Chương 856: Lính nước ngoài.
Đinh đinh đinh!
Tiếng chuông cảnh báo vang lên khắp doanh trại, đang ôm chăn nằm ngủ đám binh lính vội vã bật dậy, cảm giảc lạnh lẽo tràn tới khiến các binh lính hơi run rẩy.
Không có cách, mùa đông sắp tới thời tiết bây giờ đã có chút se lạnh, đang chăn âm nêm êm đột nhiên bị thức dậy giữa đêm chắc chắn sẽ bị lạnh bao trùm.
Nhưng đám lính cũng không than vãn lấy một câu, bọn hắn vội vã xuống giường, mặc lên đồng phục chiến đấu, thu dọn giường chiếu rồi vội vã chạy ra khỏi phòng hướng về quảng trường trước mặt tập hợp.
Nơi đó các đội ngũ đã bắt đầu thành hình, còn trưởng quan của bọn họ thì đang đức phía trước, trên tay là cái đồng hồ chết tiệt khiến bọn hắn vừa yêu vừa hận kia.
Rất nhanh sau đó toàn bộ tiểu đoàn đã tập hợp đầy đủ, chiếc kim đồng hồ cuối cùng cũng dừng lại, chỉ huy nhìn vào kim đồng hồ rồi lại nhìn tất cả binh lính bên dưới.
“Nghiêm! Điểm danh.”
Các chỉ huy cấp dưới bắt đầu điểm danh đơn vị của mình, tiếng đếm vang lên giữa sân huấn luyện.
Rất nhanh chỉ huy cấp dưới đã tiến lên, hoàn thành tất cả các quy tắc được huấn luyện trong một tháng qua.
“Báo cáo tiểu đoàn trưởng! Tiểu đoàn năm trăm người tất cả đầy biên.”
Phải nói thật mọi người ở đây đều phi thường hồi hộp chờ đợi, chờ đợi phán quyết cuối cùng. Ân! Xem đêm nay có phải hành quân hay không.
“Năm phút, hai mươi hai giây.”
Nghe được những lời này tất cả binh lính của đều buồn bực.
“Nghiêm!”
Đột nhiên tiểu đoàn trưởng hét lớn khiến các binh lính giật mình nhưng phản ứng bản năng của cơ thể khiến tất cả đều khép chân thẳng lưng.
“Đêm nay, tất cả diễn tập hành quân bốn mươi kilomet, trước khi trời sáng phải đến được doanh trại mười hai. Ghi nhớ! Sáu giờ sẽ ăn sáng, đừng tới muộn đấy.”
Đây xem như là một hình phạt, không hoàn thành nhiệm vụ vậy thì nhịn ăn sáng.
Đối với những người trước khi tới được đây, cả đời không biết lấp đầy dạ dày là gì như những người lính này đây là một hình phạt cực kỳ độc ác.
Đặc biệt là khi suốt một tháng qua cái bụng của bọn hắn được lấp đầy, ba bữa sáng trưa tối không một bữa nào bị cắt, thịt cá rau củ đầy đủ được cho ăn no thì việc bị phạt bữa sáng là điều không ai có thể chấp nhận.
Rất nhanh toàn bộ binh lính của tiểu đoàn sử dụng tốc độ nhanh nhất tiến lên bằng mọi giá phải tới nơi trước khi trời sáng.
Không ai ở đây muốn nhịn đói cả!
“Oáp!”
Sau khi tiểu đoàn rời đi chỉ huy chân chính của đội quân này mới xuất hiện, quần áo của hắn xốc xếch, đầu tóc rối mù, trên thân còn có một ma pháp độ ấm bảo vệ lấy cơ thể.
“Ah! Ban đêm thế này tại sao lại có tiếng chuông, làm ta không ngủ được.”
Cũng giống như chỉ huy của những đội quân khác, tên này là một tên nhóc quý tộc chỉ có điều hắn là một siêu phàm giả. Nhưng năm nay đã hai mươi tuổi hắn vẫn chỉ là một siêu phàm giả cấp c, có thể thả ra những ma pháp cơ bản nhất.
