Chương 861: Dự án T-X
Long cảm giác có chút quen thuộc!
Hắn cảm giác chiến thuật này khá quen thuộc, giống như hắn đã thấy ở đâu đó. Hoặc có lẽ là một kiểu chiến thuật tương tự.
Nhớ ra rồi! Là chiến thuật không chiến hiện đại, sử dụng các loại thiết bị áp chế điện tử để làm mù radar của đối phương rồi để quân mình vào ném bom vô hiệu hóa các hệ thống phòng không kẻ thù rồi sau đó không quân thỏa sức tung hoành. Không có đôi mắt kẻ thù thậm chí không thể phản kháng, chiến thuật này cũng khá tương tự chỉ là thêm bước hai giới hạn khả năng cơ động của mục tiêu thôi.
Nghĩ tới đây Long cảm giác chiến thuật này xem ra cũng khả thi đấy, mặc dù mục tiêu lần này là một người có tính cơ động và có khả năng tự bảo vệ tốt hơn rất nhiều so với những mục tiêu bất động hoặc những hệ thống phòng không chậm chạp trước đó.
“Như vậy cần các công cụ khác để thực hiện chiến thuật này.”
Không có công cụ thì làm sao áp chế được cảm giác nguy hiểm của pháp thánh, không có công cụ chẳng lẽ sử dụng sức mạnh của siêu phàm giả thông thường để giam chân pháp thánh lại.
Ai muốn chết có thể thử một chút!
Nhìn thấy ánh mắt đầy ý vị của Long, lão già cười gượng nói.
“Đúng vậy thưa bệ hạ.”
Như vậy cũng có nghĩa là yêu cầu thêm chi phí nghiên cứu, thậm chí chi phí có thể lật lên gấp ba bốn lần.
Đột nhiên xin chi phí lật lên gấp ba bốn lần thì ai cũng xẩu hổ cả thôi, nhưng ít nhất ngươi cũng phải thể hiện một chút xấu hỏi để cấp trên biết rằng ngươi cũng rất bất đắc dĩ. Nhắc tới tiền ai cũng ngại ngần cả.
Long không quá để ý chuyện đó hắn hỏi tiếp.
“Dự tính cần bao nhiêu?”
“Theo dự tính chúng ta cần khoảng một trăm triệu.”
Lần này không phải lão già lên tiếng mà là thanh niên, ánh mắt của hắn sáng rực không giống như một người ngại ngùng vì đi xin tiền, ngược lại lão già bên cạnh lại cười làm lành.
Long nghe được con số này ấn đường nhíu lại.
“Nhiều như vậy?”
“Đã là chi phí nhỏ nhất rồi thưa bệ hạ, chúng ta cần xác của của mộng thú cho nghiên cứu lần này.”
Lão già nói.
“Mộng thú!”
Long không biết về mộng thú, hắn chỉ có thể hỏi.
“Mộng thú là một ma thú đặc biệt có thể gây ra ảo giác cho những người tiến vào khu vực xung quanh chúng. Hơn nữa chúng thường sống trong nhưng khu rừng tràn đầy ma thú nên rất khó để có thể bắt được chúng. Xác của chúng có rất nhiều tác dụng, đặc biệt là một số loại ma dược cần tới xác của chúng nên nó rất đắt.”
“Bao nhiêu?”
“Dự kiến khoảng mười hai mươi triệu thưa bệ hạ.”
Lão già trả lời.
Long không ngờ được chỉ là xác của một con ma thú lại có chi phí cao như vậy, cái này cũng hơi quá rồi.
“Kỳ thực vốn dĩ không đắt như vậy. Nhưng hiện tại nguồn cung cấp lớn nhất ở rừng Điên đã mất khiến cho giá trị của nó đã tăng gấp rưỡi trong thời gian gần đây.”
Lão già tiếp tục giải thích.
Nghe được những lời này Long cho khỏi bó tay.
“Thôi được rồi! Lập một bản báo cáo gửi tới bộ tổng tham mưu đi, các ngươi cần một bài thuyết trình đấy.”
Chuyện này Long chắc chắn sẽ không tự ý quyết định, mặc dù hắn thấy được chiến thuật này cũng khả thi nhưng hiểu biết của hắn về tác chiến siêu phàm chắc chắn không thể so sánh được với những kẻ chuyên chú nghiên cứu chúng.
Vì thế cứ đi theo quy trình liền được.
“Vâng thưa bệ hạ!”
Sau đó Long lại tham quan một lượt căn cứ, đặc biệt là tham gia một lần thử nghiệm pháo điện từ rồi mới rời đi.
Chỉ tham quan hai căn cứ này đã tốn của Long gần cả ngày, bình thường nếu không đi rồng đất hắn sẽ ở lại căn cứ chứ không di chuyển vào ban đêm, nhưng bây giờ đã có trực thăng ở đây hắn có thể di chuyển qua lại dễ dàng hơn rất nhiều mà không cần phải lo lắng nguy hiểm.
Dù sao với tốc độ của trực thăng không có thiên không ma cụ không ai có thể đuổi kịp. Huống chi kế hoạch cả ngày hôm nay của hắn đều là bí mật, trước khi hắn lên máy bay không ai biết hắn sẽ đi đâu, căn cứ cũng chỉ nhận được tin tức ngay sau đó.
“Hôm nay còn có một buổi báo cáo với dự án T-X phải không.”
Long dựa vào sau ghế lên tiếng hỏi.
“Vâng thưa bệ hạ! Với tốc độ này chúng ta sẽ muộn khoảng mười lằm phút.”
Linh Uyên trả lời.
Long thở dài, không phải buồn bực chỉ là có chút mệt mỏi.
