Chương 907:
Rầm!
Đôi chân chưa kịp dâng lên cả cơ thể nó đã ngã xuống, phát đạn vừa rồi là từ phía bọ thiết giáp còn lại, nó đã có thời gian nhiều hơn để ngắm bắn vào điểm yếu của rồng đất, hoàn toàn giết chết nó.
Bom bom!
Nhưng mọi chuyện đã quá muộn bởi vì quân ma quỷ đã tiếp cận được đội hình tấn công, những siêu phàm giả của ma quỷ len lỏi trong đội hình làm loạn toàn bộ, chúng mang theo vũ khí cận chiến, liên tục di chuyển giữa các binh lính sử dụng bọn họ làm che chắn khiến cho những binh lính khác không dám khai hỏa, chỉ sợ bắn vào đồng đội.
Nhân thời điểm hỗn loạn đó có bốn tên pháp sư tiếp cận tới bọ thiết giát thứ hai, một loạt ma pháp bắn lên chân trái sau của nó.
Ma pháp phòng thủ cùng thiết giáp hoàn toàn không thể bảo vệ được chiếc chân này trước những ma pháp mạnh mẽ liên tiếp đánh lên, cái chân lập tức bị đánh gãy khiến con bọ mất đi sự cân bằng, tinh linh điều khiển đang muốn đáp trả lại nhưng loạt ma pháp thứ hai đã tới phá hủy đi chiếc chân trái còn lại.
Rầm!
Bọ thiết giáp ngã xuống hai con bọ thiết giáp nhằm mục đích yểm trợ quân Nam Tinh tấn công đã bị tiêu diệt.
Giờ đây đội hình của Nam Tinh đang bị ma quỷ xáo trộn, thứ vũ khí mà Nam Tinh tự hào có thể giúp phàm nhân giết chết siêu phàm giả giờ đây đã mất đi tác dụng, tổn thất của lực lượng tấn công đang ngày càng tăng.
Giết!
“Rút lui, mau rút lui.”
Một đại đội trưởng hét lớn ra lệnh cho người của mình rút lui, mọi thứ xung quanh đang quá hỗn loạn mệnh lệnh của hắn không thể truyền đi quá xa.
Đại đội trưởng tiến tới một binh lính đang hoang mang gần đó, người lính này đang quỳ một chân dưới đất báng súng tựa vào vai nòng súng đang đưa qua đưa lại hòng nhắm bắn một tên siêu phàm giả đang qua lại giữa đội hình đồng minh.
Nhưng xung quanh đường bắn đều là đồng đội hắn chỉ có thể vung qua vung lại khẩu súng mà không dám bắn, biểu cảm vô cùng hoang mang.
“Mẹ nó! Nhanh rút lui, rút nhanh.”
Đại đội trưởng túm lấy cổ người lính ra lệnh, lúc này người lính mới biết được đội trưởng đang ra lệnh rút lui.
Lập tức người lính đứng lên hét lớn với tất cả mọi người bên cạnh.
“Rút lui, rút lui.”
Dần dà mệnh lệnh rút lui được truyền đi khắp đại đội.
Những đội khác trong lực lượng tấn công cũng quay đầu bỏ chạy, phải nói bỏ chạy chứ không thể nói rút lui được, nhưng muốn rút đâu dễ như vậy ma quỷ đương nhiên không bỏ qua cơ hội đuổi theo sau lưng bọn họ.
Một binh lính thấy được các đồng đội đang quay đầu bỏ chạy hắn cũng thu hồi lại khẩu súng trên tay mình, muốn đeo lên người nhưng lúc như thế này mọi thứ lại càng tệ hơn, vừa chạy vừa đeo khiến hắn gặp phải khó khăn, khẩu súng của hắn liên tục xóc nảy.
Thật không may đôi tay người lính hơi nới lỏng ra khẩu súng rơi xuống, nhưng người lính không dừng lại hắn chỉ nhìn khẩu súng rơi dưới mặt đấy rồi quay đầu bỏ chạy, hai tay vung vẩy dùng sức chạy.
Nhưng khi hắn còn chưa chạy được bao xa một mũi đao đã chém xuống cơ thể người lính vẫn tiếp tục tiến lên theo quan tính nhưng tứ chi của hắn đã không còn hoạt động, đầu tiên là nửa bên trái ngã xuống, máu tươi bắn tung tóe khắp nơi để lộ những cơ quan nội tạng bị cắt đi, một vết cắt cực kỳ sắc bén và sau đó là nửa bên phải.
Nhìn kiệt tác dưới chân mình tên siêu phàm giả nhân loại nở một nụ cười thỏa mãn, hắn đưa lưỡi đang chỉ dính một chút máu lên miệng dùng lưỡi liếm láp đối mắt mê li như đang tận hưởng mùi tanh của máu.
Mở mắt ra nhìn thấy những bóng lưng phía trước hắn cười lạnh lao lên tìm kiếm những kích thích mới trong chiến đấu.
Lúc này ở hướng hậu phương, bên trong các chiến hào lực lượng dự bị đã tiến vào vị trí chiến đấu, vũ khí đều đã sẵn sàng khai hỏa, nhưng vẫn chưa có người khai hỏa, bởi vì phía trước bọn họ vẫn là đồng đội.
Đoàng!
Nhưng nó không có nghĩa những đội săn siêu phàm giả không hoạt động, bọn họ thi thoảng vẫn khai hỏa nhẩu IL-20 chống tăng.