Vì thế hắn mới ăn mặc xộc xệch như vậy xuất hiện ở đây.
Tiểu đoàn trưởng nghe được trong miệng tên tiểu tử này thổi ra mùi rượu đôi lông mày nhíu lại, nhưng hắn vẫn nhịn xuống cảm giác chán ghét nở một nụ cười lên tiếng xin lỗi.
“Thật có lỗi, làm phiền ngài rồi!”
Dù sao bề ngoài tên này vẫn là chỉ huy của tiểu đoàn, nếu hắn gây khó dễ cũng không tiện xử lý tốt nhất là nên để hắn chủ động phối hợp. Dù sao người ta tới hỗ trợ ngươi, ngươi lại chơi người ta sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng Nam Tinh.
“Không làm phiền ta thì làm phiền ai. Hừ! Ngươi biết làm phiền giấc ngủ của một người là rất bất nhã không.”
Tên quý tộc rất bất mãn.
“Ha ha! Cái này ta cũng không có cách, là mệnh lệnh từ bên trên phải nghiêm túc huấn luyện đám người này, dù sao cũng phải lên chiến trường với ma quỷ không huấn luyện bọn hắn nên thân chúng ta sợ bọn hắn không sống để trở về nổi. Ngài cũng biết nếu để chuyện đó xảy ra danh tiếng của chúng ta sẽ rất xấu.”
Tiểu đoàn trưởng lên tiếng giải thích cho hành động của mình, rồi hắn đưa ra cách giải quyết.
“Hay là thế này! Bây giờ ngài không cần phải ở trong doanh trại này nữa. Chuyển tới thị trấn ở một thời gian, chờ sau khi chúng ta huấn luyện xong ngài liền trở về trực tiếp nhận quyền chỉ huy. Như vậy ngài không phải lo ngại việc mất ngủ nữa, hơn nữa trong doanh trại nhiều thứ bất tiện không thể phục vụ ngài như ý được. Đặc biệt là các cô nàng kia.”
Nhắc tới đây rất rõ ràng biểu cảm của tên thiếu gia này trở nên buồn bực, giống như còn có một chút bất mãn.
Thấy được tên nhóc này bất mãn tiểu đoàn trưởng cũng lập tức lên tiếng.
“Xin đừng trách ta, cái này là từ phía trên ra lệnh, thi thoảng còn có đội kỷ luật đi kiểm tra nếu ta để những cô nàng kia vào bị bắt gặp ta sẽ gặp rắc rối.”
“Ha ha! Ta hiểu ý của ngươi. Ta cũng không thể hại ngươi được, xin cứ yên tâm.”
“Ha ha! Như vậy thì thật tốt quá. Như thế này đi, để cảm ơn ngài, tối mai ta mời ngài tới Hồng Vương, đảm bảo ngài hài lòng.”
Tiểu đoàn trưởng ghé vào tai hắn nói.
Nghe được là Hồng Vương đôi mắt tiểu tử này lập tức sáng lên, hắn lập tức cười chỉ vào tiểu đoàn trưởng cười nói.
“Hắc hắc! Ngươi nha rất biết điều.”
Rồi hắn khoác lên vai tiểu đoàn trưởng nhẹ giọng nói.
“Này! Đi theo ta đi, chờ về nước ta kiếm cho ngươi một vị trí kỵ sĩ.”
Nghe được những lời này trong lòng tiểu đoàn trưởng không khỏi chửi rủa.
Cái đám kỵ sĩ của một tiểu quốc thì có cái chó gì đáng giá cơ chứ, thằng nhóc này có lẽ chưa từng ra khỏi cái giếng của nó.
Đương nhiên tiểu đoàn trưởng sẽ không trở giúp mở ra cái nắp giếng của hắn.
“Cái này! Nếu ta làm như vậy sẽ phản quốc nha, ngài cũng biết Nam Tinh bây giờ ta cũng không dám làm chuyện đó.”
