Chương 870:
“Khụ khụ.”
Thú nhân liên tục ho khan, mặc dù đã được khẩn cấp chữa trị nhưng hắn vẫn có cảm giác đau đớn tới từ nội tạng, nhưng ít nhất hắn vẫn may mắn còn sống, còn lão già người lùn thì không may mắn như vậy. Xác của lão bây giờ đang nằm phơi ở đâu đó trên chiến trường và đang được chờ đợi để thu hồi.
“Ta đã cảnh cáo hai người rồi, bây giờ thì hay thật một người xác không lành lặn, một người thì liệt giường.”
Giản buồn bực nói.
Nhưng thú nhân không trả lời, cổ họng hắn bây giờ rất yếu không thể phát ra âm thanh nếu không nó sẽ tiếp tục chảy máu.
Nhìn thú nhân không thể nói lên một lời Giản cũng không biết phải nói gì, cuối cùng hắn lên tiếng.
“Ta sẽ sắp xếp để ngài trở về hậu phương, còn xác của Labrov ta sẽ sắp xếp người thu hồi.”
Chỉ cần người cử đi không phải siêu phàm giả liền không có quá nhiều nguy hiểm, dù sao chỉ là một cái xác đã không còn là siêu phàm giả nữa đối phương sẽ không chú ý tới bọn họ.
Nói rồi Giản quay người rời đi, hắn cũng không còn việc ở đây nữa.
Nhìn bóng lưng của Giản thú nhân lâm vào trầm tư, hắn bắt đầu hồi tưởng lại những chuyện xảy ra vừa rồi, quả thực nếu lũ da súc có được sức mạnh này bọn hắn sẽ gặp rắc rối, rắc rối rất lớn. Nguy hiểm hơn nữa là nếu những thứ này truyền tới thần giới chuyện gì sẽ xảy ra, sợ rằng lúc đó thánh tộc sẽ nguy hiểm.
Cứ như vậy chiến tranh tiếp tục diễn ra mà không ai trong hệ thống liên minh nhận ra rằng bọn hắn đã bị chú ý tới và trong tương lai chiến tranh sẽ càng trở nên khốc liệt hơn.
Năm mới trôi qua trong chiến tranh, khắp các nơi trên thế giới không có bất kỳ sự vui mừng năm mới nào cả mỗi người dân đều đang phải lo lắng ăn bữa nay lo bữa mai còn đâu thời gian ăn mừng năm mới.
Phải biết trong hơn năm qua chiến tranh lan rộng khắp lục địa, từ chiến tranh giữa hai cường quốc còn chưa kịp hạ nhiệt đã tới chiến tranh với ma quỷ, áp lực cùng hậu quả của chiến tranh hầu hết đều bị đè lên lưng những người dân bình thường, trong khi giới quý tộc lại không tồn tại bao nhiêu áp lực, thậm chí có rất nhiều quý tộc giàu lên sau chiến tranh.
Một năm mới đầy trầm lắng đối với tất cả mọi người trên thế giới, cho dù là những người dân Nam Tinh được hưởng hỏa bình trong hơn mười năm thì cũng dần cảm thấy áp lực khi chiến tranh tiếp tục kéo dài, đặc biệt là việc phương bắc thất thủ, phản loạn phương nam các loại khiến mọi người đều trở nên lo lắng hơn về tương lai quốc gia.
Công thêm việc tình trạng chiến tranh duy trì trên toàn quốc khiến áp lực công việc nặng nhọc, mọi người cũng đều không có thời gian đi ăn mưng năm mới. Tất cả mọi buổi lễ hay lễ hội trên toàn quốc đều được tổ chức giới hạn, một điều mà rất nhiều người đã dần quên đi so với mười mấy năm trước.
Trong thời gian này lễ kết hôn của Long cùng Trần Nhật Dung đã diễn ra.
Buổi lễ không quá lớn, chỉ diễn ra trong một ngày, nhưng cũng có đầy đủ các loại khách mời từ nước ngoài tới trong nước. Sau đó là sự kiện vua cùng vương hậu ngồi đoàn xe diễu hành khắp Kim Lăng đón nhận chúc phúc từ phía người dân.
Mọi thứ đều được tối giản hết mức có thể, nhưng cũng không làm mất đi sự trang trọng của vương thất, ngay ngày hôm sau khi kết thúc buổi lễ hiệp ước đồng minh giữa hai nước cũng chính thức có hiệu lực. Hai nước sẽ trở thành đồng minh cả về kinh tế, chính trị lẫn quân sự.
Chuyện này cũng khiến quân cách mạng đang chiếm giữ ở vùng đông bắc thánh quốc lo lắng, dù sao Nam Tinh đã đồng minh với Thánh quốc bọn họ lo sợ mình bị ném bỏ là điều dễ hiểu. Nhưng Long đã đích thân ra mặt cam kết Nam Tinh sẽ không từ bỏ quân cách mạng, ngược lại dựa vào chiến công ngăn chặn ma quỷ ở phía tây của quân cách mạng Nam Tinh đang tìm cách thuyết phục các quốc gia khác công nhận bọn họ, để bọn họ trở thành một thành viên trong liên minh.
Mặc dù Thánh quốc bất mãn với chuyện này nhưng cũng không thể làm được gì, dù sao ta là đồng minh của ngươi không có nghĩa không thể trở thành đồng minh của kẻ thù ngươi, chỉ cần hai bên không đánh nhau Nam Tinh cũng liền không có động lực can thiệp vào.
