Chương 862:
Nghe được những lời của An Dật Phú, Lý Vũ Trang hơi nhíu mày.
Nàng có chút không hài lòng với những lời này, nàng cũng không hiểu chiến tranh nhưng nàng cũng biết quân đội là phía tài trợ cho dự án của mình, thế nào cũng phải đáp ứng được yêu cầu của quân đội thì những chuyện khác mới dễ nói.
Huống chi nàng cũng cảm thấy với khả năng tiêu hóa của da xanh muốn tạo ra một dịch bệnh có khả năng gây ra tỷ lệ tử vong lên tới hai mươi phần trăm cũng rất khó, nếu không muốn nói là bất khả thi.
“Ngươi thấy thế nào?”
Long nhìn Lý Vũ Trang hỏi.
Suy nghĩ một chút Lý Vũ Trang nói.
“Kỳ thực tỷ lệ tử vong cao không nhất thiết phải đi kèm với khả năng lây lan yếu, chỉ là hiện tại chúng ta vẫn chưa tìm ra được một loại dịch bệnh phù hợp thưa bệ hạ.”
Lý Vũ Trang vẫn muốn có một dự án hoàn hảo, rồi nàng nhìn An Dật Phú bên cạnh thuyết phục.
“Chúng ta vẫn còn nhiều thời gian, có thể tiếp tục nghiên cứu các nguyên mẫu, biết đâu lại có được một bệnh dịch đáp ứng yêu cầu.”
An Dật Phú nhún vai xem như công nhận lời của Lý Vũ Trang, nhưng hắn vẫn nói.
“Đúng là chúng ta còn nhiều thời gian, nhưng chúng ta không thể vì vậy mà chủ quan, cần phải nhanh chóng sở hữu một dịch bệnh đủ tiêu chuẩn để có thể sử dụng trong trường hợp cần thiết.”
Không ai biết lúc nào là cần thiết, vì thế nên mới cần thứ vũ khí này sẵn sàng có thể sử dụng bất kỳ lúc nào.
“Nếu dùng quá sớm sẽ khiến dịch bệnh mất đi tính đột biến. Ngài cũng biết hệ miễn dịch của da xanh rất tốt, ta lo ngại rằng chỉ sau một đợt dịch chúng sẽ hình thành miễn dịch, dịch bệnh sẽ không còn tác dụng với chúng nữa.”
Lý Vũ Trang không quên nhắc nhở, hoặc có lẽ nàng vẫn muốn tiếp tục với mục tiêu hai mươi phần trăm của mình.
“Cứ làm như yêu cầu đi.”
Long ra lệnh.
Có lẽ hắn đoán được Lý Vũ Trang muốn gì, vì thế liền tiếp tục nói.
“Hoàn thành nhiệm vụ của ngươi trước, ta cũng không cấm ngươi làm cái dự án kia, nó là một phấn của dự án nhưng phải xếp sau.”
Nghe được những lời này của Long, Lý Vũ Trang cũng biết nỗ lực của mình không được như kỳ vọng, nàng chỉ có thể im lặng nhận lệnh.
“Còn nữa, phải đảm bảo an toàn, và nhớ phải có thuốc điều trị hoặc vacxin trước khi có bất kỳ hành động nào.”
Dịch bệnh luôn là thứ rất nguy hiểm, nói thật nếu không phải bất đắc dĩ Long cũng không muốn sử dụng trên đất Nam Tinh, không ai biết hậu quả sau đó sẽ như thế nào. Không cẩn thận còn có thể lây sang người, lúc đó liền vui.
“Xin bệ hạ yên tâm.”
Lý Vũ Trang nghiêm túc trả lời.
“Tốt như vậy còn vấn đề gì nữa không?”
Long hỏi.
“Đã không còn thưa bệ hạ.”
Như vậy buổi báo cáo kết thúc vào lúc tám rưỡi, lúc này bụng Long đã reo vang.
