Chương 909:
Nội hải, sáng sớm!
Hôm nay lại một lần nữa sương mù bao phủ lấy phần phía bắc của nội hải đặc biệt là cửa ra của biển bắc cũng bị làn sương mù bao bọc, tầm nhìn vô cùng hạn chế khiến các thuyền tuần tra của tinh linh gặp khó khăn trong việc kiểm soát tình hình cửa eo biển.
Từ trong làn sương mù những bóng đen lớn dần dần xuất hiện, những cánh buồm khổng lồ đổ bóng lên tầng sương mù khiến người có cảm giác áp lực, ban đầu chỉ là một con tàu nhưng rất nhanh sau đó là một hàng bóng đen tàu chiến xuất hiện, sương mù che đi tầm nhìn khiến các tàu tuần tra tinh linh vốn cách vị trí hơn ba kilomet không thể phát hiện ra sự xuất hiện của những bóng đen này.
Đội tuần tra lần này không có tàu chiến Nam Tinh, đơn giản bởi vì tàu chiến Nam Tinh không thể tác chiến trong một khu vực có tầm nhìn hạn chế như vậy nên hiện tại nhiệm vụ tuần tra cửa ra của biển bắc được giao toàn quyền cho tinh linh.
Nhưng cho dù là tinh linh sở hữu khả năng tác chiến trong sương mù thì việc phát hiện một đội tàu ở khoảng cách ba kilomet là điều không thể.
Không giống như những lần trước khi các đội tàu chiến xuất hiện từ biển bắc chỉ có quy mô nhỏ, lần này những bóng đen của tàu chiến không ngừng xuất hiện chúng nhanh chóng tản ra sau khi rời khỏi eo biển. Nhưng chúng không di chuyển quá xa, một đội hình phòng thủ đang dần được hình thành và mở rộng ngay phía trước cửa eo biển.
Eo biển rất nhỏ và chắc chắn không đủ độ rộng để toàn bộ hạm đội khổng lồ của ma quỷ có thể đi qua bọn hắn sẽ phải mất một khoảng thời gian dài để toàn bộ hạm đội có thể ra khỏi eo biển này.
Vì thế những tàu ra trước sẽ phải thiết lập phòng thủ bảo vệ cửa ra cho hạm đội nếu không một khi bị bịt lấy cửa ra hạm đội sẽ bị nhốt trong biển Bắc và kế hoạch tác chiến sẽ thất bại khi vừa mới bắt đầu.
Nhưng bọn hắn không biết rằng trên mặt nước ngay trước cửa biển có một vài phao đang trôi nổi, phao rất nhỏ, bán kích chỉ khoảng một trăm milimet nhưng phần nổi lên mặt nước lại chỉ khoảng sáu mươi milimet, đã thế màu của nó còn cùng màu với màu nước biển.
Cho dù có là thời tiết đẹp thì với kích thước này cũng rất ít người có thể chú ý tới chứ đừng nói thời tiết đang ở trong sương mù này.
Số lượng phao không quá nhiều nhưng nó bao quát lấy toàn bộ cửa ra của eo biển.
Đột nhiên có một con tàu đi qua phao, nó không đè lên phao nhưng sóng phát ra từ con tàu khiến phao rung lắc, đặc biệt hơn là cảm ứng ma pháp được trang bị trong phao đã bắt được dấu hiệu ma năng trên con tàu.
Ngay lập tức một tín hiệu vô tuyến được truyền đi.
Tín hiệu này rất yếu, không thể truyền đi quá xa. Không có cách, độ lớn của phao không đủ để trang bị những máy vô tuyến quá lớn và pin của chúng cũng có giới hạn vì thế tin hiệu truyền đi rất yếu chỉ có thể loanh quanh trong một khu vực có bán kính năm kilomet.
Nhưng đây đã là bán kính quá đủ, bởi vì máy vô tuyến được trang bị trên tàu tuần tra tinh linh đã nhận được tín hiệu.
Một tín hiệu rất đơn giản nhưng đủ để hiểu được vấn đề đang xảy ra ở xung quanh khu vực.
“Thuyền trưởng có tín hiệu của ma quỷ.”
Rất nhanh tin tức đã đến tai thuyền trưởng tinh linh, vị trí của phao gửi tín hiệu lập tức được đánh dấu trên hải đồ.
“Mệnh lệnh tàu rẽ phải ba mươi độ, tốc độ mười bốn.”
Thuyền trưởng tinh linh lập tức ra lệnh, hắn muốn tìm kiếm hoặc đón đầu con tàu này.
Giới hạn của phao cảnh giới chính là việc nó chỉ có thể gửi tín hiệu một lần và nó cũng chỉ cho biết có tàu thuyền ma quỷ đi qua khu vực kiểm soát của nó, đó là tất cả. Còn việc có bao nhiêu tàu thuyền trong khu vực thì nó lại không làm được.
Không có cách giới hạn công nghệ khiến bọn hắn bị giới hạn lựa chọn, đó đã là sự cố gắng rất lớn của các kỹ sư.
Còn tại sao không sử dụng tín hiệu ma pháp thì đơn giản tín hiệu ma pháp có thể khiến đối phương cảm nhận được.
Vì thế lúc này thuyền trưởng gặp phải tình huống thông tin không đầy đủ, hắn cho rằng đây chỉ là một con tàu rất bình thường của đối phương đang được cử đi do thám mà không biết rằng hắn đang tới rất gần cả một hạm đội khổng lồ.
