàu khu trục Mòng Biển đang dùng tốc độ nhanh nhất tiếp cận lấy eo biển biển Bắc, cầu tàu các tinh linh trinh sát đang dùng ma pháp phụ lên mắt mình hòng có thể quan sát được tình huống phía trước cảnh giới cho tàu.
Hạm trưởng lúc này đang nhìn vào hải đồ của khu vực, phía trên còn đánh dấu vị trí của các phao cảnh giới.
Lúc này một sĩ quan rút cây ghim đánh dấu vị trí trước của tàu ra, ghim vào một vị trí mới, khoảng cách này chỉ cách sáu hải lý so với khoảng cách phao cảnh giới gần nhất.
“Có thấy gì không?”
Hạm trưởng hỏi thủy tinh linh bên cạnh.
Thủy tinh linh dùng đôi mắt được phụ ma pháp của mình quan sát xung quanh nhưng cuối cùng hắn chỉ lắc đầu.
“Không được! Không thấy dấu hiệu của ma quỷ, phải gần hơn nữa mới được.”
Hạm trưởng nghe vậy nhíu mày, khoảng cách này đã rất gần, nếu tiếp tục tiến gần sẽ rất nguy hiểm.
Suy nghĩ một lúc hạm trưởng vẫn quyết định.
“Tiếp tục tiến lên, tốc độ mười lăm. Để phòng ma pháp sẵn sàng ma pháp đệm khí.”
Hạm trưởng quyết định tiếp tục tiếp cận, nhưng hắn cũng chậm tốc độ lại tránh khỏi tốc độ quá nhanh không kịp dừng lại, nhưng cũng sẵn sàng ma pháp đệm khí để có thể tăng tốc bất kỳ lúc nào.
Tàu tiếp tục tiến lên khoảng thời gian này cực kỳ an toàn, xung quanh không xuất hiện bất kỳ tàu địch nào. Nhưng khi khoảng cách chỉ còn bốn hải lý đôi mắt của tinh linh nhìn thấy những bóng mờ phía trước.
“Có tàu ở phía trước.”
Hắn lập tức thông báo cho hạm trưởng.
“Tăng tốc, quay tàu lại.”
Lập tức hạm trưởng ra lệnh quay tàu, không cần biết có thực sự là hạm đội địch hay không, cũng không cần biết có thực sự nguy hiểm hay không trong tình huốn tầm nhìn hạn chế như hiện tại việc cận thận là điều cần thiết.
Sau khi hạ lệnh xong, hạm trưởng mới hỏi tinh linh.
“Khoảng cách bao nhiêu?”
“Khoảng trên một kilomet, rất mờ, ta chỉ nhìn thấy một bóng mờ không rõ.”
Câu trả lời khiến hạm trưởng nhíu lại.
“Chỉ có một bóng mờ?”
“Đúng vậy, ta không thấy bất kỳ dấu hiệu của hạm đội nào.”
Tinh linh trả lời.
Sương mù đã giảm đi nhiều nhưng hắn cũng chỉ có thể nhìn thấy một khoảng cách như vậy.
“Hạm trưởng, nếu đi tiếp quá nguy hiểm.”
Sĩ quan chiến thuật cảnh báo.
“Ta nghĩ nếu các ngươi bắn một phát pháo sáng thì ta có thể nhìn xa hơn.”
Bắn pháo sáng là một chiến thuật mới để có thể do thám trong sương mù, ánh sáng chói lóa từ pháo sáng có thể xuyên qua làn sương mù dày đặc và tạo ra những cái bóng in dấu lên sương mù nếu chúng chiếu tới vật thể. Với nhãn lực của một tinh linh bọn hắn có thể quan sát những cái bóng này ở khoảng cách hai hải lý. Một khoảng cách đủ xa và đủ an toàn.
Vấn đề là tầm bắn của pháo sáng bình thường không lớn như vậy, và biện pháp chính là sử dụng pháo chính của tàu để bắn pháo sáng.
Chỉ thấy tháp pháo ở mũi tàu đang quay, khẩu pháo một trăm ba mươi ly hướng thẳng về phía cái bóng bị phát hiện.
Đoàng!
Tiếng nổ vang lên, một viên đạn phóng ra từ đầu nòng xuyển thủng làn sương.
Khoảng nửa giây sau một sáng sáng chói lóa xuyên thủng làn sương chiếu vào đôi mắt của tinh linh.