Dù sao cũng là súng ngắm, độ chính xác của bọn hắn vẫn hiệu quả hơn, bọn hắn có thể chớp được thời cơ đồng đội phía trước không che chắn khai hỏa.
Đứng trước đạn chống tăng, những tên siêu phàm giả ma quỷ chỉ có cấp độ C hoàn toàn không thể phản kháng, viên đạn dễ dàng xuyên phá ma pháp phòng thủ của chúng và xoắn nát cơ thể của chúng.
Nhưng số lượng thực sự quá nhiều, chỉ có vài phát đạn thực sự không thể giúp giảm thiểu áp lực được, cuộc tàn sát vẫn đang diễn ra và dưới sự yểm trợ của chính quân Nam Tinh đối phương cũng đang tiếp cận lấy chiến hào của quân Nam Tinh.
Rất nhanh những người lính đầu tiên đã nhảy xuống chiến hào, bọn họ không tiếp tục chạy nữa mà tìm vị trí trên chiến hào dơ lên khẩu súng của mình chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.
Có người còn không có súng trên người liền tùy tiện vơ lấy một cây gậy, hoặc cái xẻng xúc đất bên cạnh sẵn sàng chiến đấu.
Tới đây rồi bọn hắn không thể chạy được nữa nếu không chắc chắn sẽ bị đưa ra tòa án binh.
“Đoàn trưởng, bọn chúng ta tới gần.”
Tiểu đoàn phó ở một bên nhắc nhở tiểu đoàn trưởng, nếu tiếp tục để đối phương tiến lên nữa bọn hắn sẽ gặp nguy hiểm. Đương nhiên nếu bây giờ khai hỏa những người lính vẫn chưa thoát đi sẽ không thể sống sót nổi, bọn hắn sẽ bị chính những viên đạn của đồng đội giết chết.
“Từ đã!”
Tiểu đoàn trưởng lúc này đang phải đấu tranh tâm lý.
Liệu hắn phải đánh đổi thế nào đây? Tự tay ra lệnh giết chết những người lính của mình, hay là khiến tuyến phòng thủ có nguy cơ thất thủ.
“Đoàn trưởng! Nếu không khai hỏa số người chết sẽ càng nhiều hơn.”
Đoàn phó nhắm nhở.
Mặc dù tâm lý của hắn cũng đang phải đấu tranh nhưng chắc chắn áp lực của hắn nhẹ hơn rất nhiều so với tiểu đoàn trưởng.
Dù sao tiểu đoàn trưởng cũng là người đưa ra quyết định, hắn chỉ là người tham mưu mà thôi gần như sẽ không chịu trách nhiệm cũng như cán cân đạo đức của mình.
“Ta nói là từ đã.”
Đoàn trưởng vẫn cố gắng, hắn biết hậu quả là thế nào chứ nhưng hắn là con người không phải máy móc mà đưa ra những quyết định như vậy.
Thấy tiểu đoàn trưởng vẫn tiếp tục kéo dài không đưa ra mệnh lệnh, tiểu đoàn phó cũng chỉ có thể im lặng quan sát.
Lúc này số lượng binh lính trở lại đã tăng lên rất nhiều và hiển nhiên khoảng cách của ma quỷ so với vị trí phòng thủ cũng đã rút ngắn đi rất nhiều, chúng không giết sạch tất cả binh lính mà hầu hết chỉ là trêu đùa với với bọn họ, tạo ra sự hỗn loạn và sợ hãi buộc các binh lính phải bỏ chạy và dùng chính bọn họ làm khiên thịt để tiếp cận phòng tuyến.
Đôi tay tiểu đoàn trưởng lúc này đã nắm chặt tới mức gân xanh nổi lên.
Khoảng cách đã chỉ còn không tới một trăm năm mươi mét và nếu không khai hỏa sợ rằng sẽ không còn kịp nữa.
Nhưng số lượng người chưa trở lại được cũng rất nhiều, tiểu đoàn trưởng có thể thấy được số lượng người gần như che đi đường đạn phía trước, nếu khai hỏa toàn bộ những binh lính này đều sẽ không thể sống sót.
Các binh lính kia không biết mình đang đứng trước họng súng của đồng đội, bọn hắn cũng không biết hành động của bọn hắn đang gây nguy hiểm cho phòng tuyến. Tất cả những gì bọn hắn có thẻ suy nghĩ lúc này là sống sót, chỉ cần có thể chạy trở về phòng tuyến là có thể sống sót, đúng vậy chỉ cần có thể trở về bọn hắn có thể sống sót.
“Đoàn trưởng…”
Đoàn phó không nói thêm, chỉ là nhắc nhở tiểu đoàn trưởng đối phương đang tới rất gần, rất gần rồi.
Nhưng đoàn trưởng vẫn do dự, hắn vẫn không dám ra lệnh khai hỏa.
Một người lính đã nhìn thấy biểu cảm của đồi đội đang nấp dưới hào trước mặt, hắn cảm thấy mình đã có hi vọng sống sót, nhưng tại sao biểu cảm trên mặt đồng đội lại kỳ lạ như vậy.
Người lính không thể hiểu được, nhưng hắn cũng không cần hiểu bởi vì cơ thể hắn đã ngã xuống, một mũi kiếm xuyên thủng ngực hắn.
Một tên tinh linh xuất hiện sau lưng hắn nhìn những người lính đang phòng thủ dưới hào trước mặt nở một nụ cười lạnh.