Tiểu đoàn trưởng làm ra vẻ khó khăn nói.
Nghe vậy thằng nhóc này vầy mà lại cười lớn.
“Ha ha! Không biết quốc vương của các ngươi nghĩ gì vậy mà lại làm ra cái trò đấy, mẹ nó quý tộc là quý tộc, dân đen là dân đen, lũ dân đen đó có thể làm được gì cơ chứ.”
Tên này không hề che dấu thái độ khinh miệt với Nam Tinh.
Tiểu đoàn trưởng nghe vậy khóe miệng co giật nhưng hắn cố nén xuống phẫn nộ trong lòng miễn cưỡng nở nụ cười nhưng không nói một lời.
Thấy vậy tên quý tộc cũng hết hứng thú, hắn vỗ vai tiểu đoàn trưởng nói.
“Được rồi, ta đi ngủ đây. Mẹ nó, giữa đêm bị thức dậy, nay phải ngủ bù mới được.”
Nói rồi hắn quay người đi vào mặc kệ tiểu đoàn trưởng.
Tiểu đoàn trưởng nhìn bóng lưng thằng nhóc khốn kiếp rất muốn làm thịt hắn nhưng cuối cùng hắn vẫn nhịn được không làm thịt thằng khốn này.
“Hừm?”
Lúc này có một giọt mưa rơi trên mặt khiến tiểu đoàn trưởng chú ý.
Nhìn lên bầu trời!
Đêm nay nhiều mây, ngay cả ánh sao cũng bị che lấp.
Thấy vậy tiểu đoàn trưởng nở nụ cười nham hiểm.
“Hắc! Xem ra đêm nay là một thử thách nha.”
Rất nhanh những hạt mưa nhỏ ly ti đã rơi xuống, mưa không lớn nó giống mưa một cơn mưa phùn. Tiểu đoàn trưởng thậm chí có thể cảm nhận được cái lạnh qua những giọt nước này.
Lúc này tiểu đoàn đang vội vã hành quân, bọn hắn không muốn nhịn đói trong sáng nay.
“Mẹ nó mưa rồi.”
Có người ngay lập tức nhận ra mưa đã xuống, ngay lập tức mọi người đều lấy áo mưa từ trong ba lô ra.
“Mẹ nó! Đi đánh trận chứ có phải đi đội mưa đâu! Cả tháng rồi, chúng ta còn không thấy mặt ma quỷ.”
Binh sĩ một có chút bất mãn nói.
“Làm sao? Không muốn, không muốn ngươi có thể về nhường cho người khác.”
Binh sĩ hai vừa mặc áo mưa vừa cười nói.
“Hắc! Tao còn chưa ngu vậy đâu, nói không chừng ở đây thêm một năm nữa tao về liền có tiền mua mảnh đất ở nhà. Lúc đó liền không cần lo lắng.”
Người lính chỉ là than vãn nhưng cũng không ngu.
“Này! Ta nghe nói tiền lương của chúng ta chỉ bằng một phần ba tiền lương của lính Nam Tinh. Ngay cả nông dân Nam Tinh thu nhập cũng nhiều gấp đôi chúng ta, còn là mỗi người đều có cơm ăn nữa, mẹ nó cái quốc gia gì đây.”
Người lính thứ ba một bên nói.
“Ta cũng nghe nói nhưu vậy! Dân Nam Tinh đều được chia đất, quý tộc cũng bị làm thịt rất nhiều, nghe nói dân đen còn có thể làm quan nữa.”
Nhân cơ hội này các binh lính đều bắt đầu bàn tán về Nam Tinh, trong ánh mắt đều hiện lên mơ ước.
“Có thật không, ta thấy đám tướng lĩnh đều lấy lòng quý tộc. Cảm giác không đáng tin chút nào.”
Có người không tin nói.
“Ngươi không tin kệ ngươi. Ngược lại người ta phát tiền cho chúng ta như bây giờ ta tin là được rồi.”