Khoảng một giờ sau trực thăng hạ cánh trong sân cung điện hoàng gia, mặc dù trời đã rất muộn rồi nhưng hắn cũng không vội vã ăn cơm mà trực tiếp đi tới văn phòng của mình tiến hành buổi báo cáo của dự án T-X.
Người báo cáo là kỹ sư trưởng của dự án T-X là một trung niên nữ nhân, nàng gọi Lý Vũ Trang. Nhìn qua nàng vẫn vô cùng trẻ tuổi nhưng đừng như vậy mà nhầm, nàng năm nay đã một trăm hai mươi tuổi là một siêu phàm giả cấp A thứ thiệt. Nhưng nàng không tham chiến, hầu hết ma pháp của nàng đều tập trung vào ma dược và cuộc đời siêu phàm của nàng đều dành thời gian cho nghiên cứu ma dược.
Hiển nhiên với tư cách là một nhà nghiên cứu ma dược kỳ cựu nàng cũng trở thành một nhà sinh vật học trong hệ thống học thuật mới, với sự hỗ trợ của các công cụ cùng tư duy học thuật mới nàng nhanh chóng trở thành một trong những nhà sinh vật học hàng đầu quốc gia.
Với điều đó nàng cũng trở thành kỹ sư trưởng của dự án T-X, dự án được cho là có thể giúp Nam Tinh đánh vỡ tình thế hiện nay.
“Tiến triển thế nào?”
Vừa ngồi xuống bàn Long đã hỏi.
“Mọi thứ vẫn đang đi đúng kế hoạch thưa bệ hạ. Hiện tại chúng ta đã phát triển ra ba loại nguyên mẫu, chỉ có điều…”
Nói tới đây Lý Vũ Trang hơi dừng lại.
“Nói đi.”
Long ra lệnh.
“Bệ hạ cũng biết da xanh là loại ăn tạp, chúng có thể ăn mọi thứ chúng tìm thấy kể cả lá cây hay xác thối vì thế hệ miễn dịch của chúng rất mạnh. Chúng thần đã thử nghiệm những nguyên mẫu này trên người những tên da xanh bắt được, chỉ có điều tỷ lệ tử vong của chúng rất thấp, nguyên mẫu mạnh nhất chỉ đạt được tỷ lệ không tới sáu phần trăm, nguyên mẫu yếu nhất thậm chí không đạt được tỷ lệ một phần trăm.”
Dự án T-X là dự án tạo ra một loại dịch bệnh nhằm vào da xanh, lực lượng chiến đấu pháo hôi và cũng là lực lượng chiến đấu có số lượng đông đảo nhất của ma quỷ. Nó cũng là lực lượng khiến Nam Tinh gặp rắc rối nhiều nhất, số lượng của chúng thậm chí có thể khiến một cứ điểm bắn hết đạn dược của mình những vẫn không vơi đi. Mặc dù đã sản xuất ra nhiều loại vũ khí chống chiến thuật biển người nhưng Nam Tinh vẫn gặp rắc rối với bọn này. Đặc biệt là thời điểm tấn công, hậu cần phía sau rất khó đảm bảo.
Vấn đề là các nhà nghiên cứu nhận ra hệ miễn dịch của da xanh thực sự rất tốt, chúng ta thể ăn cả xác thối mà vẫn không hề hấn gì. Xác thối là môi trường lý tưởng để sinh ra các loại dịch bệnh, bệnh than, dịch tả, bệnh lạo,… có đủ mọi loại bệnh sinh ra trong đó và da xanh có thể ăn nó như vậy cần loại dịch bệnh nào để có thể giết chết đám da xanh đây. Đó chính là vấn đề cực kỳ đau đầu với các nhà nghiên cứu, cho tới hiện tại chỉ có ba nguyên mẫu có thể gây tử vong cho chúng, nhưng tỷ lệ tử vong cũng không cao.
Đối với Lý Vũ Trang những nguyên mẫu này vẫn chưa hoàn hảo, mục tiêu của nàng phải là tỷ lệ tử vong ít nhất phải đạt hai mươi phần trăm mới được.
“Ngươi thấy thế nào?”
Long nhìn sang An Dật Phú, tham mưu trưởng lục quân bên cạnh hỏi.
“Khả năng lây nhiễm cùng triệu chứng thế nào?”
An Dật Phú không trả lời ngay mà đặt câu hỏi với Lý Vũ Trang.
“Khả năng lây nhiễm của nguyên mẫu thứ hai tốt nhất, nó có thể gây nhiễm qua dịch cơ thể hay tiếp xúc cơ thể, một số loài côn trùng cũng có thể mang bệnh như bọ chét. Trong khi về triệu chứng thì nguyên mẫu thứ ba có triệu chứng nặng nhất, nó có thể gây ra khó thở, tức ngực, ho ra máu, sốt đau đầu, mệt mỏi và một số triệu chứng khác.”
Lý Vũ Trang trả lời.
Nghĩ một chút An Dật Phú tiếp tục hỏi.
“Như vậy triệu chứng của loại hai thế nào?”
“Loại hai chủ yếu là nôn mửa, phát ban, đi ngoài ra máu, sốt cao, các loại. Nhưng triệu chứng yếu hơn so với nguyên mẫu thứ ba.”
An Dật Phú nghe vậy liền nói.
“Thưa bệ hạ! Kỳ thực chúng ta không cần tỷ lệ tử vọng quá cao, nhu cầu của chúng ta chỉ cần một loại bệnh lây lan đủ nhanh, triệu chứng đủ mạnh để vô hiệu hóa khả năng chiến đấu của đối phương liền được. Lúc đó khi chúng ta tấn công đối phương sẽ không có chút sức chống trả nào.”
Vũ khí sinh học không nhất thiết phải giết chết kẻ thù, chỉ cần khiến kẻ thù mất đi khả năng chống cự liền có thể thành công.