Trong đôi mắt được phụ ma của tinh linh lúc này vô số bóng đen của cánh buồm xuất hiện in trên làn sương, số lượng này thực sự quá nhiều trong thời gian ngắn hắn cũng không thể xác định được số lượng chính xác.
Hoàng hốt nhìn sang hạm trưởng tinh linh nói.
“Là hạm đội chủ lực của địch!”
“Tốc độ tối đa, nhanh lên.”
Ngay lập tức hạm trưởng ra lệnh, ma pháp đệm khí cũng được bắt đầu kích hoạt.
Pháo sáng cũng đã làm lộ vị trí của tàu, đối phương phản ứng cũng rất nhanh, một đội tàu lập tức rời khỏi vị trí hướng về phía tàu tiến tới.
Rống!
Âm thanh vang vọng không gian, tiếng rống này không hiểu sao khiến trái tim mọi người run lên.
“Là rồng chúa! Mọi người cẩn thận.”
Tinh linh nghe được tiếng rống này lập tức nhận ra thứ đang tới.
Rồng chúa cũng giống như rồng của hiệp sĩ rồng, có điều nó lớn hơn và mạnh hơn rất nhiều so với rồng thông thường nhưng số lượng cũng ít hơn rất nhiều. Dù sao trong lịch sử cho dù là tam đại đế quốc thời điểm có số lượng rồng chúa nhiều nhất cũng chỉ là một trăm hai mươi con.
Còn tại sao rồng chúa lại không xuất hiện trên chiến trường phương nam thì không ai biết được, ai có thể biết được suy nghĩ của lũ ma quỷ cơ chứ, có điều bây giờ thì chúng xuất hiện rồi đấy.
Còn tại sao liên minh không sở hữu rồng chúa bởi vì loài rồng này chỉ sống ở dãy núi Phanlpaz nằm ở gần trung tâm lục địa nơi đã bị ma quỷ chiếm cứ.
Mặc dù chưa từng đụng độ rồng chúa, nhưng hiển nhiên Nam Tinh cũng có phương án đối phó với loài rồng này, bởi vì theo thông tin có được nếu chỉ là loại súng phòng không sử dụng đạn xuyên giáp hai, ba mươi ly thông thường là hoàn toàn không thể xuyên thủng lớp vảy cứng của nó.
Và hiển nhiên rồi pháo 40mm là lựa chọn phù hợp cho nhiệm vụ này.
Vấn đề là sương mù vẫn đang bao phủ xung quanh khu vực, tầm nhìn thực sự quá thấp.
Rất nhanh con rồng đã lần theo hướng của pháo sáng tìm tới tàu, mặc dù tàu đã kích hoạt ma pháp đệm khí nhưng so với tốc độ của một loài sinh vật bay là điều không thể nào.
“Mẹ nó!”
Nhìn sải cánh hơn bốn mươi mét của con rồng chúa hạm trưởng không nhịn được chửi thề.
“Nhanh nhanh.”
Các pháo thủ sau khi nhìn thấy thân hình con rồng vội vã quay nòng pháo, nhưng khoảng cách này là quá gần và bọn hắn không có đủ thời gian cho việc đó.
Đột đột đột!
Ngược lại những khẩu pháo phòng không hai mươi ly lại có tốc độ phản ứng nhanhn hơn, gần như ngay lập tức khai hỏa.
Nhưng những viên đạn 20mm yếu ớt thì không thể nào xuyên thủng được lớp vảy của con rồng, chúng chỉ để lại một vài vết vỡ và vết xước xem như chiến công của mình.
Sau đó là một ngọn lửa bao phủ lấy bong tàu!
Tất cả thủy thủ trên bong tàu lập tức bị ngọn lửa bao phủ, không có bất kỳ âm thanh nào, tất cả mọi người đều bị thiêu cháy mà không có chút đau dớn, ngọn lửa chui vào từ miệng cùng mũi thiêu rụi mọi thứ bên trong bọn họ.
Trong nháy mắt những khẩu pháo phòng không trên tàu tắt tiếng, tất cả các khẩu đội pháo đều bị thiêu cháy và bây giờ tàu không còn bất kỳ khẩu đội nào để thao tác pháo phòng không nữa. Đặc biệt là những khẩu pháo 40mm vốn cần được đào tạo trước khi thao tác.
Nó cũng có nghĩa tàu đã mất khả năng tự vệ trước con rồng chúa.