Giống như người Mỹ vậy! Vừa là đồng minh của Isreal vừa là đồng minh của Ả Rập hai kẻ thù truyền kiếp của nhau. Rồi sau đó thì sao? Không có chuyện gì xảy ra cả. Có rất nhiều ví dụ khi Mỹ làm với đồng minh của họ, và chắc chắn Long có thể tham khảo.
Hiển nhiên Nam Tinh chắc chắn sẽ không từ bỏ một đồng minh như quân cách mạng, đó mới là đồng minh quan trọng nhất của Nam Tinh để có thể kiềm chế Thánh quốc. Phải biết địa vị của Thánh quốc khác với các đồng minh khác của Mỹ, Nam Tinh hoàn toàn không đủ năng lực để kiềm chế Thánh quốc vì thế Nam Tinh cần quân cách mạng để làm điều đó.
Hơn nữa năng lực của quân cách mạng cũng rất tốt, phải biết bởi vì vị trí của quân cách mạng khiến Nam Tinh không thể trực tiếp tiếp viện cho quân cách mạng. Vì thế Nam Tinh lựa chọn cung cấp công nghệ cùng chuyên gia cho quân cách mạng, với sự trợ giúp này có thể nói nền tảng công nghiệp của quân cách mạng rất tốt hoàn toàn có thể tự tồn tại mà không cần có sự hỗ trợ vật chất trực tiếp từ Nam Tinh.
Một đồng mình chất lượng như vậy làm sao Nam Tinh có thể bỏ qua cơ chứ, huống chi còn có Thánh quốc kiềm chế bọn hắn, hai bên kiềm chế lẫn nhau Nam Tinh chính là bên có lợi ích nhất.
Không biết lãnh đạo của cả hai có nhìn ra hay không nhưng liên minh với Nam Tinh sau đó vẫn được duy trì mối quan hệ đồng minh giữa các bên. Dù sao kẻ thù chính hiện tại vẫn là ma quỷ hai bên tạm thời không có nhu cầu giết lẫn nhau.
Nhưng dù vậy Thánh quốc vẫn phản đối việc quân cách mạng trở thành một thành viên chính thức của liên minh, dù sao nếu quân cách mạng trở thành thành viên chính thức của liên minh không khác nào một sự công nhận tính chính danh đối với quân cách mạng cả.
Đương nhiên Thánh quốc không muốn thì Đế quốc muốn, vì thế Đế quốc liền ủng hộ việc quân cách mạng trở thành một phần của liên minh, cho dù hai bên hiện tại có kẻ thù chung nhưng nó không có nghĩa hai bên có thể bỏ qua những xung đột cũ.
Dù sao chuyện này cũng không ảnh hưởng tới tình trạng chiến tranh nên liên minh cũng không có hứng thú can thiệp vào chuyện này, thế là hai bên cứ xoay quanh chuyện này tranh qua tranh lại.
Quân cách mạng cũng biết đây là cơ hội của mình vì thế cũng tăng cường liên hệ với Đế quốc. Đế quốc cũng nhân cơ hội này muốn lôi kéo quân cách mạng về phía mình để đối phó với liên minh Nam Tinh và Thánh quốc, nhưng quân cách mạng lại chỉ đồng ý hợp tác nghiên cứu vũ khí giữa hai bên mà không tiến thêm một bước hợp tác.
Nam Tinh có thể vì lợi ích mà tạm thời thỏa hiệp nhưng quân cách mạng được xây dựng trên một nền tảng ý thức hệ vững chắc và cực đoan hơn nhiều khó mà lựa chọn không liên minh với Đế quốc. Đây là xung đột ý thức hệ, một trong những loại xung đột rất khó điều hòa và chắc chắn lợi ích là không đủ lớn để quân cách mạng làm ra nhượng bộ.
Trong lúc đó Long cũng không rảnh rỗi, chỉ nửa tháng sau khi lập vương hậu Long đã lập Hoa Nguyệt Ánh làm vương phi.
Lễ nạp phi chắc chắn không long trọng như hôn lễ, nhưng với thân phận của Hoa Nguyệt Anh khách quý xuất hiện cũng không thua kém hôn lễ với vương hậu là bao, dù sao cũng là chủ tịch của tập đoàn lớn nhất Nam Tinh không tính tập đoàn hoàng gia. Còn các công ti của chính phủ, nếu tập hợp thành một tập đoàn thì có thể còn lớn hơn Hoa Quế, thậm chí là tập đoàn hoàng gia nhưng làm gì có chuyện chính phủ sẽ làm như vậy.
Với địa vị đó lễ nạp phi của Hoa Nguyệt ánh có vô số khách quý có mặt, nhìn qua có khi còn nhiều hơn cả lễ thành hôn.
Long còn nghe nói vì lễ này khiến một số lời đồn về hắn trong dân gian.
Như bắt cá hai tay hay một vài thứ đại loại như vậy.
Nhưng Long không quá quan tâm, ngược lại hắn còn cười đùa, dù sao một lãnh vị vua có tỳ vết sẽ gần gũi hơn so với một vị vua hoàn mỹ không tỳ vết. Người dân có thể thoải mái đồn đoán hắn như vậy khiến hắn rất vui.
Đây là tín hiệu rất tốt!