Khi Long tới nhà ăn nơi này đã chờ sẵn hai vị mỹ nữ, một người chính là vương hậu tương lai của hắn Trần Nhật Dung, người còn lại không ai khác chính là Hoa Nguyệt Ánh cũng chính là vương phi tương lai của Nam Tinh.
Hai nàng ngồi đối diện với nhau đang vui vẻ trò chuyện, không giống như hai người phụ nữ sắp có chung một người chồng chút nào. Thấy cảnh đấy Long đều có chút bất ngờ, hắn thậm chí không cảm nhận được chút không khí chiến trường nào ở đây cả.
Thấy Long tiến vào hai nàng đều đồng loạt đứng lên hành lễ.
“Ngài tới rồi thưa bệ hạ.”
“Ừm! Hai người chưa ăn sao? Không phải ta đã nói hai người ăn trước rồi à.”
Long quan tâm hỏi.
Thấy vậy Hoa Nguyệt Ánh làm ra vẻ thở dài, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Trần Nhật Dung trêu đùa nói.
“Aiz! Ta cũng muốn ăn trước nhưng Nhật Dung tiểu thư nói phải chờ ngài nha, ngài xem bụng ta đã sắp dính với lưng rồi.”
Hoa Nguyệt Ánh còn làm ra vẻ xoa bụng như đang cố chứng minh những lời nàng nói là thật.
Trần Nhật Dung nghe vậy hơi đỏ mặt cúi gằm đầu xuống không dám nhìn thẳng Long, giống như nàng đang xấu hổ vậy.
“Ha ha! Được hai vị mỹ nhân quan tâm đúng là vinh hạnh của ta, ta phải làm sao báo đáp các nàng đây?”
Long nghe vậy liền cười, được mỹ nữ quan tâm đặc biệt là hai mỹ nữ là ai cũng đều vui vẻ.
“Không…không cần…bệ…bệ hạ không cần làm vậy.”
Nghe được Long muốn báo đáp, Trần Nhật Dung nghĩ là thật liền lập tức lên tiếng, nàng liên tục nói lắp cho thấy nàng đang vô cùng hồi hộp.
“Hừm! Để ta xem bệ hạ phải báo đáp chúng ta thế nào.”
Còn Hoa Nguyệt Ánh lại rất thản nhiên muốn nhận báo đáp.
“Không…không không…ta không cần.”
Nghe vậy Trần Nhật Dung vội vã xoa tay.
Ha ha!
Cả Long và Hoa Nguyệt Ánh đều cười.
Trong khi chờ đợi đồ ăn đã được đưa lên, tất cả đều là đồ ăn nóng.
“Mau ăn thôi! Mau ăn thôi ta đói rồi.”
Long cũng không chờ thêm nữa bắt đầu ăn, trong khi đó Trần Nhật Dung lại không vội vã động dao nĩa. Nàng cầm lên biểu tượng ngôi sao ba cánh của tam thần đeo trên cổ cầu nguyệt.
Quá trình này mất khoảng ba mươi giây, Long không quá chú ý tới lời cầu nguyện của nàng nhưng hắn vẫn nghe được một vài câu như tạ ơn tam thần ban cho bữa ăn.
Cầu nguyện xong Trần Nhật Dung mới cầm dao, nĩa lên.
“Ta thấy mỗi lần trước bữa ăn nàng đều cầu nguyện, đây là điều bắt buộc sao?”
Long đột nhiên hỏi.
“Ah! Đúng vậy thưa bệ hạ, đồ ăn của chúng ta đều do các thần ban cho, chúng ta đương nhiên phải tạ ơn thần linh.”
Trần Nhật Dung mỉm cười trả lời.
“Ừm!”
Long không nói nhiều, hắn tốt nhất không nên đụng chạm tới các vấn đề đức tin của nàng, không phải ý hay với những tín đồ ngoan đạo.
