Chương 877:
Bom bom bom!
Tiếng pháo nổ vang vọng giữa màn sương dày đặc.
Các khẩu pháo của tàu tuần dương đang không ngừng khai hỏa mặc cho màn sương phía trước che đậy đi tầm mắt không thể nhìn thấy gì, nhưng nó không quá quan trọng bởi vì tàu có được sự trợ giúp của các hoa tiêu thủy tinh linh, những người sở hữu ma pháp có thể nhìn xuyên màn sương. Bọn họ có thể hỗ trợ ngắm bắn.
Đứng trên cầu tàu hạm trưởng nhíu chặt lông mày nhìn màn sương phía trước, mặc dù có hoa tiêu tinh linh hỗ trợ nhưng hắn chỉ biết vị trí của kẻ thù phần nào chứ không thể nhìn thấy kẻ thù.
“Có ba tàu đang tiếp cận hướng bảy giờ, khoảng cách khoảng bốn trăm mét.”
Lúc này hoa tiêu tinh linh trong cầu tàu lại lên tiếng báo cáo, ngay lập tức sĩ quan chiến thuật bắt đầu đánh dấu vị trí của đối phương theo hướng dẫn của hoa tiêu.
Sau đó tháp pháo bắt đầu quay nòng súng hướng về phía bảy giờ rồi nổ súng, dù vậy hạm trưởng vẫn không khỏi nhíu mày.
Bốn trăm mét là khoảng cách rất ngắn đối với một tàu chiến tuần dương, đặc biệt hơn khi chiến thuật chủ yếu của hải quân Nam Tinh luôn là chạy bắn việc này lại càng nguy hiểm.
Nhưng cũng không có cách mặc dù hoa tiêu tinh linh có năng lực nhìn xuyên sương mù nhưng khoảng cách cũng chỉ hơn một kilomet một chút, nó đã là rất tốt rồi.
“Bao lâu nữa mặt trời lên?”
Hạm trưởng không nhịn được hỏi.
Hiện tại là gần năm giờ sáng, là thời điểm sương mù dễ xuất hiện nhất, hạm đội của bọn hắn có nhiệm vụ tuần tra eo biển Biển Bắc chính là vùng biển hạm đội ma quỷ đang ẩn nấp.
“Có lẽ khoảng ba mươi phút nữa thưa ngài.”
Sĩ quan trả lời.
Đó là lý do cho trận chiến này!
Hôm nay là một ngày sương mù dày đặc, vốn dĩ cũng không phải vấn đề gì lớn, dù sao trước kia cũng có nhiều ngày xảy ra sương mù đều không có gì xảy ra, mọi người đều không cảm thấy có vấn đề gì.
Nhưng ai ngờ được nửa giờ trước hệ thống radar cảnh báo trên tàu lại phát hiện một hạm đội xuất hiện từ hướng eo biển, nhưng bởi vì hệ thống radar vẫn chưa thể tích hợp vào hệ thống điều khiển hỏa lực khiến cho việc ngắm bắn vẫn chỉ là hệ thống quang học.
Hiển nhiên hệ thống quan học bị ảnh hưởng rất nhiều bởi thời tiết, như hiện tại chẳng hạn toàn bộ hệ thống ngắm quang học đều mù chỉ có thể dựa vào hoa tiêu tinh linh hỗ trợ.
Thậm chí khi đối phương tiến vào khoảng cách hơn một kilomet tàu cũng đánh mất khả năng theo dõi đối phương, không có cách phạm vi một kilomet là điểm mù của radar, kỹ thuật radar hiện tại vẫn chưa thể hoàn toàn bao phủ khoảng cách này. Dù sao khoảng cách một kilomet trên biển đối với tàu chiến Nam Tinh là một khoảng cách ngắn, ở khoảng cách này nếu không thể phát hiện mục tiêu nữa thì thủy thủ đoàn của tàu có thể về quê hoặc làm mồi cho cá.
Có điều bây giờ thì hậu quả của việc đó lộ ra rồi đấy, không thể bắn ở khoảng cách an toàn, nhưng khi có thể bắn thì lại chỉ có thể dựa vào hai ba hoa tiêu tinh linh trên tàu để tác chiến.
Nhưng mà hiển nhiên hai bên vẫn chưa tiến hành huấn luyện phối hợp chiến đấu kiểu này, thành ra hiện tại tàu đang gặp rất nhiều vấn đề.
“Ta nghĩ là ở vị trí này!”
Hoa tiêu chỉ vào một vị trí trên hải đồi xung quanh tàu nói.
Nói là hải đồ cũng không đúng lắm, nó là một bảng radar khu vực xung quanh tàu chiến, sơ đồ này lấy vị trí của tàu chiến làm trung tâm, sử dụng tọa độ ô vuông làm đánh dấu với khoảng cách giữa các cạnh của ô vuông là một hải lý, toàn bộ tấm bảng có bán kính hai mươi hải lý xa hơn vài hải lý so với tầm quan sát của radar.
Hiện tại vị trí của các tàu chiến kẻ thù đang được đánh dấu trên tấm bảng này, có điều bởi vì đơn vị nhỏ nhất của bảng là một hải lý khiến cho việc đánh dấu rất khó khăn, nhìn qua lũ này các vị trí của đánh dấu của kẻ thù dày đặc xung quanh ô thứ nhất của tàu.
“Hạm trưởng radar phát hiện mười bốn tàu chiến tiếp tục xuất hiện ở eo biển.”
Mặc dù radar không thể quét mục tiêu ở gần nhưng hiển nhiên tàu vẫn đủ khả năng để phát hiện những mục tiêu ở tầm xa.