Nhưng rất may mắn cho thuyền trưởng bởi vì lúc này máy vô tuyến lại thu được tín hiệu tiếp theo, ngay khi hắn ghi lại mã hiệu của phao cảnh giới thì lại một tín hiệu khác được truyền tới khiến hắn lại vội vã tiếp tục ghi lại mã hiệu, có điều ngay sau đó một loạt tín hiệu được máy vô tuyến tiếp nhận.
Nhìn thấy số lượng tín hiệu liên tiếp được truyền tới người lính sững sờ, mồ hôi lạnh chảy xuống trên trán hắn.
Không còn ghi mã hiệu cái gì nữa, hắn chạy phá cửa chạy thẳng lên bong tàu.
“Hạm đội, một hạm đội rất lớn.”
Vừa chạy hắn vừa hét khiến các tinh linh khác trên tàu chú ý tới.
Trước khi người lính tới nơi chạy tới thuyền trưởng thậm chí đã nghe được tiếng hét của hắn, mặc dù vẫn chưa biết được tình hình nhưng thuyền trưởng cũng có cảm giác chuyện này không ổn.
Hắn lập tức chặn người lính lại hỏi.
“Chuyện gì?”
“Toàn bộ phao cảnh giới đã bị kích hoạt.”
“Toàn bộ!”
Thuyền trưởng không tin được hỏi lại.
Phải biết phao cảnh giới mặc dù không nhiều nhưng được bố trí trong một khu vực rộng một khi toàn bộ số phao cảnh giới này được kích hoạt như vậy cũng có nghĩa đã có một hạm đội khổng lồ bao phủ lấy toàn bộ khu vực đặt phao cảnh giới.
Người lính không trả lời, hắn chỉ gật đầu xem như trả lời câu hỏi của thuyền trưởng.
“Rẽ phải bốn mươi độ, tốc độ tối đa. Chúng ta rời khỏi đây nhanh.”
Không chút do dự thuyền trưởng hét lớn ra lệnh.
“Lập tức đánh điện báo về cho hạm đội, nói với bọn họ hạm đội chủ lực của ma quỷ đang rời tiến vào nội hải.”
Không tới năm phút sau tin tức đã tới tai đô đốc hạm đội số một nội hải.
Hạm đội số một nội hải là một phần của hạm đội liên minh nhưng thay vì đóng quân ở đảo nhà tù hạm đội này đóng quân trên đảo Aratlf.
Đây là một hòn đảo có vị trí khá chiến lược, án ngữ ngay phía tây cách năm mươi hải lý cửa vào của eo biển biển Bắc và xung quanh có cả một hệ thống quần đảo bảo vệ cho căn cứ này.
Hiện tại liên quân đang ra sức xây dựng các pháo đài trên các hòn đảo và đóng quân trên đó, tạo ra một hệ thống pháo đài dày dặc bao phủ lấy cửa ra của eo biển, biến nơi này thành một pháo đài án ngữ ngay đường xuống phía nam của bất kỳ hạm đội nào muốn đi tiến vào địa trung hải.
Lúc này chỉ vừa mới sáng sớm phần lớn các thủy thủ cùng bính trên đảo đều đang say ngủ.
Đột nhiên tiếng chuông cảnh báo vang lên khắp căn cứ, toàn bộ đèn báo trong các khoang tàu đều chuyển sang màu đỏ, các binh lính đang say ngủ lập tức bị tiếng chuông đánh thức, từ trong loa phóng thanh âm thanh cảnh báo vang lên.
“Đây không phải diễn tập, tất cả trở về vị trí chiến đấu. Nhắc lại, đây không phải diễn tập tất cả vào vị trí chiến đấu.”
Các binh lính lập tức vùng dậy bọn hắn thậm chí không kịp mặc quần áo mà chỉ vơ lấy quần áo rồi lập tức chạy ra khỏi khoang thuyền.
Kỳ thực không phải bọn họ không muốn mặc mà khoang thuyền quá chật hẹp, ở đây bọn họ mọi người còn phải thay nhau xuống giường thì nói gì tới việc thay đồ.
Giữa màn sương dày đặc toàn bộ đèn của căn cứ được bật lên, ánh sáng từ những cây đèn công suất lớn xuyên quan sương mù chiếu sáng tới khu vực xung quanh.
Nhưng như đã nói, sương mù luôn là khắc tinh của đèn, không phải tự nhiên ma quỷ lựa chọn thời tiết sương mù để đột phá chứ không phải màn đêm.
“Tình huống thế nào?”
Hồng Khát Chân bước vào bộ chỉ huy căn cứ hỏi.
“Tàu tuần tra số mười hai báo cáo toàn bộ phao cảnh giới đã bị kích hoạt.”
Tham mưu trực ban báo cáo.
Chỉ cần báo cáo như vậy thôi Hồng Khát Chân cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
“Để tất cả tàu rời bến, toàn căn cứ tiến vào trạng thái báo động đỏ, điều thêm tàu tới do thám.”
Hồng Khát Chân chưa vội liên lạc với hạm đội chủ lực của liên minh, hắn vẫn chưa biết tình huống chính xác là gì việc liên lạc bây giờ là quá vội vàng.
Dù vậy hắn cũng đã sẵn sàng cho một trận chiến, các tàu chiến của Nam Tinh đóng quân ở đảo này đều không bao giờ tắt nồi hơi, nồi hơi của các tàu này luôn được giữ hoạt động ở mức tối thiểu để có thể làm nóng tới nhiệt độ để khởi động động cơ trong thời gian ngắn nhất.
Dù sao đây cũng là tiền tuyến, trong tình huống nguy cấp ngươi không thể chờ tới cả tiếng để làm nóng nồi hơi được, chuyện đó không khác nào tự sát.
Bài học ở đảo Nam Dương là quá đủ đối với Nam Tinh rồi.