Trần Nhật Dung thấy vậy cũng không nói thêm lời nào nữa, nàng trước kia cũng từng thử truyền đạo cho Long, để hắn có thể cùng nàng tin vào niềm tin tam thần nhưng nàng đành chấp nhận bỏ cuộc.
Nàng cảm giác được Long không có hứng thú với đức tin của nàng và hắn cũng không ép nàng phải từ bỏ đức tin của mình, vì thế hai người ngầm chấp nhận chuyện này không tiếp tục thúc ép đôi bên tin vào nhau.
“Vừa rồi các nàng đang nói chuyện gì vậy?”
Long có chút tò mò, làm sao hai nữ nhân này lại có thể nói chuyện với nhau tốt tới như vậy, giống như là chị em tốt của nhau chứ không phải đối thủ cùng chồng.
“Chúng ta nói về một số chuyện lý thú. Bệ hạ cũng biết ta từng đi rất nhiều nơi, nên cũng có chút hiểu biết một số chuyện lý thú nên kể cho nàng.”
Hoa Nguyệt Ánh trả lời.
“Ồ! Là chuyện như thế nào? Ta cũng rất muốn nghe.”
Long tò mò hỏi.
Bữa ăn hôm này cứ như vậy diễn ra, Hoa Nguyệt Ánh kể chuyện còn Long cùng Trần Nhật Dung ngồi nghe, thi thoảng chen mồm vào không khí đều vô cùng hòa thuận, giống như một gia đình thực thụ, giống như một hậu cung không tranh sủng lẫn nhau hòa thuận, đùm bọc cho nhau như trong các tiểu thuyết hậu cung vậy.
Nếu như vậy thì đã tốt, Long không cho rằng mọi thứ tốt như vậy, huống chi hắn cũng không muốn một hậu cung như vậy xuất hiện.
Đừng quên thân phận của hai nàng và mục đích của Long khi quyết định sẽ kết hôn với cả Hoa Nguyệt Ánh, nếu hai nàng này yêu thương đùm bọc nhau có lẽ người lo sợ phải là hắn.
Ahhh!
Một tiếng rên rỉ vang vọng Hoa Nguyệt Ánh mệt mỏi ngã xuống nằm vào ngực Long không ngừng thở dộc. Long cũng thở dốc không khác, đôi tay hắn đặt lên tấm lưng trắng ngần mềm mại của nàng xoa bóp tận hưởng làn da mềm mại.
Hoa Nguyệt Ánh cứ như vậy nằm trong ngực Long không chút chống cự, cứ thể để cho hắn làm xằng làm bậy.
“Bữa ăn là chuyện gì xảy ra?”
Long hỏi.
Hoa Nguyệt Ánh nghe vậy liền ngẩng đầu lên hai tay đặt lên ngực Long, cằm đặt lên mu bàn tay cười nói.
“Làm sao rồi! Bệ hạ sợ ta cuỗm mất cô vợ khờ của ngài?”
Nhìn mỹ nhân trong ngực mỵ nhãn như tơ, nụ cười quyến rũ trong lòng Long khó chịu, đôi tay liên tục làm bậy bạ trên người nàng, nhưng hắn cũng không quên trả lời câu hỏi của nàng.
“Vợ khờ!”
Nụ cười quyến rũ của Hoa Nguyệt Ánh càng đậm hơn, nàng nhẹ giọng nói.
“Đúng vậy vợ khờ! Nàng ta cố ý giả trang mình rất ngốc nhưng không qua mắt được ta. Ta đoán, nàng ta chỉ toàn suốt ngày cầu nguyện các thứ, cho dù có chút thủ đoạn nhưng vẫn còn rất non.”
“Ồ! Xem ra sẽ có rất nhiều trò vui đây!”
Long nghe vậy liền yên tâm, đương nhiên một cục đá trong lòng đã đè xuống như vậy cần xử lý cục đá hiện tại đã. Hắn xoay người đè Hoa Nguyệt Ánh dưới người bắt đầu hiệp đấu tiếp theo.