Nghe được lời này hạm trưởng nhíu mày, tất cả mọi người đều đang nhìn hướng hắn chờ đợi mệnh lệnh.
“Liên lạc với hạm đội tinh linh, nói với họ chúng ta sẽ rút lui.”
Cuối cùng hạm trưởng đưa ra quyết định.
Tình trạng hiện tại rất xấu, chỉ có hai tháp pháo chính có thể khai hỏa, hỏa lực hoàn toàn không đủ để bảo vệ tàu, cho dù có sự hỗ trợ của ba tàu tinh linh nhưng việc này cũng rất miễn cưỡng. Nếu mười bốn tàu chiến kia tham chiến thì sợ rằng tàu sẽ rơi vào nguy hiểm. Lựa chọn rút lui lúc này là hợp lý, ngay cả các tinh linh cũng không phản đối.
Với tốc độ của hạm đội bọn hắn dễ dàng kéo dãn khoảng cách với hạm đội ma quỷ và rời khỏi khu vực giao chiến nhưng nó cũng có nghĩa bọn hắn hoàn toàn đánh mất khả năng kiểm soát hoạt độngcủa ma quỷ ở eo biển.
“Thấy chưa! Ta nói với ngươi rồi. Khả năng chiến đấu của đối phương sẽ suy giảm đi trong khi có sương mù.”
Hồng Nhật nói.
Hắn hiện tại là đô đốc của một hạm đội ma quỷ và cũng là chỉ huy của hạm đội tham gia hành động lần này.
Ngoại trừ vị trí đô đốc của hạm đội này ra, hắn cũng từng theo Vân Ngọc xuống phía nam sống một thời gian ở Nam Tinh, với tư cách là người đã sống ở Nam Tinh hơn năm năm hắn hiểu phần nào năng lực của hải quân Nam Tinh.
Vì thế hắn mới đề nghị hành động lần này, mục đích đơn giản là để chứng minh cho hải quân ma quỷ biết rằng năng lực tác chiến trong điều kiện thời tiết xấu của hải quân Nam Tinh không mạnh như bọn hắn tưởng tưởng, ít nhất là trong điều kiện thời tiết sương mù như hiện tại thì việc đó chính xác.
“Ban đêm thì sao?”
Tướng lĩnh bên cạnh hỏi.
“Đối phương có pháo sáng, có thể chiếu rọi cả bầu trời đêm, cho nên khả năng tác chiến ban đêm của đối phương không bị suy giảm nhiều. Ta cho rằng chúng ta nên tập trung vào các điều kiện thời tiết xấu hạn chế tầm nhìn hơn là trông chờ vào màn đêm.”
Hồng Nhật trả lời.
Màn đêm không ngăn chặn ánh sáng, ngược lại những điều kiện thời tiết như sương mù hay bão lại là lựa chọn rất phù hợp, trong thời tiết này pháo sáng sẽ không thể hoạt động hiệu qua khi đến ánh sáng cũng bị che đi.
Nghe lời của Hồng Nhật tướng lĩnh này lâm vào trầm tư.
“Hừm! Ngươi phải biết thời gian sương mù rất ngắn, hoàn toàn không đủ thời gian cho một trận quyết chiến lớn. Còn các điều kiện khác như bão thì lại càng khó, nếu ta không nhầm thì mười năm qua chỉ có sáu cơn bão trong nội hải.”
Tướng lĩnh nói.
Nội hải nằm ở phía bắc, nó tương tự như biển địa trung hải của Trái Đất vậy, thậm chí còn hướng về phía bắc hơn một chút, ở vị trí này thời tiết khá là ôn hòa, ít nhất là với những điều kiện thời tiết có thể gây hạn chế tầm nhìn như bãoThử hỏi với tỷ lệ đó làm sao có thể trông chờ vào thời tiết.
“Nhưng nếu không có thời tiết chúng ta sẽ tổn thất nặng, cho dù có thắng được cũng không đủ khả năng triển khai đổ bộ.”
Mục tiêu của ma quỷ không chỉ là đẩy lui hạm đội liên minh mà còn là việc đổ bộ lên lục địa của tinh linh. Nếu hạm đội tổn thất nặng việc đổ bộ là điều bất khả thi, hạm đội phòng thủ của tinh linh chắc chắn vẫn đủ khả năng để đối đầu với một hạm đội đã gặp tổn thất nặng như hạm đội ma quỷ.
“Đừng hỏi ta! Ta cũng không có cách, ý định của ta chỉ là tìm cách đưa hạm đội ra khỏi biển Bắc không bị cản trở thôi. Chiến đấu sau đó ta không có bất kỳ kết hoạch nào.
Eo biển ra vào biển Bắc rất hẹp, nơi rộng nhất chỉ rộng hơn bốn kilomet nhưng chiều dài lại lên tới hai tư kilomet. Với một hạm đội khổng lồ như hạm đội ma quỷ thì chắc chắn phải xếp hàng dài để vào eo biển.
Lúc đó hậu quả là không thể tưởng tưởng!
Nghĩ mà xem đối phương dàn trận trước lối ra eo biển chờ từng đội tàu một của ngươi lao ra bị làm thịt, còn chưa kể tầm bắn pháo của tàu Nam Tinh có thể vươn vào sâu trong eo biển, với nơi hẹp nhất không tới bảy trăm mét hạm pháo của các tàu tuần dương hoàn toàn có khả năng làm thịt toàn bộ hạm đội ma quỷ đấy.
Không phải tự nhiên mà đến cả hạm đội liên minh cũng không dám vượt qua eo biển này để tấn công hạm đội ma quỷ đâu. Tất cả mọi người đều biết ai muốn vượt qua eo biển này sẽ phải chịu tổn thất nặng.